13

Tả tiểu nương tử đột nhiên bị bệnh.

Chiều hôm sau, ta nhờ Thái tử giúp ta hái mấy đóa sen.

Bỏ vào giỏ hoa rồi xách tới Tả phủ thăm nàng.

Vừa bước vào phòng, ta đã thấy Tả Ngưng Sương ngồi ngẩn người bên cửa sổ, nhìn chằm chằm hoa tịch nhan ngoài cửa mà phát ngốc.

Ánh chiều tà chiếu vào trong phòng, cả người Tả Ngưng Sương như đang phát sáng vậy.

Nhất thời ta nhìn tới ngây người.

Nàng quay đầu, nhàn nhạt cười với ta:

“Ngươi tới rồi.”

Ta ngoan ngoãn đặt giỏ hoa lên bàn.

Ngồi xuống chiếc ghế gần nàng nhất.

Nàng tự mình nói tiếp, cũng không nhìn ta:

“Mộ Chiêu, Bùi phủ đã gửi thiếp đính hôn tới nhà ta rồi, cha ta cũng đồng ý.”

Mắt ta trợn tròn:

“Bùi phủ nào?”

Nàng bật cười nhìn ta một cái, giọng điệu bình thản:

“Còn có thể là Bùi phủ nào nữa? Đương nhiên là phủ của Bùi Thượng thư…”

Ta ngơ luôn rồi.

Bộ não nhỏ bé của ta hoàn toàn không đủ để phân tích rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Cho nên.

Ta lựa chọn hỏi thẳng, cau mày:

“Các ngươi… từ khi nào lại thành đôi rồi?”

Tả Ngưng Sương khựng lại một chút, thở dài:

“Hôm qua thấy ngươi rơi xuống nước, ta sốt ruột quá nên bất chấp nhảy xuống cứu, quên luôn cả chuyện mình không biết bơi…”

“Là Bùi Tiện Từ cứu ta lên, mà Bùi Thượng thư vốn cổ hủ bảo thủ, qua lại một hồi, dứt khoát mời bà mối tới phủ đưa sính thiếp…”

Ta lập tức biến sắc:

“Hả? Hôm qua chẳng phải các ngươi định đi bơi sao?”

Tả Ngưng Sương: “……”

Không khí ch/ế/t lặng.

Ta mất rất lâu mới tiêu hóa nổi tin tức động trời này.

Hồi lâu sau, ta không nhịn được hỏi:

“Vậy… vậy ngươi thích Bùi Tiện Từ sao?”

Tả Ngưng Sương khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói:

“Mộ Chiêu, ngươi không biết ta ngưỡng mộ ngươi đến mức nào đâu. Phụ thân ta là Đại Lý Tự Thiếu khanh, từ nhỏ ta đã thích điều tra phá án. Nhà ta có tuyệt kỹ gia truyền là nghiệm thi chưng cốt, nhưng cha ta thà truyền cho tên biểu huynh chỉ biết ăn chơi kia còn hơn truyền lại cho ta.”

Nàng ngẩng đầu nhìn ánh tà dương cuối trời, khẽ thở dài:

“Nếu có kiếp sau, ta chỉ mong lấy việc minh oan cho bá tánh làm trách nhiệm cả đời.”

Ta mang đầy tâm sự rời đi.

14

Đêm đó, ta che mặt chặn đường Tả thiếu khanh đang một mình từ công sở trở về phủ.

Ta dùng dao nhỏ dí vào sau lưng ông ấy, giả vờ hung dữ, cố ý hạ giọng:

“Ông không được gả con gái cho Bùi Tiện Từ, nếu không ta sẽ 🔪 ông.”

Tả thiếu khanh cực kỳ bình tĩnh, chậm rãi quay người lại.

Bốn mắt nhìn nhau.

Ánh mắt ông ấy thẳng thắn quang minh, vừa nhìn đã biết là thanh quan.

Ta lập tức cảm thấy con dao trong tay hơi phỏng tay.

Tả thiếu khanh mỉm cười:

“Ngươi là thiên kim nhà Lý tướng quân đúng không? Ta với cha ngươi cũng coi như quen biết cũ rồi, ta nhớ ngươi tên Mộ Chiêu.”

Ta: “?!”

Ta vội sờ tấm khăn che mặt của mình.

Không phải chứ, ta đã che mặt rồi mà?!

Tả thiếu khanh bình thản nói:

“Bùi công tử tướng mạo đường đường, Bùi phu nhân cũng là người hiểu lý lẽ, hôn sự này của Bùi phủ quả thật là lương duyên.”

“Tiểu thư nếu có tình với Bùi công tử, cũng xin đừng quậy nữa.”

Nói xong, Tả thiếu khanh xoay người bỏ đi, hoàn toàn xem như không thấy con dao trong tay ta.

Ta: “?! ”

Ta chưa chịu bỏ cuộc, đi theo phía sau chất vấn:

“Vậy ông có biết rốt cuộc con gái ông muốn gì không?”

Tả thiếu khanh chắp tay sau lưng, không cần nghĩ ngợi:

“Ngưng Sương từ nhỏ đã thích theo ta phá án, ta đương nhiên biết.”

Ta: “?!”

Ta chấn động mạnh:

“Ông biết mà ông còn…”

Tả thiếu khanh dừng bước, cúi đầu nhìn ta, thở dài:

“Triều ta tuy có tiền lệ nữ tử làm quan, nhưng nữ nhân bước trên con đường quan trường vốn đã gian nan trăm bề, huống hồ đứa nhỏ Ngưng Sương này lại cố tình thích điều tra phá án…”

“Nếu gặp được lương duyên, an tâm ở hậu viện, sau này con cháu quây quần dưới gối, cũng không hẳn không phải một con đường tốt.”

Ta lớn tiếng phản bác:

“Nhưng nàng ấy không muốn!”

Tả thiếu khanh chẳng để tâm:

“Hôm nay không muốn, ngày mai không muốn, biết đâu ngày kia lại muốn thì sao?”

“Làm sao ngươi biết sau này nàng thật sự vào triều làm quan rồi sẽ không hối hận?”

Miệng ta vụng về, muốn nói lại thôi hồi lâu.

Tả thiếu khanh lại nói:

“Ta trung niên mất vợ, con cái lại ít ỏi, dưới gối chỉ có mình Ngưng Sương. Hiện tại ta còn bảo vệ được nó, nhưng sau này ta ch/ế/t rồi, nó còn có thể dựa vào ai?”

Ta hoàn toàn câm nín luôn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...