Ta sợ về nhà không biết ăn nói sao, đành phải lặn xuống tìm.

Vừa mò được, ngoi lên mặt nước, lại nghe thêm hai tiếng “ùm”.

Ta quay đầu lại, xuyên qua tầng tầng lá sen xanh biếc, chẳng biết từ lúc nào Tả tiểu nương tử và Bùi Tiện Từ cũng nhảy xuống rồi.

Trên bờ còn có không ít đồng môn của ta, có người thậm chí đang cởi áo ngoài.

Ồ.

Có lẽ là muốn bơi?

Ta thấy quần áo đằng nào cũng ướt rồi, chẳng bằng bơi một vòng cho sảng khoái.

Trời nóng thật đấy.

Ta bơi về phía cây đào bên bờ đối diện.

Đợi bơi sang tới nơi, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thái tử đứng trên bờ, sắc mặt hơi nặng nề:

“Lên đây.”

Giọng điệu chẳng hiểu sao hơi lạnh lùng.

Ta “ồ” một tiếng, ngoan ngoãn đưa một cánh tay ra chờ hắn kéo lên.

Hắn mím môi, sắc mặt không vui, nhưng vẫn đưa tay kéo ta một cái.

Ta đứng trên bờ, dùng sức vắt nước trên y phục.

Thái tử đứng bên cạnh, chẳng hiểu sao cứ lạnh mặt dạy dỗ ta:

“Dù thế nào đi nữa, nàng cũng không nên giận dỗi tới mức lấy an toàn của bản thân ra đùa.”

Ta mờ mịt ngẩng đầu, nước theo tóc chảy xuống khóe mắt.

Ta giơ tay dùng tay áo ướt sũng lau qua loa quanh mắt.

Có còn hơn không mà.

Sắc mặt Thái tử càng lạnh hơn, mắt không chớp nhìn chằm chằm ta.

“Nàng thích hắn tới vậy sao?”

Ta không hiểu, kinh ngạc:

“Hả?”

Ta nghi tai mình bị vào nước, thế là vừa nghiêng đầu đổ nước ra ngoài vừa tò mò hỏi hắn:

“Ngươi vừa nói gì?”

Thái tử mím môi không nói, sắc mặt vẫn rất khó coi.

Như kiểu có ai thiếu tiền hắn vậy.

Ta nhặt đóa sen tiện tay hái rồi ném dưới đất lên.

Định mang đi đưa cho Tả tiểu nương tử.

Kết quả vừa quay đầu, bờ đối diện trống trơn, trong hồ cũng chẳng còn ai.

Ta ngơ ngác ngẩng đầu:

“Mọi người đâu rồi? Chẳng phải bọn họ đều muốn bơi sao?”

Thái tử sững người, không thể tin nổi nhìn ta:

“Ý nàng là gì?”

“Thì là bơi đó, trời nóng thế này, dưới nước mát biết bao.

Ánh mắt Thái tử trầm xuống nhìn ta.

Một lúc lâu sau, hắn bỗng bật cười.

Ta cảm thán:

“Có phải ta bơi rất nhanh không? Cha ta huấn luyện đó, ông ấy bảo ra ngoài đánh trận, thêm một kỹ năng thì lúc nguy cấp có thể giữ mạng.”

Thái tử mím môi cười, không nói gì.

Quần áo ướt sũng dính lên người, hơi khó chịu.

Ta giả vờ đáng thương:

“Làm sao đây? Y phục ta ướt hết rồi.”

Ánh mắt lại không ngừng liếc về phía Thái tử.

Thái tử bất lực trừng ta một cái, không nặng không nhẹ gõ đầu ta:

“Gan nàng lớn thật đấy, cả y phục của cô mà nàng cũng dám mặc?”

Miệng thì đầy oán trách.

Nhưng hành động lại rất thành thật.

Ta vui vẻ mặc long bào của hắn vào, nghe nói con rồng bên trên còn được thêu bằng chỉ vàng.

Ta xách hoa sen, tung tăng chuẩn bị quay lại tiếp tục học.

Thái tử mặc áo lót màu trắng nguyệt nha, đưa tay kéo ta lại, giọng đầy bất lực:

“Còn học cái gì nữa, ta đưa nàng về nhà.”

Không cần học nữa?

Hay quá!

Ta mặc long bào trở về, dọa cha nương ta giật nảy mình.

Cha ta cuống cuồng:

“Khuê nữ à, con cho dù thật sự muốn làm Thái tử thì cũng không thể nghênh ngang thế này chứ!”

Nương ta cuống cuồng:

“Khuê nữ, sao y phục con ướt hết thế này? Ai đẩy con xuống sông?”

Đại nội thị vệ mặt mày hớn hở:

“Phu nhân đừng lo, cô nương ham chơi không cẩn thận rơi xuống hồ thôi, may mà Thái tử nhà chúng ta anh minh thần võ, mắt sáng như đuốc, thông minh hơn người, văn võ song toàn, chuyện của cô nương thì chuyện gì cũng để trong lòng. Đây này, vừa thấy cô nương rơi xuống nước là Thái tử lập tức kéo lên luôn!”

Nương ta nổi nóng:

“Cái con bé hư này, sao con lại xuống nước chơi nữa? Lỡ sặc nước chết đuối thì làm sao?”

Đại nội thị vệ: “……”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...