“Anh sẽ tự vào phòng em lấy.”
Hứa Ân bật dậy muốn chạy.
Đường Vãn lập tức chắn ngay cửa.
“Ngồi xuống.”
Nước mắt Hứa Ân còn vương đầy mặt.
Vừa thảm hại vừa nhếch nhác.
Đúng lúc ấy, Lương Tri Ý bỗng lên tiếng.
“Cô Lâm.”
“Chiều nay cô có rảnh không?”
Tôi nhìn cô ấy.
“Có.”
“Đi cùng tôi tới hiện trường dự án.”
“Ở đó có một khoản nợ cũ…”
“Rất giống chuyện cô đang gặp.”
Chủ nhiệm Chu bật cười.
“Đây là cho đi làm trước à?”
Lương Tri Ý nhấp ngụm trà.
“Coi như thử việc.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Hứa Ân lập tức cười nhạo.
“Đúng là giỏi bám víu người có tiền.”
Lương Tri Ý quay sang nhìn cô ta.
“Tự dựa vào năng lực để nhận việc…”
“Gọi là công việc.”
“Còn dựa vào tiền của chị dâu cũ để mua nhà…”
“Thì gọi là gì?”
Trong phòng họp có người không nhịn được bật cười.
Mặt Hứa Ân đỏ bừng tới tận mang tai.
Tôi thu dọn tài liệu.
“Hôm nay tới đây thôi.”
“Hứa Nghiên.”
“Trong ba ngày, đưa cho tôi phương án đòi khoản 300.000 tệ cho họ hàng vay.”
“Hứa Ân.”
“Trong ba ngày, trả lại toàn bộ đồ của nhà họ Trần.”
“Đồng thời lập kế hoạch hoàn trả 396.000 tệ cho tôi.”
Hứa Ân nghiến răng.
“Nếu tôi không làm thì sao?”
Tôi bình tĩnh nhìn cô ta.
“Vậy chúng ta đi theo quy trình kiện đòi nợ chính thức.”
Cô ta lập tức nhìn sang mẹ Hứa.
Nhưng lần này mẹ Hứa không nói giúp nữa.
Hứa Ân cuối cùng cũng thật sự hoảng.
Trước khi cuộc họp kết thúc, Hứa Nghiên gọi tôi lại.
“Lâm Chi.”
“Ba muốn gặp em thêm một lần.”
Tôi đáp:
“Đợi tôi tan làm.”
Anh ta khẽ gật đầu.
“Ông còn nhờ tôi chuyển cho em một câu.”
Tôi nhìn anh ta.
Hứa Nghiên thấp giọng:
“Ba nói…”
“Tấm thẻ đuôi 6626…”
“Nhất định phải giữ lại trong tay em.”
Tôi siết chặt quai túi.
“…Tôi đã lấy lại rồi.”
Buổi chiều, tôi theo Lương Tri Ý tới hiện trường dự án.
Đó là một nhà máy thực phẩm lâu năm ở huyện.
Sổ sách rối.
Người cũng rối.
Trong phòng họp ngồi đầy người.
Giám đốc nhà máy.
Quản lý thu mua.
Kế toán quỹ.
Còn có mấy cổ đông là họ hàng.
Lương Tri Ý giới thiệu ngắn gọn:
“Lâm Chi.”
“Kế toán điều động.”
Quản lý thu mua tên Lưu Cường nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Trẻ vậy sao?”
“Tổng giám đốc Lương, sổ sách bên tôi không phải thứ con bé nào cũng xem hiểu đâu.”
Tôi không ngồi xuống.
“Sổ sách đâu?”
Lưu Cường bật cười.
“Gấp cái gì?”
“Ngồi uống trà trước đã.”
Tôi nhìn ông ta.
“Tôi không tới đây để uống trà.”
Cô kế toán quỹ nhỏ giọng:
“Sổ sách ở trong tủ.”
Lưu Cường lập tức trừng mắt.
“Ai cho cô nói?”
Lương Tri Ý nhìn sang tôi.
“Cô xử lý đi.”
Tôi bước tới trước cái tủ.
Lưu Cường lập tức chắn lại.
“Chìa khóa ở chỗ tôi.”
“Không có sự đồng ý của giám đốc thì không ai được động vào.”
Giám đốc nhà máy nhìn sang Lương Tri Ý.
“Tổng giám đốc Lương, không phải chúng tôi không phối hợp.”
