20px

Tôi mỉm cười, bình thản ngẩng đầu hỏi: “Bao lâu thì khỏi ạ?”

Vị bác sĩ nước ngoài hơi ngạc nhiên.

Đôi mắt vàng của ông đầy sự an ủi: “Đừng vội, cuộc đời rồi sẽ tốt đẹp thôi.”

Tôi nhận thuốc, cảm ơn rồi rời đi.

Trời London lúc nào cũng âm u.

Rất hiếm khi thấy ánh nắng.

Vậy nên tôi học cách chung sống với những cơn mưa.

Hòa giải với những bóng tối trong lòng mình.

Kết bạn, tích cực điều trị.

Năm tốt nghiệp.

Tôi còn nhận được giải sinh viên ưu tú.

Thấm thoát ba năm trôi qua.

Cho đến khi mẹ gọi điện tới.

Giọng bà như già đi rất nhiều, mang theo sự đắng chát:

“Sênh Sênh, về đi con, nhà mình… xảy ra chuyện rồi.”

Mười mấy tiếng đồng hồ trên máy bay.

Mắt tôi đỏ ngầu vì thức đêm.

Tóc tai cũng rối bời.

Nhưng chân tôi bước nhanh như gió, lao thẳng về phía cửa đón khách.

Từ xa.

Tôi đã trông thấy Phó Tây Châu.

Anh dáng người cao ráo, giữa lông mày vương thêm vài phần mệt mỏi.

Nhưng lại toát lên niềm vui sướng khi lâu ngày gặp lại.

Tôi đứng cách anh vài bước chân.

“Tại sao lại nhắm vào công ty nhà tôi?”

Nụ cười trên mặt Phó Tây Châu nhạt đi.

Anh tiến lại gần, định đỡ lấy vali của tôi: “Sênh Sênh, về là tốt rồi.”

Quá lâu không ngủ.

Tôi chỉ cảm thấy phiền muộn cực độ: “Phó Tây Châu, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Bước chân anh khựng lại.

Hồi lâu sau, anh quay người, run giọng hỏi tôi: “Sênh Sênh, sao em không về tìm anh?”

“Anh nhớ em lắm.”

Hốc mắt anh ươn ướt, giọng nói nghẹn ngào.

Lần đầu tiên anh thất thố trước mặt mọi người.

Người qua đường ngoái lại nhìn.

Chân mày tôi giật giật: “Anh muốn mất mặt ở đây thì tùy anh.”

“Cái vali này tặng anh luôn đấy, tạm biệt.”

Tôi vào bệnh viện thăm bố.

Ông nằm trên giường bệnh, sắc mặt nhợt nhạt.

Mẹ đỏ hoe mắt, khó khăn lên tiếng: “Lúc con mới đi, mọi chuyện vẫn ổn.”

“Nhưng dạo gần đây, thằng bé Tây Châu đó như phát điên vậy.”

“Suốt ngày ép bố con, đòi con phải liên hôn với nó.”

“Bố con không đồng ý, nó liền ra tay với công ty.”

“Bố con sốt ruột quá mà đổ bệnh.”

Gò má tôi lành lạnh.

Tôi cố gượng cười an ủi: “Không sao đâu, con về rồi mà.”

“Sau này, việc trong nhà cứ để con lo.”

Tôi lau khô nước mắt.

Đi đến công ty.

May mà mấy năm qua không học uổng công.

Tôi nhìn ra được những sai sót, kiểm tra được sổ sách.

Nhưng cần có thời gian.

Tôi vùi đầu vào công ty ngày đêm không nghỉ, trấn an cổ đông, đàm phán đầu tư.

Cấp dưới không đành lòng.

Khuyên tôi: “Tống tổng, cô cứ cúi đầu với Phó tổng một chút, sẽ không phải vất vả thế này.

Cô ấy khẩn khoản: “Lúc còn trẻ, ai mà chẳng phạm lỗi?”

“Phó tổng ở dưới lầu, đã đợi cô liên tục ba tuần rồi.”

Thái dương đau âm ỉ.

Tôi đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mưa phùn lất phất.

Màn đêm đậm đặc.

Phó Tây Châu vẫn bật đèn xe.

Anh tựa vào cửa xe, đầu ngón tay vê điếu thuốc.

Thôi bỏ đi.

Sổ sách không dễ san bằng.

Vậy thì hãy để cả hai bên cùng tổn thương đi.

Tôi cầm ô đi xuống lầu.

Mắt Phó Tây Châu sáng lên.

Tôi nhìn chằm chằm anh, phân tích lợi hại: “Anh có thể làm phá sản công ty nhà tôi.”

“Nhưng nhà họ Phó và họ Tống có rất nhiều dự án hợp tác chung.”

“Anh cứ khăng khăng làm theo ý mình, cũng sẽ hại chết nhà họ Phó thôi.”

Tiếng mưa đập vào tán ô.

Kêu lên những tiếng đinh tai.

Phó Tây Châu rặn ra một nụ cười, cố chấp nói: “Cũng có thể đôi bên cùng có lợi mà.”

“Em gả cho anh đi.”

Tôi thật sự không hiểu nổi.

Một đoạn tình cảm đã qua hai năm rồi.

Có gì mà phải lưu luyến.

Con người kể từ giây phút rời xa nhau, đã không còn đường quay lại rồi.

Huống hồ gì…

Tôi thở dài, giơ bàn tay phải lên: “Phó Tây Châu, tôi kết hôn rồi.”

Trong quán cà phê.

Tôi và Phó Tây Châu ngồi đối diện nhau.

Anh đưa khăn tay cho tôi, giọng rất khẽ: “Lau đi đã, vai em ướt hết rồi.”

Tôi không nhận.

Lấy một chiếc khăn mới từ tay nhân viên phục vụ.

Bàn tay Phó Tây Châu lơ lửng giữa không trung.

Ngón tay anh co rụt lại, siết chặt chiếc khăn.

“Anh không tin.”

Tôi lau khô những giọt nước trên tóc, khó hiểu ngẩng đầu: “Cái gì?”

Phó Tây Châu vẫn giữ nụ cười.

Đầy cô độc nhưng cũng đầy cố chấp.

“Sênh Sênh, em không lừa được anh đâu.”

“Ba năm ở Anh, ngoài ăn uống, học tập, thỉnh thoảng đi khiêu vũ, em chỉ có đi bệnh viện khám bệnh.”

Động tác của tôi hơi khựng lại.

Phó Tây Châu cúi người, tiến sát lại gần tôi.

“Sênh Sênh, em không buông bỏ được anh.”

“Nên em mới sinh bệnh.”

Khóe môi anh hơi nhếch lên, giọng điệu đầy vẻ dụ dỗ: “Vì vậy, em vẫn còn yêu anh.”

Tôi hơi ngẩn ra.

Đang định mở miệng tranh luận.

Thì trên vai có một bàn tay ấm áp đặt lên.

Vỗ nhẹ trấn an tôi.

Tôi quay đầu lại.

Tạ Cẩn phong trần mệt mỏi.

Chiếc áo khoác còn dính những giọt nước.

Anh nhíu chặt mày, lạnh lùng lên tiếng: “Cho nên, anh biết rõ Sênh Sênh bị bệnh, mà vẫn nhắm vào công ty nhà cô ấy, ép cô ấy phục tùng?”

“Phó Tây Châu, trăm nghe không bằng một thấy.”

“Anh đúng là hạ cấp.”

Sắc mặt Phó Tây Châu trắng bệch.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...