Lặng lẽ nhìn.
Quan sát.
Để đảm bảo rằng những quá khứ đó đã được xóa bỏ sạch sẽ.
Sau đó, tôi thở phào một hơi dài.
Phó Tây Châu còn định nói gì đó.
Nhưng Chu Hạ đã đến.
Cô ấy đỏ hoe mắt, chóp mũi cũng hồng lên: “Tây Châu.”
Thế là Phó Tây Châu buông tôi ra.
Anh khẽ dặn dò: “Em ở nhà ngoan ngoãn đợi anh,”
“Một tuần sau, anh sẽ về nhà.”
“Đến lúc đó sẽ tặng quà để chuộc tội với em.”
Trước khi lên máy bay.
Tôi chặn số liên lạc của Phó Tây Châu.
Chiếc máy bay băng qua đường chân trời.
Tôi nhìn chăm chằm vào ánh sáng cam đỏ ấm áp.
Tâm trí bỗng chốc bình lặng đến lạ.
Tống Niệm Sênh à.
Từ nay về sau đều là cuộc sống mới rồi.
Việc học tài chính rất nặng nề.
Yêu cầu của giảng viên lại cao.
Mỗi ngày tôi mở mắt ra là đi học.
Nhắm mắt lại là chạy deadline.
Nhờ vậy mà tôi cũng ít bị mất ngủ hơn.
Tám giờ sáng.
Tôi nhận được điện thoại của Thẩm Nghiên.
Cậu ấy ngập ngừng, ấp úng: “Sênh Sênh, Phó Tây Châu phát hiện cậu đi rồi.”
Tôi nhìn vào tờ lịch.
Đếm thử.
Hóa ra đã qua bảy ngày rồi.
Tôi hơi lo lắng: “Anh ấy không đến làm phiền cậu chứ?”
Thẩm Nghiên khẽ nói: “Anh ấy hỏi tớ cậu đang ở đâu, tớ bảo không biết.”
“Anh ấy chẳng nói gì, cứ thế mà đi thôi.”
Tôi thở phào: “Vậy thì tốt.”
Cúp điện thoại, lòng tôi có chút bất an thầm kín.
Nhưng cũng chỉ biết tự an ủi mình.
Sẽ không có chuyện gì đâu.
Sau đó, cuộc sống vẫn tiếp diễn như thường lệ.
Mỗi ngày đi học, ăn cơm, đi ngủ, thi thoảng tham gia tụ tập, khiêu vũ.
Ba tháng sau.
Tuyết đầu mùa rơi ở London.
Trước sân vương lại những bông tuyết mỏng manh.
Tôi quàng khăn, đội mũ.
Phải cuộn mình lại tròn xoe như một quả bóng tôi mới thấy yên tâm.
Sợi xích trên cửa gỗ đã hơi rỉ sét.
Khi mở cửa sẽ phát ra tiếng cọt kẹt.
Giống như một cây phong cầm cũ kỹ.
Bản nhạc kết thúc.
Bông tuyết rơi trên lông mi tôi.
Tôi cúi đầu.
Trên mặt đất là một bó hồng đỏ thắm.
Người gửi.
Phó Tây Châu.
Tôi sững sờ trong giây lát.
Một chiếc ô che trên đầu tôi.
Chắn đi gió tuyết.
Giọng nói quen thuộc vang lên.
“Đang giận dỗi kiểu trẻ con đấy à? Chơi trò bỏ nhà ra đi sao?”
“Lần này coi như anh sai.”
“Chúng ta về nhà có được không?”
Phó Tây Châu mặc chiếc áo len mỏng, dịu dàng cụp mắt nhìn tôi.
Trông anh có vẻ phong trần mệt mỏi.
Xương cổ tay bị gió lạnh thổi đến đỏ bừng.
Anh nhìn theo hướng mắt của tôi.
Chẳng chút để tâm.
“Đến vội quá nên quên thay quần áo.”
“Sênh Sênh, có thể mời anh vào trong ngồi một lát không?”
Giọng anh ấm áp, phong thái như một người đàn ông lịch lãm.
Tôi ngẩng đầu, nhấn mạnh từng chữ.
“Phó Tây Châu, đều là người trưởng thành cả rồi, anh cứ nhất thiết phải bắt tôi nói ra những lời khó nghe sao?”
“Chúng ta chia tay rồi—”
Đôi môi mỏng của anh mím chặt, trầm giọng ngắt lời:
“Sênh Sênh.”
“Nổi loạn cũng phải có giới hạn thôi.
“Anh đã đuổi tận sang Anh, thành ý của anh còn chưa đủ sao?”
Vẫn luôn là như vậy.
Suốt những năm qua.
Phó Tây Châu cho phép tôi hờn dỗi trong một phạm vi nhỏ.
Sau đó, anh sẽ cúi đầu dỗ dành.
Nhưng tôi không được phép “được đằng chân lân đằng đầu”.
Giống như lúc này đây.
Nhưng tôi thấy hơi chán rồi.
Tôi ghét cái quy luật trò chơi này.
Vì vậy, tôi bước đi, ra khỏi tán ô của anh.
Mặc cho tuyết rơi trên vai.
Tôi không ngoảnh lại.
Ôm sách bước thẳng về phía trước.
Phía sau, Phó Tây Châu vứt chiếc ô đi.
Hơi thở anh dồn dập, cơn giận bùng phát.
“Tống Niệm Sênh, em giỏi lắm.”
“Tưởng đủ lông đủ cánh rồi, rời xa tôi mà vẫn sống được sao.”
“Tôi sẽ chống mắt lên xem em cầm cự được bao lâu.”
Đường đời vạn nẻo.
Cả hai chúng tôi đều không ngoảnh đầu lại.
Sau lần đó, Phó Tây Châu không tìm tôi nữa.
Thẩm Nghiên buôn chuyện với tôi qua điện thoại.
“Không ngờ nha, Phó Tây Châu bây giờ chơi bời lắm.”
“Bao nuôi Chu Hạ xong kết quả một tháng đã đá người ta rồi.”
“Tớ tính xem nào, cậu đi nửa năm, anh ta thay đến tám cô bạn gái rồi đấy.”
“Đóa hoa trên núi tuyết rớt đài rồi sao?”
Tôi đang tính toán báo cáo tài chính.
Ngòi bút khựng lại một nhịp.
Tôi hờ hững đáp: “Chắc… vậy.”
Thẩm Nghiên thở phào: “Cậu buông bỏ được là tốt rồi, sếp gọi tớ, tớ bận chút nhé.”
Điện thoại ngắt kết nối.
Tôi xoa xoa đôi mắt khô khốc.
Nhỏ vài giọt thuốc mắt.
Nhưng lại thấy muốn cười.
Phó Tây Châu nói tôi không có anh thì không sống nổi.
Nhưng chẳng phải tôi vẫn đang sống rất tốt đó sao.
Vô sự bình an.
Thậm chí không còn mất ngủ nữa.
Nhưng đôi khi muốn cầm bút, đầu óc lại trở nên hỗn loạn.
Có lần tôi còn vô thức đưa tay vào máy dập ghim.
Ánh mắt tôi trầm xuống, tôi đi gặp bác sĩ.
Tờ đơn trị liệu rất nhẹ.
Nhưng mấy chữ đen trên nền giấy trắng lại vô cùng rõ ràng:
Rối loạn lưỡng cực.
Chaporia
Bình Luận (0)