Gân xanh trên trán anh nổi lên: “Sênh Sênh, anh ta là ai?”
Tạ Cẩn ngồi xuống cạnh tôi, đuôi mắt nhếch lên: “Tôi là chồng của Sênh Sênh đây.”
“Có muốn xem giấy đăng ký kết hôn không?”
“Anh bạn hạ cấp.”
Đáy mắt Phó Tây Châu đỏ ngầu.
Môi anh run rẩy: “Không thể nào!”
“Tôi không nhận được tin gì cả.”
Tiếng nhạc du dương.
Mùi hương gỗ thông lạnh trên người Tạ Cẩn cũng rất dễ chịu.
Tôi thở dài: “Là thật đấy.”
“Hơn nữa, Phó Tây Châu, dù tôi chưa kết hôn, chúng ta cũng thật sự không thể nữa rồi.”
Giọng Phó Tây Châu run bần bật: “Chỉ vì Chu Hạ? Anh đã bỏ rơi cô ấy rồi mà!”
Tôi vô cảm lắc đầu.
Phó Tây Châu nhíu mày, tiếp tục đoán: “Vì chuyện vị trí đứng đầu đó? Sênh Sênh, anh sẽ tổ chức lại cho em một trận, mười trận, một trăm trận khác, được không?”
“Chỉ cần em đừng rời xa anh.”
Phó Tây Châu thề thốt.
Nhưng lại lộ ra vẻ cầu xin.
Tôi bỗng cảm thấy rất buồn lòng.
Bàn tay bị siết chặt đầy sức mạnh.
Tạ Cẩn dịu dàng nhìn tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm: “Đều không phải.”
“Phó Tây Châu, năm đó, anh có hàng trăm cách để tôi nhường vị trí đứng đầu cho Chu Hạ.”
“Nhưng anh lại chọn… cách ghê tởm nhất.”
*Choảng* một tiếng.
Chiếc ly trong tay Phó Tây Châu rơi xuống.
Nước cà phê nóng hổi bắn tung tóe lên người anh.
Anh như không cảm thấy đau.
Cứ như không nghe thấy gì.
Tôi khựng lại một chút, bổ sung: “Phó Tây Châu, anh đã thối nát rồi.”
Tiếng nhạc trong quán cà phê đã tắt.
Tôi đứng dậy, không nói thêm lời nào.
Tạ Cẩn đi theo tôi, nụ cười rạng rỡ: “Vợ ơi đợi anh với!”
Sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, anh mỉm cười híp mắt nhìn chằm chằm Phó Tây Châu.
“Quên chưa tự giới thiệu, tôi là Tạ Cẩn, Tạ trong gia tộc họ Tạ ở Kinh thị.”
Ánh mắt Phó Tây Châu thoáng chút dao động.
Tạ Cẩn “ồ” lên một tiếng.
“Đúng rồi, vợ tôi và tôi là bạn cùng bệnh.”
“Anh bạn hạ cấp, anh không tra ra được cũng thường thôi, đừng quá khắt khe với bản thân nhé.”
Tôi đứng đợi ở cửa.
Nhìn Tạ Cẩn lao về phía mình.
Giống hệt như hai năm trước.
Khi tôi đang lấy thuốc ở bệnh viện, lúc chuẩn bị rời đi, Tạ Cẩn lên cơn phát bệnh, không lệch đi đâu được mà nhào thẳng vào lòng tôi.
Cổ họng anh rên rỉ.
Giống như một con thú bị thương.
Không ai giúp anh cả.
Anh bị dây thừng trói chặt, trông thảm hại vô cùng.
Tôi cũng vậy.
Điểm khác biệt là sợi dây thừng của tôi mắt thường không nhìn thấy được.
Ma xui quỷ khiến thế nào.
Tôi xoa xoa đầu anh, khẽ khàng nói: “Đừng sợ, rồi sẽ ổn thôi.”
Thế là Tạ Cẩn thật sự không cử động nữa.
Mọi chuyện sau đó đều diễn ra vô cùng thuận lợi.
Điều bất ngờ duy nhất.
