Hứa Nghiên thấp giọng:

“Nửa năm trước, bệnh tình ba tôi chuyển nặng.”

“Tôi mượn thẻ của Lâm Chi để xoay tiền.”

“Sau đó…vẫn chưa trả lại.”

Tôi hỏi tiếp:

“Trong khoảng thời gian đó, anh có từng được tôi đồng ý dùng tấm thẻ này chuyển tiền cho Hứa Ân không?”

“…Không.”

Hứa Ân lập tức ngồi không yên.

“Anh!”

Hứa Nghiên không nhìn cô ta.

Tôi tiếp tục:

“Anh có từng được tôi đồng ý dùng tấm thẻ này thanh toán tiền cọc ở phòng bán nhà không?”

“…Không.”

“Chuyện tới phòng bán nhà hôm qua, ai đề nghị?”

Hứa Nghiên im lặng.

Hứa Ân cuống lên.

“Là tôi đề nghị thì sao?”

“Tôi còn không phải vì sính lễ sao?”

Tôi quay sang chủ nhiệm Chu.

“Ghi lại.”

Đường Vãn lập tức ghi chép.

Hứa Ân lúc này mới phản ứng kịp.

“Mấy người đang gài tôi?”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Là cô tự nói.”

Mẹ Hứa vội giữ cô ta lại.

“Đừng mất mặt nữa.”

Tôi mở xấp sao kê ra.

“Hạng mục thứ hai.”

“Trong bảy năm, tổng số tiền liên quan tới nhà họ Hứa là 1.364.200 tệ.”

“Trong đó, chi phí chữa bệnh cho mẹ Hứa và các khoản sinh hoạt cần thiết khoảng 530.000 tệ.”

“Chi phí điều trị nửa năm gần đây của ông Hứa là 84.000 tệ.”

“Chi tiêu cá nhân và các khoản vay của Hứa Ân là 396.000 tệ.”

“Khoản cho người thân ở quê vay không giấy nợ là 300.000 tệ.”

Hứa Ân lập tức hét lên:

“Tôi không lấy 396.000 tệ!”

Tôi đẩy bảng chi tiết sang trước mặt cô ta.

“Tiền nhượng quyền cửa hàng thẩm mỹ là 100.000 tệ.”

“Tiền học chứng chỉ 60.000 tệ.”

“Nợ thẻ tín dụng 160.000 tệ.”

“Quà cho Trần Bách 23.000 tệ.”

“Các khoản chuyển lẻ khác 53.000 tệ.”

Sắc mặt Hứa Ân lúc đỏ lúc trắng.

Đúng lúc ấy, Lương Tri Ý đột nhiên lên tiếng:

“Những khoản tiền này…”

“Có giấy vay không?”

Tôi đáp:

“Không có.”

Cô ấy lại quay sang nhìn Hứa Ân.

“Cô thừa nhận đã nhận những khoản tiền này không?”

Hứa Ân nghiến răng.

“Không thừa nhận.”

Tôi mở lịch sử chuyển khoản.

Tên người nhận từng khoản…

Đều là cô ta.

Hứa Ân còn muốn cãi.

Đường Vãn trực tiếp bật đoạn ghi âm hôm qua.

“Đó là anh tôi tự nguyện cho tôi.”

Giọng Hứa Ân vang lên rõ ràng trong phòng họp.

Cả phòng lập tức im lặng.

Mẹ Hứa che mặt lại.

Hứa Ân cúi gằm đầu.

Tôi tiếp tục nói:

“Việc thứ ba, phân chia tài sản sau ly hôn.”

“Hiện tại số dư trong thẻ là 623.000 tệ.”

“Vì thẻ đã bị khóa nên tạm thời chưa phân chia.”

“Nhà họ Hứa phải xác nhận rõ những khoản cần hoàn trả trước.”

Hứa Ân lập tức ngẩng phắt đầu lên.

“Chị muốn chúng tôi trả hơn một triệu tệ?”

“Chị điên rồi à?”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Không phải ‘các người’.”

“Mà là người đã dùng số tiền đó.”

Mặt Hứa Ân lập tức trắng bệch.

Tôi nhìn cô ta.

“Chi phí chữa bệnh của mẹ Hứa và cha Hứa, tôi không truy cứu.”

“286.000 tệ Hứa Nghiên từng ứng trước cho ba tôi cũng tính vào khoản chi chung để khấu trừ.”

“300.000 tệ cho họ hàng ở quê vay, Hứa Nghiên tự đi đòi.”

“Còn 396.000 tệ chi tiêu cá nhân của cô…”

“Cô tự trả.”

Hứa Ân gần như hét lên.

“Tôi lấy đâu ra tiền trả?”

