Ta mặc áo choàng đỏ rực làm từ da hồ ly, trong tay cầm một chiếc đèn cá, bên hông đeo ngọc bội Thái tử mà nương ta từng lục ra từ đống chiến lợi phẩm.
Đi dạo mệt rồi, Thái tử lấy từ tay áo ra một gói điểm tâm.
Ta xua tay từ chối:
“Ta không ăn nữa đâu, gần đây ăn nhiều lắm rồi.”
Thái tử không nói gì, chỉ chăm chăm đút cho ta ăn.
Đợi ta phản ứng lại thì miếng bánh cuối cùng đã nằm trong miệng ta rồi.
Ta ú ớ nói không rõ:
“Ưm, ta không ăn nữa, ngươi còn chưa ăn mà……”
Thái tử đột nhiên cúi người tới gần, cúi đầu cắn lấy miếng bánh bên miệng ta.
Ta sốc tới ngây người luôn.
Hai bọn ta gần tới mức ta có thể nhìn rõ từng sợi lông mi của hắn.
Rất lâu sau, Thái tử thành công đoạt đồ ăn khỏi miệng ta.
Ta mím môi, mắt sáng lấp lánh nhìn hắn.
Hồi lâu, không thầy tự thông, ta trực tiếp đè hắn xuống nền tuyết mà hôn.
Thái tử vô cùng ngang nhiên nằm đó, cười tươi nhìn ta.
Xung quanh không có ai.
Đèn hoa treo trên đầu tỏa ánh sáng dịu dàng lên mặt tuyết, phía chân trời còn treo một vầng minh nguyệt.
Giữa ánh trăng và tuyết trắng.
Nam nhân này chính là loại tuyệt sắc thứ ba của nhân gian.
Ta khẳng định.
Đây là dụ dỗ.
Hôm đó về nhà, nương ta hỏi áo choàng sao lại bẩn rồi.
Ta không dám hé răng nửa lời.
Chỉ cảm thấy trong phòng nóng kinh khủng.
Nóng tới mức lòng người cũng bồn chồn theo.
18
Xuân thu qua lại, thu đi xuân tới.
Thái tử suốt ngày đòi ta cho hắn một danh phận:
“Nàng nhận ngọc bội của ta làm tín vật định tình rồi, không thể chơi chán rồi bỏ được đâu.”
Ta hoàn toàn không lay động.
Thái tử sốt ruột:
“Có phải cha nàng không đồng ý không? Có phải ông ấy muốn chiêu tế không? Ta cũng có thể ở rể mà! Ta lập tức đi cầu phụ hoàng…”
Ta lắc đầu, nghiêm túc nói:
“Ta còn chưa lập công dựng nghiệp, không thể cưới ngươi.”
Thái tử tủi thân tới mức cắn khăn tay.
Sang năm mới, biên cảnh bắt đầu rục rịch bất an.
Thánh thượng phái cha ta xuất chinh.
Cha ta đương nhiên cũng dẫn theo ta.
Đám võ tướng đều cười nhạo ông:
“Lão Lý à, con gái ông tuy cũng có chút bản lĩnh, nhưng ra chiến trường đánh trận đâu phải trò đùa, mau để tiểu cô nương ngoan ngoãn ở nhà đi.”
Cha ta không nói gì.
Chỉ chăm chăm bắt ta lên đài tỷ võ.
Ta cũng không nói gì.
Chỉ chăm chăm đánh lôi đài.
Cứ như vậy, suốt dọc đường vượt ải chém tướng, cuối cùng ta cũng giành được tư cách xuất chinh.
Đêm trước ngày xuất chinh.
Bùi Tiện Từ và Tả Ngưng Sương tới tiễn ta.
Tả Ngưng Sương cảm thán:
“Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng ngươi cũng đợi được cơ hội này.”
Bùi Tiện Từ cau mày nói:
“Chiến trường vô tình, đao kiếm không có mắt, Đại tướng quân sao nỡ để ngươi ra trận?”
Ta còn chưa kịp lên tiếng.
Hai người họ đã lách tách cãi nhau rồi.
Ta nghĩ cũng vừa hay, dù sao miệng ta vụng, Tả Ngưng Sương làm loa phát ngôn cho ta cũng tốt.
“A Chiêu, lại đây.”
Ta quay đầu lại, Thái tử đứng ở cuối hành lang, cười tươi nhìn ta.
Phía sau lưng, Tả với Bùi vẫn còn đang cãi nhau.
Không chơi với hai người họ nữa.
Ta đi yêu đương đây.
