“Phụ thân, nữ nhi vĩnh viễn không hối hận.”

Ta quay đầu lại, thấy Tả Ngưng Sương mặt đầy kiên định bước ra từ phía sau bồn hoa, trên tay còn xách theo một cái bọc nhỏ.

Tả Ngưng Sương cười với ta:

“Mộ Chiêu, bộ đồ này của ngươi cũng khá trendy đấy.”

Ta: “……”

Không phải chứ, đám người làm hình trinh các ngươi có cần vậy không?!

Tả Ngưng Sương quỳ xuống, sống lưng thẳng tắp, giọng điệu vang dội mạnh mẽ:

“Phụ thân, nữ nhi chỉ nguyện cả đời ở cạnh phụ thân, lấy việc minh oan cho bá tánh làm trách nhiệm đời mình.”

Thấy hai cha con cuối cùng cũng nói rõ lòng mình, tâm sự với nhau, khung cảnh cha con tình thâm cảm động vô cùng.

Ta yên lặng rời đi.

15

Không bao lâu sau, Tả phủ đã hủy hôn với Bùi phủ.

Trong thư viện có người không có ý tốt nghi ngờ là ta giở trò.

Thái tử biết nội tình liền mắng ta một trận:

“Tả thiếu khanh dù sao cũng là trọng thần triều đình, sao nàng lại dám cầm dao dí người ta? Lần sau không được thế nữa.”

Ta cắn một miếng điểm tâm mới của hàng trong cung hắn mang tới.

Ta nhai nhai nhai:

“Vị hơi nhạt, lần sau đừng mang cái này nữa.”

Mặt Thái tử đen sì, lạnh lùng đập bàn một cái.

Ta hung dữ trừng ngược lại hắn:

“Làm gì?”

Thái tử: “……”

Thái tử thở dài:

“Được rồi, lần sau mang bánh đậu đỏ cho nàng.”

Ta vỗ vai hắn, hất cằm:

“Ê, năm sau lễ hội đèn Nguyên Tiêu, cùng đi ngắm đèn nhé.”

Thái tử trách yêu nhìn ta:

“Thật là, còn tận mấy tháng nữa cơ mà.”

Thái tử đầy mong chờ:

“À đúng rồi, kỳ săn thu năm nay ta săn được một tấm da hồ ly đỏ lửa, làm áo choàng cho nàng mặc được không?”

Thái tử tiếc nuối:

“Thời gian sao trôi chậm thế nhỉ… không đúng, thời gian vẫn nên chậm một chút thì hơn… cũng không đúng, thời gian vẫn nên nhanh thêm chút nữa mới phải…”

Ta đưa tay bịt miệng hắn:

“Suỵt, cái miệng nhỏ, đừng nói chuyện.”

Lại qua thêm một thời gian, trời bắt đầu đổ tuyết.

Thư viện chính thức nghỉ học.

Xuân qua thu tới, thu đi xuân về, bất tri bất giác ta đã ở thư viện suốt năm năm.

Sang năm mới, mắt thấy ta sắp cập kê rồi.

Cha ta đột nhiên như tỉnh mộng:

“Khuê nữ, rốt cuộc con chọn xong đồng dưỡng phu chưa?”

“Sao con không nói với cha?”

Ta thẹn thùng cúi đầu.

Cha ta hưng phấn móc bao tải ra:

“Đi! Là công tử nhà nào, cha đi bắt về cho con!”

Nương ta thấy mãi thành quen, chỉ chăm chăm vung chổi:

“Đại Tráng, nhấc chân lên, nhấc chân lên!”

Cha ta ngoan ngoãn nhấc chân, mắt long lanh nhìn ta, còn lắc lắc cái bao tải trong tay với ta.

Ta xua tay, thâm trầm nói:

“Thôi cha à, để con tự làm.”

Cha ta đầy tiếc nuối “ồ” một tiếng, ném cái bao tải cho ta từ xa.

Ta xách bao tải ra cửa, tiện đường định ghé Đông Cung lấy ít hàng trong cung luôn.

Nơi Thái tử ở đúng là rộng thật.

Trong Đông Cung còn có cả Thái Trì.

Vừa bước ra ngoài, đã đúng lúc chạm mặt Bùi Tiện Từ.

Dạo gần đây ta chỉ mải nhìn Thái tử, chẳng còn nhìn hắn mấy nữa.

Hôm nay đột nhiên tới gần nhìn kỹ.

Không biết từ lúc nào, thiếu niên năm xưa đã cao lớn như ngọc, áo choàng lông hồ ly khoác hờ trên vai.

Trời đang rơi tuyết nhỏ, cánh hoa hồng mai rơi xuống vai hắn.

Nói không đẹp là giả.

Ta bị sắc đẹp làm cho choáng váng mất mấy giây.

Ta bước tới gần, không nói lời nào đưa tay phủi cánh hoa trên vai hắn xuống.

Ta thân thiện cười một cái rồi quay người bỏ đi.

Cánh tay lại bị người kéo lại.

Ta quay đầu, Bùi Tiện Từ rũ mắt, thần sắc tối tăm khó đoán nhìn ta.

Ta tò mò:

“Sao thế?”

Giọng hắn nghe hơi khàn:

“Lâu rồi nàng không tới tìm ta chơi…”

Ta trêu chọc:

“Chúng ta lớn cả rồi, cũng nên làm chút chuyện đứng đắn chứ.”

Bùi Tiện Từ trầm mặc, hồi lâu mới nhẹ giọng:

“Ta với Tả Ngưng Sương đã hủy hôn rồi…”

Ta chẳng hiểu gì:

“Đúng vậy, ta biết mà!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...