Tôi lạnh nhạt đáp:

“Trang sức của cô.”

“Túi xách của cô.”

“Máy chăm sóc da của cô.”

“Những món quà Trần Bách từng mua cho cô.”

“Đều có thể bán.”

Cô ta tức tới run người.

“Đó đều là đồ của tôi!”

Tôi nhìn thẳng cô ta.

“Nhưng tiền là của tôi.”

Hứa Ân nghiến răng.

“Chị đang ép tôi?”

“Không.”

“Tôi đang tính sổ.”

Đúng lúc ấy, Lương Tri Ý bỗng bật cười khẽ.

“Cô Lâm.”

“Ngày mai tới tổ dự án của tôi đi.”

Tôi khựng lại.

Cô ấy nhìn tôi đầy tán thưởng.

“Có thể tính toán rõ ràng tới mức này trong chuyện gia đình…”

“Thì xử lý sổ sách công ty chắc chắn cũng không tệ.”

Hứa Ân lập tức chen vào.

“Tổng giám đốc Lương, cô đừng bị chị ta lừa.”

“Vì tiền mà ngay cả bố chồng cũ nằm viện chị ta cũng mặc kệ.”

Lương Tri Ý quay sang nhìn cô ta.

“Tôi chỉ nhìn thấy cô ấy phân biệt rất rõ khoản nào nên truy cứu, khoản nào không nên.”

“Phân biệt rõ tình cảm và tiền bạc.”

“Còn cô…”

“Dùng tiền của người khác rồi vẫn cảm thấy bản thân bị oan.”

Hứa Ân bị nói tới nghẹn họng.

Ngay cả chủ nhiệm Chu cũng gật đầu.

“Lâm Chi.”

“Dự án này cô nhận đi.”

Tôi nhìn ông ấy.

“…Được.”

Đó là thứ đầu tiên tôi lấy lại được sau cuộc ly hôn này.

Không phải tiền.

Mà là vị trí của chính mình.

Hứa Nghiên lấy từ trong túi ra một phong thư cũ.

“Lâm Chi.”

“Đây là thứ ba em để lại cho em.”

Tôi không nhận ngay.

“Vì sao bây giờ mới đưa?”

Anh ta cúi mắt nhìn phong thư.

“Sau khi ba em mất…”

“Trạng thái của em rất tệ.”

“Tôi sợ em đọc xong sẽ càng đau lòng hơn.”

Tôi bật cười nhạt.

“Lại là anh tự quyết định thay tôi.”

Trong mắt Hứa Nghiên đầy áy náy.

“…Ừ.”

Tôi nhận lấy phong thư.

Mé thư đã ngả vàng.

Bên trên là nét chữ của ba tôi.

“Gửi Lâm Chi.”

Tay tôi khựng lại rất lâu.

Cuối cùng vẫn mở ra.

Bên trong chỉ có một tờ giấy.

Không nhiều chữ.

“Lâm Chi à, cả đời này ba chẳng có bản lĩnh gì, cuối cùng còn làm khổ con.”

“Hứa Nghiên là đứa trẻ tốt.”

“Nhưng gánh nặng gia đình nó quá lớn.”

“Nếu con thấy mệt…”

“Thì đừng cố chống nữa.”

“Con người sống một đời…”

“Trước tiên phải sống tốt cho chính mình.”

“Đừng nợ ai.”

“Cũng đừng để ai nợ mình.”

Dòng cuối cùng.

“Tấm thẻ lương kia là đường lui của con.”

“Đừng giao cho bất kỳ ai.”

Phòng họp im lặng như tờ.

Mắt Đường Vãn đỏ hoe.

Hứa Nghiên cúi gằm đầu.

Tôi gấp lá thư lại.

“Hứa Nghiên.”

“Anh đã đọc rồi?”

“…Đọc rồi.”

“Cho nên anh biết ba tôi từng nói…”

“Đừng giao tấm thẻ đó cho bất kỳ ai.”

Anh ta khẽ gật đầu.

Tôi nhìn anh ta.

“Nhưng cuối cùng anh vẫn lấy đi.”

Môi anh ta trắng bệch.

“…Ừ.”

Tôi cất lá thư vào túi.

“Món nợ này…”

“Tôi nhớ rồi.”

Đúng lúc ấy, Hứa Ân bỗng đứng bật dậy.

“Mấy người nói xong chưa?”

“Nói xong thì tới lượt tôi.”

Không ai để ý cô ta.

Cô ta tức giận đập điện thoại xuống bàn.

“Nhà họ Trần muốn tôi trả tiền tiệc cưới với tiền sính lễ trang sức.”

“Lâm Chi, chuyện này là do chị làm lớn.”

“Chị phải chịu trách nhiệm.”