Thái tử kéo ta vào phòng thử nhuyễn giáp tơ vàng, nghe nói trong kho cũng chỉ có một bộ duy nhất.
Hắn đầy ẩn ý nhìn ta, dịu dàng nói:
“Có lúc ta muốn nhốt nàng bên cạnh mình, để nàng chẳng thể đi đâu được nữa. Có lúc lại muốn nàng bay cao hơn một chút, xa hơn một chút, mãi mãi tự do…”
Lí ra ba la nói cái gì vậy.
Nghe không hiểu.
Ta: “Chuyển máy cho người thật.”
Thái tử mỉm cười:
“Bình an trở về.”
Ta: “1.”
Xung quanh không có ai.
Ta lập tức thú tính đại phát, đè hắn xuống giường mà hôn.
19
Nửa năm sau, cha ta chuẩn bị khải hoàn hồi triều.
Vừa bước vào quân doanh đã thấy ta đang đánh tù binh.
Cha ta nổi giận:
“Khốn kiếp, sao con lại đánh tù binh hả?”
Tên tù binh mặt mũi bầm dập lập tức ném tới ánh mắt cảm kích.
Ta tủi thân đáp:
“Hắn nói nếu sớm biết đầu hàng phụ nữ thì thà chiến tử còn hơn…”
Cha ta càng nổi giận hơn:
“Khốn kiếp, sao đánh nhẹ thế hả? Chưa ăn cơm à?”
Tù binh: “……”
Ngày vào cung, ta ghé Đông Cung trước.
Thái tử đang xử lý chính vụ, vội vàng chạy tới.
Ta đắc ý chạy tới trước mặt hắn:
“Ta có phải rất lợi hại không?”
Thái tử khẽ cười:
“Lợi hại.”
Thái tử nghi ngờ:
“Nhưng vì sao nàng lại đi ngang thế kia? Chân bị thương à?”
Ta cực kỳ thành thật:
“Cha ta nói đánh thắng trận xong thì sau này có thể đi ngang trong cung.”
Thái tử: “……”
Đóng cửa lại, hai bọn ta chuẩn bị nói chuyện riêng.
Mặt Thái tử lập tức đen sì, túm tai ta chất vấn:
“Ta viết cho nàng bao nhiêu thư như vậy, vì sao một bức nàng cũng không trả lời?”
Ta kinh ngạc:
“Không có mà.”
Thái tử nghi ngờ:
“Không đưa tới được?”
Ta gãi đầu:
“Không có thư nào đề tên Thái tử hết, chỉ có một người tên Tiêu gì đó thôi…”
Không khí ch/ế/t lặng.
Thái tử nheo mắt, ánh mắt nguy hiểm nhìn ta:
“Lý Mộ Chiêu, cô tên là gì?”
Ta ngơ ngác:
“Thái tử mà.”
“……”
Hồi lâu sau, Thái tử nhìn ta cười lạnh, gằn từng chữ:
“Lý—Mộ—Chiêu—nàng—xong—đời—rồi.”
Thái tử giận thật rồi.
Hắn quay đầu bỏ đi không thèm nhìn lại, bóng lưng cố chấp y như một con nghé con.
Ta xong đời chỗ nào cơ?
Hoàn toàn không hiểu nổi.
Ngoại truyện
Đêm tân hôn, Đông Cung.
Cuối cùng ta cũng biết mình xong đời chỗ nào rồi.
Tiêu Quân nhìn thì gầy, eo nhỏ như vậy mà sức lực lại khỏe kinh khủng.
Ta sắp khóc luôn rồi.
Hắn ghé bên tai ta, chậm rãi hỏi:
“Cô tên là gì?”
Ta khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được đôi chút.
Vừa mở miệng, hắn đã cố ý giở trò xấu.
Ta hoàn toàn nằm im mặc kệ đời luôn rồi.
Chỉ có thể mắt ngấn nước nhìn hắn.
Tiêu Quân thong thả dùng dải lụa che mắt ta lại, chậc một tiếng:
“Ngoan, đừng khóc nữa, nhìn mà không nỡ chút nào……”
Ta khóc còn lớn tiếng hơn.
Đến lúc mệt gần chết.
Tiêu Quân lại dùng dải lụa quấn lên cổ tay ta.
……
Hôm sau, ta một giấc ngủ thẳng tới tận giữa trưa.
Toàn thân chỗ nào cũng đau.
Eo đau nhức đến mức sắp gãy luôn rồi.
Hắn cha nó, còn mệt hơn cả ra chiến trường nữa.
—Hoàn—
Chaporia
Bình Luận (0)