Ta làm đó, sao ta không biết được?
Hắn nhìn chằm chằm ta không chớp mắt, nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói:
“Mọi người đều bảo… là nàng làm…”
Ta đầy tự hào gật đầu.
Bùi Tiện Từ ngây người, hồi lâu sau đột nhiên hơi sốt ruột, muốn nói lại thôi:
“Vậy… vậy vì sao nàng…”
Ta sửng sốt:
“Cái gì?”
“…Vì sao không tới tìm ta nữa.”
Ta bừng tỉnh.
Chắc hắn muốn chơi cùng ta rồi.
Ta nghiêm túc gật đầu:
“Vậy ngươi về trước đi, đợi ta bận xong sẽ tới tìm ngươi chơi.”
Bùi Tiện Từ mặt đầy nghi ngờ:
“Nàng định đi làm gì?”
Ta gãi đầu, giấu cái bao tải ra sau lưng, bình thản nói:
“Ồ, ta đi nhập ít hàng.”
Ta vẫy tay với hắn:
“Tạm biệt.”
Bùi Tiện Từ: “……”
Bùi Tiện Từ đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn ta một lần.
Ta xách bao tải, quay đầu đi thẳng tới Đông Cung.
Quét sạch toàn bộ hàng trong cung ở Đông Cung.
Thái tử khó hiểu:
“Mỗi lần nàng tới đều vừa ăn vừa cầm, hôm nay sao còn tự mang cả bao tải tới?”
Ta bình thản đáp:
“Cha ta cho.”
Thái tử như có điều suy nghĩ.
Hôm sau, cha ta đầy khó hiểu xách hai hộp điểm tâm về nhà, bảo là trong cung phát xuống.
Bình thường đều phát trà với rượu gì đó.
Cha ta suy nghĩ lung tung, hỏi nương ta:
“Nàng nói xem, có phải Hoàng đế đang cảnh cáo ta không?”
Nương ta vừa ăn điểm tâm vừa nói:
“Nói thử xem.”
Cha ta mặt đầy nghiêm túc:
“Điểm tâm đó, ông ta đang nhắc ta phải cẩn thận.”
Nương ta: “……”
16
Trước lễ hội đèn Nguyên Tiêu, ta đặc biệt chạy tới Bùi phủ hẹn Bùi Tiện Từ cùng đi.
Ta có hơi chột dạ.
Lần trước đã hứa sẽ tìm hắn chơi, kết quả cứ kéo dài mãi, suýt nữa quên luôn rồi.
Ta hẹn Bùi Tiện Từ giờ Tuất một khắc gặp ở đầu cầu Như Ý.
Lúc tới Đông Cung ngắm mai, ta tiện miệng kể chuyện này cho Thái tử.
Không hiểu sao, mặt Thái tử lập tức xanh lè.
Ban đầu bọn ta còn đang ném tuyết chơi.
Quả cầu tuyết bay tới, Thái tử tránh cũng chẳng thèm tránh nữa.
Hắn mím môi, đường quai hàm căng cứng, đứng thẳng đơ giữa trời tuyết như một ngọn núi.
Ta ngồi xổm dưới đất, mờ mịt ngẩng đầu nhìn hắn.
Thái tử hít sâu mấy hơi, hỏi một câu cực kỳ kỳ quái.
“Nàng hẹn ta ra ngoài, chỉ để chơi thôi sao?”
Ta mờ mịt gật đầu.
Không thì sao?
Sắc mặt hắn càng trầm hơn.
Ta đành thành thật khai báo:
“Cũng có chút… vì muốn ăn điểm tâm nữa…”
Sắc mặt hắn dường như còn khó coi hơn.
Thái tử đột nhiên không nói tiếng nào xách ta lên.
Khom lưng.
Dùng sức vỗ mạnh vào mông ta một cái.
Ta sốc tới đứng hình, trừng mắt nhìn hắn:
“Ngươi đánh ta làm gì?!”
Thái tử khôi phục dáng vẻ anh minh cơ trí thường ngày, bình tĩnh nói:
“Ồ, áo choàng nàng bẩn rồi, ta giúp nàng phủi bụi.”
Ta lập tức lo lắng:
“Vậy ngươi phủi sạch chưa? Không thì về nhà nương ta lại mắng ta.”
Thái tử cực kỳ nghiêm túc nhìn một cái:
“Hình như vẫn còn hơi bẩn…”
Ta lập tức cuống lên, vô cùng phối hợp xoay người:
“Vậy ngươi phủi thêm giúp ta đi…”
Lúc rời khỏi Đông Cung, mông ta nóng rát luôn rồi.
Nhưng về nhà xong, nương ta thật sự không mắng ta làm bẩn áo choàng nữa.
17
Ngày Nguyên Tiêu.
Ta với Thái tử đứng ở cầu Như Ý đợi rất lâu.
Bùi Tiện Từ vậy mà không tới.
Ta tức tới phồng má:
“Chính hắn bảo ta tìm hắn chơi, ta tìm rồi mà hắn còn cho ta leo cây!”
Thái tử không đổi sắc kéo ta đi về phía xa, an ủi:
“Không sao, hai chúng ta chơi cũng rất vui mà.”
Ta cảm động nói:
“Tính tình ngươi tốt thật đấy, vậy mà không giận.”
Thái tử cười giả trân:
“Không sao, ta đáng bị mà.”
Chaporia
Bình Luận (0)