“Được thôi.”

Thị vệ: “……”

Ta và Thái tử cưỡi ngựa sóng vai, trong gió mang theo hương núi rừng, cực kỳ dễ ngửi.

Nghe nói trên đỉnh núi có rất nhiều hoa cúc dại.

Phu tử rất thích hoa cúc, cho nên mới tổ chức cho bọn ta đi ngắm cúc, hình như còn phải viết một bài du ký nữa.

Không sao.

Ta cứ giả vờ như không biết phải viết du ký là được.

Thái tử nhất quyết đi đường tắt, quẹo trái quẹo phải một hồi, chẳng biết quẹo tới tận đâu.

Trước mắt là một biển hoa.

Thái tử không chịu đi nữa, nói muốn nằm trong biển hoa để沉浸式 cảm nhận thiên nhiên một chút.

Người trong cung đúng là chưa thấy việc đời.

Gió thổi qua, hoa cỏ lay động.

Thái tử thoải mái nhắm mắt lại, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.

Ta ngồi xổm trên nền đất hơi ẩm ướt, không vui chu môi.

Thái tử còn hào hứng gọi ta:

“Ê, nàng cũng nằm thử đi, cảm giác rất thoải mái.”

Ta trợn mắt:

“Không đâu, bẩn quần áo mất, nương ta sẽ mắng ta.”

Thái tử nhắm mắt, mơ hồ “ừ” một tiếng.

Ta ngồi chờ khô cả người.

Cảm thấy hơi chán, cuối cùng đành học theo hắn nằm xuống.

Hình như Thái tử ngủ rồi.

Lồng ngực phập phồng rất đều, hàng mi đen như cánh quạ lặng lẽ rũ xuống.

Ta nhất thời nổi lòng ham chơi, tiện tay hái rất nhiều hoa dại nhỏ cắm đầy lên tóc hắn.

Chơi mệt rồi, ta dứt khoát nhắm mắt giả ngủ, ai ngờ bất tri bất giác cũng ngủ thiếp đi luôn.

Lúc tỉnh dậy, là bị người ta làm ồn đánh thức.

“Ê, các ngươi có thấy Tả tiểu nương tử thích ta không?”

“Thôi đi, Tả Ngưng Sương nhìn thì dịu dàng mềm mại đấy, nhưng tính tình thật ra lạnh muốn ch/ế/t, nếu nàng ấy thật sự thích ai thì chắc cũng thích huynh Bùi thôi!”

“Đúng rồi, huynh Bùi, Lý Mộ Chiêu đâu? Chẳng phải nàng ta thích quấn lấy huynh nhất à?”

“Ê, ta thấy huynh nắm tay nàng ta rồi đấy, thế nào? Tay tiểu cô nương có phải mềm mềm không?”

Ta lén lút nằm rạp dưới đất, xuyên qua khe hở trong bụi hoa mới nhìn rõ.

Người tới là ba vị đồng môn của ta, trong đó có cả Bùi Tiện Từ.

Bùi Tiện Từ im lặng rất lâu không lên tiếng, nhưng tên kia cứ dai như đỉa liên tục thúc giục.

Bùi Tiện Từ bị hỏi phiền quá, nổi giận nói:

“Tay nàng ấy đầy vết chai, cấn đau muốn ch/ế/t, chẳng mềm chút nào, được chưa?”

Tên kia lập tức im bặt, một người khác nhảy ra hòa giải:

“Haizz, Lý Mộ Chiêu là con gái Lý Đại Tráng mà, nghe cái tên Lý Đại Tráng là biết con gái ông ấy không thể là thục nữ được rồi.”

Ta lập tức nổi giận.

Tên Lý Đại Tráng thì sao hả?

Nghe khỏe mạnh biết bao.

Ta đang chuẩn bị lao ra cho hai tên nhiều mồm kia vài cái bạt tai.

Thái tử đưa tay đè ta lại.

Hắn liếc ta một cái, nhỏ giọng nói:

“Nàng đừng ra, để ta.”

Ta nhìn tạo hình mới của hắn, vội vàng đưa tay cản lại.

Không cản nổi.

Thế là Thái tử đội nguyên đầu hoa dại đủ màu đứng bật dậy.

Hắn giọng bình tĩnh nhưng không giận tự uy, trực tiếp mắng cho hai tên lắm mồm kia một trận.

Ta chột dạ cúi đầu xuống.

Không dám nhìn.

Thật sự không dám nhìn.

Đợi người đi hết, Thái tử mới kéo cánh tay ta, lôi ta từ dưới đất dậy.

Ta chột dạ quay mặt sang chỗ khác, không dám nhìn hắn.

Thái tử thay đổi hoàn toàn phong cách ít nói thường ngày, líu ra líu ríu:

“Nàng đừng nghe bọn họ nói nhảm, cô thấy tay nàng rất tốt mà…”

Hắn đứng giữa ruộng hoa, còn líu ra líu ríu nữa.

Đội nguyên đầu hoa dại nhỏ, trông y như bù nhìn ngoài ruộng.

Ta không nhịn được nữa, “phụt” một tiếng bật cười.

Cười một cái lại nhìn hắn một cái.

Càng nhìn càng buồn cười.

Cuối cùng ta cười tới mức không đứng thẳng nổi luôn.

Thái tử chẳng hiểu gì, đưa tay sờ đầu mình, mấy bông hoa dại lập tức lả tả rơi xuống.

Mặt hắn lập tức đen sì.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...