Đường Vãn tức tới bật cười.

“Mặt cô cũng dày thật đấy.”

Hứa Ân hét lên:

“Nếu không phải chị ta làm loạn ở phòng bán nhà, nhà họ Trần đã không hủy hôn!”

Tôi nhìn cô ta.

“Nếu không phải cô giả mang thai…”

“Nhà họ Trần sẽ hủy hôn sao?”

Hứa Ân lập tức cứng họng.

Tôi lạnh nhạt nói tiếp:

“Hứa Ân.”

“Nếu cô còn tiếp tục đổ trách nhiệm lên đầu tôi…”

“Tôi sẽ gọi cả nhà họ Trần tới đây nghe tính sổ.”

Cô ta lập tức ngồi phịch xuống ghế.

Mẹ Hứa khàn giọng:

“Ân Ân.”

“Chuyện con gây ra, tự con gánh.”

Hứa Ân hoàn toàn sụp đổ.

“Con gánh kiểu gì đây?”

“Con không có việc làm, không có tiền.”

“Nhà họ Trần còn bắt con trả đồ.”

“Mọi người ai cũng ép con…”

“Có phải muốn ép chết con không?”

Lần này mẹ Hứa không còn lập tức dỗ dành cô ta nữa.

Hứa Nghiên cũng không.

Đúng lúc ấy, cửa phòng họp vang lên tiếng gõ.

Cô lễ tân ló đầu vào.

“Chị Lâm…”

“Bên ngoài có người tìm.”

“Nói là Trần Bách với mẹ anh ấy.”

Mặt Hứa Ân lập tức trắng bệch.

Tôi nhìn cô ta.

“Đúng lúc lắm.”

Khi Trần Bách và mẹ anh ta bước vào, Hứa Ân cúi gằm đầu, không dám nhìn họ.

Mẹ Trần đặt một xấp hóa đơn lên bàn.

“Anh Hứa, chị Hứa.”

“Hôm nay chúng tôi không tới gây chuyện.”

“Hôn sự hủy bỏ.”

“Chúng tôi chỉ muốn lấy lại những thứ thuộc về nhà họ Trần.”

Mẹ Hứa khẽ gật đầu.

“Là điều nên làm.”

Hứa Ân lập tức cuống lên.

“Mẹ!”

Mẹ Trần lạnh giọng:

“Dây chuyền vàng.”

“Lắc tay vàng.”

“Tiền mừng đính hôn 88.000 tệ.”

“Tiền đặt tiệc 20.000 tệ.”

“Chúng tôi đều có hóa đơn.”

Hứa Ân lập tức hét lên:

“Trang sức là các người tặng tôi!”

“Tại sao đòi lại?”

Trần Bách nhìn cô ta rất lâu.

“Bởi vì em giả mang thai.”

Nước mắt Hứa Ân lại trào ra.

“Em chỉ là quá yêu anh thôi…”

Trần Bách lắc đầu.

“Đừng nói những lời như thế nữa.”

Mẹ Trần quay sang nhìn tôi.

“Cô Lâm.”

“Chuyện hôm qua là tôi hiểu lầm cô.”

“Xin lỗi.”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Bác không cần xin lỗi cháu.”

Mẹ Trần thở dài.

“Có những lời nên nói thì vẫn phải nói.”

“Chúng tôi suýt nữa đã tin lời từ một phía.”

Hứa Ân ngồi không yên nữa.

“Bây giờ mọi người hài lòng chưa?”

“Ép tôi tới nước này…”

“Mọi người vui lắm đúng không?”

Tôi nhìn Hứa Ân.

“Không ai ép cô giả mang thai.”

Trần Bách lạnh giọng tiếp lời:

“Cũng không ai ép em dùng thẻ của người khác để mua nhà.”

Mẹ Hứa nhìn con gái mình.

“Càng không ai ép con đăng bài bôi nhọ chị dâu.”

Hứa Ân lập tức ngẩng phắt đầu lên.

“Chị ta không còn là chị dâu con nữa!”

Mẹ Hứa nhìn cô ta thật lâu.

“Cho nên…”

“Con càng không có tư cách dùng tiền của nó.”

Hứa Ân giống như bị chặn hết mọi đường lui.

Cuối cùng cô ta quay sang nhìn Hứa Nghiên.

“Anh…”

“Anh thật sự mặc kệ em sao?”

Hứa Nghiên thấp giọng:

“Anh quản.”

“Khoản tiền em nợ Lâm Chi, anh sẽ giúp em lập kế hoạch trả nợ.”

“Những thứ em nợ nhà họ Trần…”

“Hôm nay trả lại hết.”

“Tôi không trả!”

Hứa Nghiên nhìn thẳng cô ta.

“Nếu em không trả…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...