13
Nửa đêm.
Tô Nguyễn Nguyễn lại gửi thêm một tin nhắn.
Tôi vừa đưa tay định lấy điện thoại thì bị người phía sau kéo trở về.
“Mạnh tổng, sao lúc nào cũng nghĩ tới loại hàng second-hand không sạch sẽ đó vậy…”
Anh ta nắm tay tôi đặt lên bụng mình.
“Không thể nghĩ tới hàng first-hand ở đây sao?”
Tôi bị Cố Vân hôn đến không thở nổi, khó khăn lắm mới khiến anh ngoan ngoãn hơn chút, mắng người phía sau:
“Ngậm miệng lại, nói thêm câu nữa thì cút ra ngoài!”
“Được…”
Cũng khá nghe lời.
Chỉ là— sao càng lúc càng nặng vậy?
Đúng lúc này.
Có một cuộc điện thoại gọi tới, là mẹ tôi.
“Con với Tiểu Cố thế nào rồi, tái hợp chưa?”
“Nó ở bên con mười năm, chẳng phải tốt hơn cái tên họ Hà kia sao?”
Hà Kỳ bắt đầu cắn loạn, dán bên tai tôi thấp giọng:
“Tại sao chủ tịch Mạnh không thích tôi, chỉ thích anh ta?”
“Rõ ràng tôi cũng có thể khiến chị vui mà…”
Tôi nghiến răng nghiến lợi nói vào điện thoại, không chú ý giọng mình đã khàn đi: “Vâng vâng vâng, tái hợp rồi, thái hậu ngài hài lòng chưa? Giờ này gọi điện thật không thích hợp chút nào!”
“Khụ, canh thịt dê đúng là có tác dụng…”
Không đợi tôi nói thêm câu nào, điện thoại đã bị cúp.
“……”
Ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt tràn đầy mong chờ của Cố Vân.
Anh hưng phấn vui sướng.
“Thật sự tái hợp rồi?”
“Vậy có phải tới lượt anh…”
“Mạnh tổng, ngài còn đang như vậy… mà lại nói tái hợp với anh ta?”
Đầu óc tôi hỗn loạn thành một mảnh.
Đột nhiên hối hận câu nói trong xe lúc trước rồi.
“Im miệng hết cho tôi!”
“Nếu không thì cút hết ra ngoài!”
Sau vài ngày “thương lượng hữu nghị”, cuối cùng cũng đạt thành nhất trí.
Quyết định hòa bình chung sống.
Tôi dặn dò ba mẹ: “Hai người họ đều là nam nhi tốt của hai người, là bạn tốt của con, đừng hỏi nữa, hỏi tiếp thì đến bạn bè cũng không làm được.”
Hai người lớn cũng hết cách.
Yêu cầu của mẹ: “Mẹ muốn ăn món Cố Vân nấu, mỗi thứ bảy con về nhà cũ phải dẫn theo nó.”
Yêu cầu của ba: “Bạn đánh bài của ba ngày nào cũng hỏi chuyện chung thân đại sự của con trai ông ta, ba không thể qua loa mãi được, cứ nói là vẫn còn tìm hiểu với con, mỗi tuần tụ họp chút để ông ta yên tâm.”
Tôi mỉm cười, đá văng người đàn ông dưới gầm bàn đến nhặt đũa cũng tranh thủ móc chân tôi.
“Được.”
“Đều không thành vấn đề.”
14
Loại đàn ông âm u như Hà Kỳ, tôi không dám để anh ta ở bên cạnh làm thư ký nữa, nhưng lại tiếc năng lực xuất sắc của anh ta, nên điều anh ta sang Phong Ngu làm quản lý cấp cao.
Phong Ngu là do một tay tôi gây dựng lên, lại không phải toàn bộ gia sản.
Anh ta có quậy thế nào cũng nằm trong lòng bàn tay tôi.
Sẽ không ảnh hưởng tới Mạnh Thị.
Ngược lại anh ta còn cảm động đến không chịu nổi, đỏ hoe mắt quấn lấy tôi thì thầm: “Người khác không muốn làm cu li, tôi không giống vậy, tôi muốn vì Mạnh tổng mà ra sức cả đời…”
Chậc.
Cu li.
Còn về Cố Vân, anh cách vài hôm lại tới đưa cơm đưa tiền cho tôi, hoàn toàn không cần mặt mũi nữa.
Toàn mạng đều nói anh đang tự hạ thấp bản thân bám theo tôi.
Anh lại mở nick phụ đăng bài, chuyên đáp trả cư dân mạng: “Mấy người chẳng hiểu gì cả, yêu Mạnh Khâm còn đơn giản hơn uống nước!”
Thậm chí còn có người sáng lập ra “Vân học”, chuyên nghiên cứu về anh.
【Ôi trời cái não yêu đương cấp mười này!】
【lets bùng nổ đi mọi người!】
【Hôm nay xem bài đăng này, đại sư cũng phải viên tịch.】
Có thư ký mới hỏi tôi thích ai hơn.
Tôi tựa vào ghế làm việc trong văn phòng, ngón tay khẽ gõ mặt bàn, cười cho qua chuyện.
“All in.”
(Kết thúc)
Chaporia
Bình Luận (0)