“Chỉ là sổ sách nhà máy liên quan nhiều thứ.”
“Người ngoài vừa tới đã lật sổ, công nhân sẽ bất an.”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Sổ sách rõ ràng…”
“Công nhân mới yên tâm.”
Lưu Cường cười lạnh.
“Con bé này khẩu khí lớn thật.”
Tôi lấy ra một tờ danh sách.
“Trước khi tới đây…”
“Tôi đã xem báo cáo thu mua quý trước của các ông.”
“Giá đường trắng cao hơn thị trường ba mươi phần trăm.”
“Tỷ lệ hao hụt bao bì cao gấp đôi các nhà máy cùng ngành.”
“Phí vận chuyển mỗi tháng dư cố định 18.000 tệ.”
“Quản lý Lưu…”
“Ông giải thích thử xem.”
Nụ cười trên mặt Lưu Cường lập tức biến mất.
“Cô lấy dữ liệu ở đâu?”
Lương Tri Ý tựa lưng vào ghế.
“Tôi đưa.”
Ngay cả giám đốc nhà máy cũng ngồi thẳng người dậy.
Lưu Cường miễn cưỡng nói:
“Biến động thị trường là chuyện bình thường.”
Tôi nhìn ông ta.
“Được.”
“Đưa hợp đồng đây.”
Ông ta không nhúc nhích.
Tôi bình tĩnh hỏi tiếp:
“Hay là hợp đồng cũng biến động luôn rồi?”
Cô kế toán quỹ không nhịn được, cúi đầu cười khẽ.
Mặt Lưu Cường lập tức đen sì.
“Con bé này…”
“Cô biết tôi là ai không?”
“Tôi làm ở nhà máy này hơn mười năm rồi.”
Tôi nhìn ông ta.
“Cho nên mới càng phải quen thuộc chứ.”
Lương Tri Ý bật cười.
“Mở tủ.”
Giám đốc nhà máy cũng nhìn sang Lưu Cường.
“Đưa chìa khóa.”
Lưu Cường miễn cưỡng móc chìa khóa ra.
Cửa tủ mở ra.
Bên trong sổ sách chất lộn xộn thành đống.
Tôi rút ra hồ sơ thu mua ba tháng gần nhất.
Chưa tới năm phút.
Tôi đã chỉ vào một trang.
“Ba nhà cung cấp này tên khác nhau…”
“Nhưng tài khoản nhận tiền lại là cùng một tài khoản.”
Sắc mặt Lưu Cường lập tức thay đổi.
Giám đốc nhà máy bật dậy.
“Cái gì?”
Tôi đẩy sổ sách qua.
“Còn hai khoản này nữa.”
“Số hóa đơn nối liền nhau.”
“Nhưng số tiền lại bị tách thành hai lần thanh toán.”
Lưu Cường lập tức cãi:
“Đây là thanh toán theo đợt bình thường.”
Tôi nhìn ông ta.
“Vậy gọi nhà cung cấp tới đối chiếu trực tiếp đi.”
Ông ta lập tức im bặt.
Lương Tri Ý quay sang nhìn giám đốc nhà máy.
“Bây giờ ông còn thấy người ngoài không được phép xem sổ sách nữa không?”
Sắc mặt giám đốc nhà máy khó coi tới cực điểm.
“Lưu Cường, ông giải thích đi.”
Trán Lưu Cường đã bắt đầu rịn mồ hôi.
“Tôi về sắp xếp lại tài liệu đã.”
Tôi lạnh nhạt đáp:
“Không cần về.”
“Gọi điện luôn ở đây.”
Cả phòng họp đều đang nhìn chằm chằm vào ông ta.
Cuối cùng Lưu Cường cũng chịu xuống nước.
“Kế toán Lâm, vừa rồi tôi lỡ lời, cô đừng để bụng.”
Tôi khép sổ sách lại.
“Tôi để bụng hay không không quan trọng.”
“Quan trọng là sổ sách có để yên cho ông không.”
Cô thủ quỹ bên cạnh bật cười phì một tiếng.
Ánh mắt Lương Tri Ý nhìn tôi rõ ràng nhiều thêm vài phần hài lòng.
Ngay tối hôm đó, cô ấy chốt luôn hợp đồng với tôi.
“Ba tháng.”
“Lương gấp ba hiện tại, thưởng tính riêng.”
“Cô trực tiếp báo cáo cho tôi.
”
Tôi gật đầu.
“Cảm ơn tổng giám đốc Lương.”
