20px

12

Hứa Mặc Đình đầu đầy máu ngã trong đống phế tích.

Đôi mắt anh vẫn nhìn chằm chằm tôi: “Tôi muốn gặp em.”

Tôi lập tức bừng tỉnh khỏi giấc mơ, trên trán toàn là mồ hôi lạnh.

Xuống giường rửa mặt, rồi ra phòng khách lấy nước uống từ tủ lạnh.

Vừa vặn nắp chai ra, tôi bỗng nghe thấy cửa lớn phát ra một tiếng động rất khẽ.

Cả người tôi cứng đờ, da đầu tê rần.

Tiếng gõ cửa chỉ vang lên ngắn ngủi hai tiếng rồi dừng lại, không hề có động tĩnh cạy khóa như tôi đã đoán trước.

Tôi lấy hết can đảm, tiện tay rút một cây cán bột từ trong bếp, đi từng bước đến huyền quan để nhìn mắt mèo điện tử.

Ngay giây tiếp theo, cây cán bột rơi xuống đất, tôi giơ tay kéo cửa ra.

Trán và tay Hứa Mặc Đình đều có vết thương, trông như đã được xử lý qua, sắc mặt hơi trắng bệch.

Thấy tôi mở cửa, anh rõ ràng sững ra: “Muộn thế này rồi mà em còn chưa ngủ à?”

Vô số lời muốn nói trào lên cổ họng rồi lại bị chặn lại.

Tôi không trả lời, chỉ hỏi ngược lại: “Muộn thế này, anh đến làm gì?”

Rõ ràng tôi đã nói đủ rõ rồi, tại sao anh còn hết lần này đến lần khác quấn lấy?

Hứa Mặc Đình, anh có phải chắc mẩm rằng tôi sẽ mềm lòng không?

“Không phải em nói là không có thời gian sao, vừa hay dạo này tôi khá rảnh.”

Rảnh đến mức đêm xảy ra tai nạn xe còn chạy khỏi bệnh viện tới gõ cửa nhà tôi.

Tôi đột nhiên thấy vô cùng sụp đổ.

Tôi đã dùng hết toàn bộ sức lực mới quyết tâm tránh xa, vậy mà chỉ cần Hứa Mặc Đình bày ra bộ dạng như rất yêu tôi, tôi lại không kìm được mà do dự.

“Tôi có thể vào không?” Hứa Mặc Đình hỏi.

Tôi lạnh nhạt nhìn anh: “Hứa Mặc Đình, có phải lời tôi nói đều không đáng được tôn trọng không?”

Nghe vậy, Hứa Mặc Đình nhíu chặt mày, sắc mặt càng trắng hơn.

“Không phải, tôi chỉ là… rất muốn gặp em.”

Anh cụp mắt, vẻ mặt ủ rũ, “Nếu em không muốn gặp thì thôi, nghỉ ngơi sớm đi.”

Tôi không nói gì, đóng cửa lại.

Bên trong và bên ngoài nhà đồng thời chìm vào yên lặng.

13

Cách cánh cửa, tôi đứng nguyên tại chỗ không động đậy.

Trong màn hình điện tử, Hứa Mặc Đình cũng đứng đó không nhúc nhích.

Tôi nhẫn tâm xoay người, nhưng khóe mắt lại liếc thấy Hứa Mặc Đình đột nhiên đưa tay ôm trán, dáng vẻ rất khó chịu.

Người đó lắc lắc đầu, như thể đã hồi phục đôi chút, rồi lại đứng im không động đậy.

Cơn giận vô danh lập tức bốc lên ngùn ngụt.

Tôi cầm chìa khóa xe đặt trên tủ giày, mở cửa đi ra ngoài.

Trước ánh mắt kinh ngạc của Hứa Mặc Đình, tôi lạnh giọng nói: “Tôi đưa anh về bệnh viện.”

Nói xong tôi không nhìn anh nữa, đi về phía thang máy.

Bàn tay lạnh ngắt của Hứa Mặc Đình nắm lấy tôi, “Bên ngoài lạnh, em thay bộ quần áo và giày khác đi.”

Tôi trừng anh một cái, rồi nghe lời quay vào thay đồ.

Mặc đồ ngủ và dép lê ra ngoài quả thực rất mất thể diện, vừa rồi đúng là tôi tức đến hồ đồ.

Từ phòng ngủ thay xong quần áo đi ra.

Cửa phòng rộng mở, Hứa Mặc Đình vẫn đứng ngoài cửa.

Không ngờ lại lộ ra một tia ngoan ngoãn kỳ lạ.

Suốt đoạn đường đến bệnh viện, cả hai đều im lặng. Trước giường bệnh đứng một đám người.

Nghe thấy động tĩnh, Hứa Tiêu mặt mày như đưa đám quay đầu lại: “Anh, anh chạy đi đâu rồi…”

Câu nói còn chưa dứt, khi nhìn thấy tôi thì đột ngột khựng lại, “Chị dâu?”

Tôi không rảnh để để ý cậu ta, chỉ nói với bác sĩ bên cạnh: “Anh ấy có vẻ cần chụp CT não.”

Hứa Tiêu lập tức cao giọng, lao tới hỏi: “Anh! Não anh làm sao vậy?”

Sắc mặt Hứa Mặc Đình xanh mét.

Anh quay đầu nhìn tôi một cái, rồi ngoan ngoãn đi theo bác sĩ chụp phim.

Đợi người đi rồi, Hứa Tiêu mới vỗ ngực, vẫn còn kinh hồn bạt vía: “Sớm muộn gì cũng bị anh tôi dọa chết.”

Tôi gật đầu với cậu ta, “Trông chừng anh cậu, tôi về trước đây.”

“Hả?”

Hứa Tiêu vội vàng ngăn tôi lại, nói cậu ta không trông nổi Hứa Mặc Đình.

Tôi đau đầu thở dài, thật sự không muốn quản chuyện này nữa.

Hứa Tiêu đảo tròng mắt: “Chị dâu, nguyên nhân vụ tai nạn xe hôm nay của anh tôi, chị vẫn chưa biết đúng không? Chị mau ngồi xuống, để em từ từ kể cho chị nghe.”

Tôi khựng bước, tìm một cái ghế ngồi xuống, “Cậu nói đi.”

Hứa Tiêu bắt đầu kể câu chuyện một cách sinh động, đến mức như thể chính cậu ta là người trong cuộc.

Người đâm phải Hứa Mặc Đình tối nay và kẻ đâm lốp xe lần trước quả thực là cùng một người, một nhân viên trong công ty Hứa Mặc Đình.

Hắn thua sạch sành sanh trong cờ bạc trực tuyến xuyên đêm, lại phạm sai lầm nghiêm trọng trong công việc, đúng lúc bị Hứa Mặc Đình bắt gặp, nên bị sa thải tại chỗ.

Thế là hắn dồn hết mọi món nợ đó lên đầu Hứa Mặc Đình.

Hứa Tiêu: “Anh em đúng là tai bay vạ gió, chị nói xem có phải không, chị dâu?”

Tôi lười sửa cách xưng hô của cậu ta nữa, biết người đã bị bắt thì cũng yên tâm.

“Ừ.” Tôi dứt khoát đứng lên, “Tôi đi trước đây.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...