Ta chột dạ sờ sờ mũi, lập tức im bặt.

Hắn lạnh mặt nhìn ta, tức tới bật cười:

“Cô giúp nàng trút giận, nàng còn trêu cô?”

Ta nhìn trời nhìn đất, lại lén lút nhìn sắc mặt hắn.

Ước chừng đúng là giận thật rồi.

Hồi lâu sau, ta sờ mũi nhỏ giọng:

“Xin lỗi mà…”

Thái tử cúi người tới gần, rũ mắt nhìn ta:

“Nói xem, có nhận phạt không?”

Ta bị ép phải ngẩng đầu lên, lắp bắp:

“Hả… phạt gì?”

Thái tử lại không nói nữa.

Qua rất lâu, ta miễn cưỡng móc từ túi ra một miếng điểm tâm:

“Nè, cho ngươi ăn đó.”

Thái tử liếc xéo ta một cái, bật cười:

“Thôi để nàng tự ăn đi.”

Hắn tùy tiện ngồi phịch xuống đất, hơi hất cằm về phía ta:

“Cô phạt nàng múa thương cho cô xem, thế nào?”

Ta dang hai tay bất lực:

“Nhưng đâu có thương.”

Thái tử chu môi ra hiệu cho ta nhìn.

Ta thuận theo ánh mắt hắn nhìn sang.

Trên đất có một cành cây hơi khô, vừa to vừa dài.

Ta nhặt lên, cầm trong tay cân thử.

Quá nhẹ, nhưng đủ dài, miễn cưỡng dùng được.

Gió thổi qua, cánh hoa bay lượn theo gió, ta thuận thế múa lên, thân hình nhẹ như chim yến.

Không biết Thái tử hái từ đâu một chiếc lá cây rồi bắt đầu thổi.

Tí tách tí tách.

Mẹ nó.

Nghe như kèn xô na.

Ta lập tức có cảm giác mình đang nhảy cúng trong đám tang ai đó.

Khó khăn lắm mới biểu diễn xong ba mươi sáu thức thương pháp nhà ta.

Tai ta cũng sắp điếc luôn rồi.

Thái tử còn tự cảm thấy bản thân phối hợp rất hoàn hảo:

“Chúng ta phối hợp đúng là thiên y vô phùng!”

Ngày hôm đó, bọn ta không lên núi tìm đồng môn nữa.

Thái tử ngồi giữa đồng hoa, còn ta ngồi nhổ hoa dại trên đầu hắn xuống.

Hai người giống hệt đười ươi trong rừng nhiệt đới đang bắt chấy cho nhau.

12

Thu đi xuân tới, chớp mắt đã lại tới mùa hè oi bức.

Tuy Bùi phủ chuyển xa rồi, nhưng Bùi phu nhân ngược lại cứ ba hôm hai bữa tới nhà ta chơi.

Có lúc Bùi Tiện Từ cũng đi theo.

Bùi phu nhân dịu dàng kéo tay ta nói chuyện, nhẹ nhàng vỗ tay ta:

“Chiêu Chiêu à, dạo này sao con không tới chơi với Tiểu Từ nhà ta nữa? Tiểu Từ nhà ta là cái hồ lô cưa miệng, nếu không có ai dẫn nó đi chơi thì cả ngày cứ nhốt mình trong nhà…”

Ta nghe xong cũng để bụng.

Lại đi tìm Bùi Tiện Từ chơi thêm mấy lần nữa.

Bùi Tiện Từ sợ bẩn, sợ mệt lại còn sợ độ cao.

Thường là ta nghịch bùn hắn đứng nhìn, ta thả xong diều mới đưa cho hắn, ta trèo lên cây rồi còn phải miêu tả phong cảnh trên cây cho hắn nghe.

Quan hệ không tốt không xấu, chỉ là ta luôn cảm thấy hắn nhìn không còn khiến ta kinh diễm như trước nữa.

Nhưng hắn chịu chơi cùng ta, ta vẫn khá vui.

Cứ thế trôi qua một khoảng thời gian.

Mùa hè, sen trong hồ của thư viện nở rộ.

Phu tử của bọn ta vốn rất có nhã hứng, thế là gọi bọn ta ra hành lang dài cạnh hồ học bài.

Một hôm, Tả tiểu nương tử nhìn trúng một đóa sen nở cực đẹp bên hồ.

Muốn hái về nấu chè hạt sen.

Nàng nhẹ nhàng năn nỉ ta:

“Chiêu Chiêu, Chiêu Chiêu tốt bụng, giúp ta hái một chút đi mà.”

Ta liếc trộm phu tử, lão nhân gia đang ngủ gật.

Ta gật đầu.

Hai người bọn ta lén lén lút lút chuồn tới bên hồ, Tả tiểu nương tử kéo tay ta, còn ta thì thò nửa người ra ngoài với tới đóa sen.

Với mãi mà không tới, tay ngắn quá.

Ta sốt ruột, dùng sức một cái, mà Tả tiểu nương tử lại chẳng có bao nhiêu sức lực.

Tay trượt đi.

“Ùm” một tiếng, ta rơi thẳng xuống nước.

Đúng hôm ấy nương ta còn bắt ta đeo vòng tay, hơi bị lỏng.

Không biết rơi mất lúc nào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...