Cô ấy cười nhẹ.
“Không cần cảm ơn.”
“Đây là thứ cô tự kiếm được bằng năng lực.”
Tôi vừa bước ra khỏi xưởng thực phẩm thì điện thoại lại hiện tin nhắn từ nhóm họ hàng nhà họ Hứa.
Hứa Ân gửi một đoạn ghi âm dài.
Tôi bấm mở.
Trong đoạn ghi âm, cô ta khóc nức nở:
“Con thừa nhận con sai rồi…”
“Nhưng Lâm Chi cũng đâu có vô tội.”
“Bây giờ chị ta bám được đại gia, quay đầu đã ép con trả tiền.”
“Con chỉ là một cô gái thôi…”
“Hôn sự không còn, danh tiếng cũng mất…”
“Bây giờ còn bị chị ta đòi nợ…”
Đường Vãn gửi tin nhắn riêng cho tôi.
“Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”
Tôi không trả lời cô ấy.
Tôi trực tiếp gửi một tấm ảnh vào nhóm.
Là ảnh chụp đoạn Hứa Ân công khai xin lỗi hôm qua.
Tiếp theo là ảnh thứ hai.
Kết quả xác minh bệnh viện về việc cô ta giả mang thai.
Ảnh thứ ba.
Chi tiết các khoản chi tiêu cá nhân của cô ta.
Cuối cùng, tôi nhắn một câu:
“Hứa Ân.”
“Ba ngày trả đồ cho nhà họ Trần.”
“Bảy ngày gửi kế hoạch trả nợ cho tôi.”
“Cô tiếp tục diễn, tôi tiếp tục đăng.”
Cả nhóm im lặng chưa từng thấy.
Một phút sau, mẹ Hứa gửi tin nhắn thoại.
“Ân Ân.”
“Về nhà đi.”
“Đừng tiếp tục mất mặt nữa.”
Ngay sau đó, Hứa Nghiên cũng gửi một câu.
“Nợ ai thì tự nhận.”
Từ đó về sau, Hứa Ân không xuất hiện thêm nữa.
Tôi cứ nghĩ cuối cùng hôm nay cũng kết thúc rồi.
Nhưng mười một giờ đêm, bệnh viện gọi tới.
Tôi vừa bắt máy đã nghe giọng y tá gấp gáp.
“Xin hỏi có phải Lâm Chi không?”
“Tôi đây.”
“Ông Hứa Quốc An muốn chúng tôi liên lạc với cô.”
“Bệnh tình của ông ấy vừa rồi chuyển biến xấu, nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo.”
“Ông ấy nói có một chuyện nhất định phải nói với cô.”
Tôi lập tức ngồi bật dậy.
“Tôi tới ngay.”
Y tá nói khẽ:
“Xin cô nhanh một chút.”
Khi tôi tới bệnh viện, Hứa Nghiên đang đứng ngoài phòng bệnh.
Mẹ Hứa ngồi bên cạnh khóc không thành tiếng.
Hứa Ân cũng ở đó.
Trên mặt vẫn còn vẻ không cam lòng, nhưng không dám mở miệng nữa.
Hứa Nghiên nhìn thấy tôi liền bước tới.
“Ba đang đợi em.”
Tôi hỏi:
“Bác sĩ nói thế nào?”
Giọng anh rất khàn.
“…Không tốt lắm.”
Tôi đẩy cửa bước vào phòng bệnh.
Hứa Quốc An đang đeo ống thở oxy.
Nhưng đôi mắt lại sáng bất thường.
Ông nhìn thấy tôi, khẽ nâng tay lên.
Tôi đi tới bên giường.
“Bác Hứa.”
Ông thều thào:
“Chi Chi…”
“Nghe bác nói.”
Tôi gật đầu.
Ông nhìn tôi rất lâu rồi mới cất tiếng:
“Con với Hứa Nghiên ly hôn…”
“Không chỉ vì bệnh của bác.”
Tôi vô thức nhìn sang Hứa Nghiên.
Hứa Quốc An thở gấp vài cái.
“Là bác ép nó.”
Tôi khẽ nói:
“Con biết.”
Ông lắc đầu.
“Không chỉ có vậy.”
Sắc mặt Hứa Nghiên lập tức thay đổi.
“Ba…”
Nhưng Hứa Quốc An không nhìn anh.
“Tấm thẻ lương đuôi 6626…”
“Trong đó có một khoản tiền…”
“Không phải của nhà họ Hứa.”