Là hai “bệnh nhân tâm thần” nửa đêm uống rượu say khướt.
Gào thét đòi đi đăng ký kết hôn.
Thế mà lại đi đăng ký thật.
Tạ Cẩn đưa tay quơ quơ trước mắt tôi.
Vẻ mặt đáng thương vô cùng.
“Vợ ơi, từ lúc ra khỏi quán cà phê em cứ thẫn thờ suốt, có phải em không cần anh nữa không?”
Tôi hoàn hồn, khóe miệng vô thức nhếch lên: “Không có, em cần anh, chỉ cần anh thôi.”
Tạ Cẩn đỏ mặt, ngượng nghịu: “Vợ ơi em nói gì thế.”
“Cần hay không cần gì chứ, tối về nhà rồi nói tiếp nha.”
Tôi…
Tôi đành phải giả vờ như không nghe thấy.
Lá ngô đồng đã vàng rồi.
Đi trên đường, lá rụng xào xạc trông rất đẹp.
Có rất nhiều người đang chụp ảnh.
Tiếng cười nói vui vẻ vang lên khắp nơi.
Cho đến khi có một nhiếp ảnh gia lao ra, nhiệt tình chào mời: “Hai vị có chụp ảnh không?”
“Đảm bảo ảnh đẹp, bao cả hậu kỳ luôn!”
Tạ Cẩn chắn trước mặt tôi, giọng hơi lạnh: “Không cần đâu, vợ tôi không thích chụp ảnh.”
Tôi đưa tay nắm lấy cổ tay anh.
Đêm nay trăng rất đẹp.
Tôi mỉm cười, khẽ nói: “Em muốn chụp.”
Nhiếp ảnh gia lớn tiếng đồng ý.
Quay người đi lấy thiết bị.
Tạ Cẩn thì vẫn đứng im tại chỗ.
Tôi rúc vào lòng anh, ngẩng đầu nhìn anh.
Lại bắt gặp một đôi mắt đỏ hoe.
Tôi do dự một lát: “Không muốn chụp sao?”
Tạ Cẩn sụt sịt mũi.
Giọng vang như chuông:
“Chụp! Tại sao lại không chụp! Chúng ta phải chụp chứ! Chụp một cách thật đường hoàng!”
Anh dắt tay tôi.
Kiên định bước về phía trước.
Phía sau, lá cây kêu lạo xạo.
Trong ánh nhìn thoáng qua từ khóe mắt.
Phó Tây Châu đứng đó ngập ngừng, do dự.
Cuối cùng, anh quay người rời đi.
Tôi đối diện với ống kính.
Nở một nụ cười rạng rỡ.
Năm tháng trôi qua, đúng sai rõ ràng.
Phó Tây Châu cuối cùng cũng dừng tay.
Ngày tôi và Tạ Cẩn tổ chức đám cưới bù.
Anh ấy thậm chí còn nhờ bác Phó gửi quà mừng đến.
Là một chiếc bùa bình an mới tinh.
Bác Phó vẫn trẻ trung như xưa.
Chỉ là đuôi mắt đã vương thêm nét mệt mỏi.
Bác nhét vào tay tôi một phong bao lì xì lớn, giọng nói dịu dàng:
“Tây Châu vốn dĩ muốn tự mình đến.”
“Nhưng núi Cửu Hoa đổ mưa lớn, đường trơn.”
“Nó bị trẹo chân, phải nằm im nửa năm rồi.”
Tạ Cẩn bóp nhẹ lòng bàn tay tôi.
U ám nhìn chằm chằm chiếc bùa bình an.
Tôi mỉm cười lịch sự: “Vậy thì Phó Tây Châu chắc là cần nó hơn cháu đấy ạ.”
“Cảm ơn bác, phong bao này cháu xin nhận.”
Bác Phó thở dài.
Cuối cùng cũng thu tay lại.
Khóe miệng Tạ Cẩn không nhịn được mà nhếch lên.
Tôi cũng cười.
Cười vì từ nay về sau, núi sông không còn gặp lại.
Yêu hận đều hóa thành khói mây.
– Hết-
Chaporia
Bình Luận (0)