“Cũng không phải tiền lương của con.”
Tôi sững người.
“…Tiền gì?”
Ông run run đưa tay chỉ về phía Hứa Nghiên.
“Là nó để dành cho con.”
Hứa Nghiên nhắm chặt mắt lại.
Tôi nhìn anh.
“Để dành cái gì?”
Hứa Quốc An nói từng chữ rất khó nhọc:
“Nó sợ sau này bệnh của nó bị phát hiện…”
“Sẽ liên lụy tới con.”
“Cho nên từ sớm đã chuyển hết tiền thưởng có thể chuyển…”
“Cả tiền bán xe…”
“Đều lặng lẽ gửi vào thẻ của con.”
Tay tôi siết chặt mép giường.
“…Ai bệnh?”
Trong phòng bệnh lập tức yên lặng.
Hứa Nghiên không nói gì.
Mẹ Hứa bật khóc thành tiếng.
Ngay cả Hứa Ân cũng cúi gằm đầu.
Tôi nhìn chằm chằm Hứa Nghiên.
“Anh bệnh rồi?”
Mặt anh trắng bệch đến đáng sợ.
Hứa Quốc An cố sức nói tiếp:
“Không chỉ mình bác cần chữa…”
“Nó cũng vậy.”
Đầu óc tôi gần như trống rỗng.
Nhưng Hứa Quốc An vẫn tiếp tục.
“Ngày nó phát hiện bệnh…”
“Vừa đúng ngày giỗ ba con.”
“Nó không chịu nói với con…”
“Cũng không chịu chữa trị.”
“Nó nói phải lo ổn thỏa cho bác trước đã.”
Tôi nhìn Hứa Nghiên không chớp mắt.
“Rốt cuộc là bệnh gì?”
Anh thấp giọng:
“…Không nghiêm trọng như vậy.”
Hứa Quốc An lập tức nổi nóng.
“Đến bây giờ mà còn giấu!”
Ông ho dữ dội.
Bác sĩ lập tức xông vào.
Nhưng ông vẫn cố nắm chặt tay áo tôi, dốc sức nói hết câu cuối cùng.
“Chi Chi…”
“Tờ hóa đơn viện phí chưa mở kia…”
“Không phải của bác.”
“Là của Hứa Nghiên.”
Tay tôi buông lỏng.
Chiếc túi rơi xuống đất.
Tờ hóa đơn từ trong túi giấy trượt ra ngoài.
Trên nền giấy trắng, từng chữ hiện rõ đến chói mắt.
Bệnh nhân: Hứa Nghiên.
Số tiền đóng viện phí: 260.000 tệ.
Hạn chót thanh toán: hôm qua, năm giờ chiều.
Mà hôm qua…
Bốn giờ chiều…
Chính tôi đã khóa tấm thẻ lương đuôi 6626 đó.
Hứa Nghiên cúi người định nhặt lên.
Nhưng tôi nhanh hơn anh một bước.
Đúng lúc ấy, điện thoại reo vang.
Là điện thoại của Hứa Nghiên.
Màn hình hiện:
“Khoa nội trú bệnh viện nhân dân thành phố.”
Anh không bắt máy.
Tôi trực tiếp nhấn nghe.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nhân viên:
“Anh Hứa Nghiên, khoản tiền đặt cọc điều trị của anh hôm qua thanh toán thất bại.”
“Hôm nay đã quá thời gian giữ chỗ cuối cùng.”
“Phía chúng tôi chỉ có thể…”
Bên kia ngập ngừng vài giây rồi nói tiếp:
“…Chỉ có thể chuyển suất điều trị và giường bệnh cho bệnh nhân tiếp theo.”
“Anh Hứa, nếu vẫn muốn điều trị, mong người nhà nhanh chóng tới khoa nội trú xác nhận lại.”
Tôi cầm điện thoại.
Đầu ngón tay lạnh cứng.
Trong phòng bệnh, Hứa Nghiên đứng cách tôi vài bước.
Sắc mặt anh còn trắng hơn cả bức tường phía sau.
Dường như anh muốn giải thích điều gì đó.
Nhưng môi mấp máy mãi…
Vẫn không nói ra nổi một chữ.
Tôi cúp máy.
Ngẩng đầu nhìn anh.
“Hứa Nghiên.”
Anh cụp mắt xuống.
“Lâm Chi…”
“Em đừng quản nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)