Tôi nhớ tới ngón tay cái mà Trương Lỗi giơ lên với tôi lúc được khiêng lên máy bay.
Nhớ tới cặp anh em sinh đôi mắc bệnh tả, cuối cùng chỉ cứu sống được một đứa.
Nhớ tới những đứa trẻ ven đường luôn vẫy tay với chúng tôi mỗi lần tuần tra.
Có vài đứa giờ đã không còn nữa.
Chết trong một lần tập kích nào đó, hoặc chết vì một căn bệnh nào đó.
Nhớ tới những chiến hữu không thể trở về.
Nhớ tới những chiếc túi trắng đựng thi thể họ.
Nhớ tới nghĩa trang nhỏ phía sau doanh trại.
Nhớ tới một đêm nọ, tôi đứng trước cửa sổ trạm gác nhìn thấy pháo hoa bắn lên ở phía xa.
Ban đầu tôi còn tưởng là tập kích.
Sau mới biết đó là một ngày lễ nào đó của địa phương.
Những chùm pháo hoa nở rộ giữa trời đêm, rực rỡ, ngắn ngủi, giống hệt một vài sinh mệnh đã vụt tắt.
Tôi ở nơi này gần ba năm.
Trải qua hơn ba mươi lần giao tranh, hơn mười lần gặp nguy hiểm.
Có vài lần, viên đạn sượt qua da đầu tôi mà bay đi.
Điểm nổ cách tôi chưa tới mười mét.
Khoảng cách ấy, chỉ cần lệch thêm một chút thôi, hiện giờ tôi đã không còn ngồi ở đây nữa rồi.
Nhưng tôi vẫn còn sống.
Tôi vẫn còn sống, vẫn có thể ngồi trên nóc xe nhìn bầu trời sao châu Phi này, rồi trở về nhà.
Nghĩ tới hai chữ “về nhà”, trong lòng tôi đột nhiên dâng lên một cảm giác không nói rõ thành lời.
Nhà.
Thế nào mới là nhà?
Là nơi có một cánh cửa, vài ô cửa sổ, vài căn phòng sao?
Hay là người sống bên trong nơi đó?
Tô Vãn vẫn còn đứng phía sau cánh cửa ấy chứ?
Hay ba năm này đã khiến cánh cửa đó mãi mãi đóng lại với tôi rồi?
Tôi không biết.
Nhưng tôi nhất định phải quay về nhìn xem.
Sáng hôm sau, doanh trại tổ chức một buổi tiễn đơn giản cho chúng tôi.
Đội trưởng Triệu Đức Bưu hiếm khi lộ ra nụ cười, dùng sức vỗ mạnh lên vai tôi, lực lớn tới mức suýt làm tôi ngã dúi xuống.
“Lâm Viễn, về rồi thì sống cho tử tế đi, đừng cãi nhau với vợ nữa. Phụ nữ mà, dỗ dành chút là được rồi, cậu một thằng đàn ông to xác, chấp cô ấy làm gì?”
Tôi cười gật đầu, nhưng trong lòng lại có chút đắng chát.
Vợ tôi là kiểu phụ nữ chỉ cần vài câu là có thể dỗ dành sao?
Nếu cô ấy chịu để người ta dỗ, ba năm trước đã không khóc trong phòng ngủ tới nửa đêm không chịu ra ngoài rồi.
Cô ấy là một con lừa bướng.
Tôi cũng vậy.
Hai chúng tôi không ai chịu cúi đầu trước, cũng không ai chịu nhận sai trước.
Điều đáng sợ nhất trong hôn nhân không phải cãi nhau.
Mà là sau khi cãi xong, không ai chịu để ý tới ai, chiến tranh lạnh kéo dài tới tận cùng trời đất, đóng băng tình cảm thành một khối đá.
Khối băng ấy, bây giờ bắt đầu tan rồi sao?
Hay đã vỡ vụn thành từng mảnh, không thể ghép lại nữa rồi?
Trên đường tới sân bay, tôi ngồi trong xe bọc thép, xuyên qua lớp kính chống đạn dày nặng nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ lùi dần về sau.
Mảnh đất này, lúc tôi tới là mùa đông.
Lúc rời đi cũng là mùa đông.
Chỉ là khi đến, nơi nơi tan hoang đổ nát.
Khi đi, trên đường đã có thêm vài căn nhà mới, thêm vài sạp hàng, thêm vài nụ cười.
Ít nhất… những chuyện chúng tôi làm vẫn có ý nghĩa nhỉ.
Khoảnh khắc máy bay cất cánh, tôi nhắm mắt tựa vào ghế, thật dài thở ra một hơi.
Người ngồi cạnh là một cậu trai trẻ đến từ Cam Túc, hai mươi hai tuổi, tên Mã Tuấn, lần đầu tiên làm nhiệm vụ gìn giữ hòa bình, căng thẳng đến mức lòng bàn tay toàn mồ hôi.
“Anh Lâm, châu Phi đáng sợ lắm à?” Cậu ấy hỏi tôi.
“Cũng ổn.” Tôi đáp, “Không đáng sợ.”
“Vậy sao anh lại rời đi?”
Tôi nghĩ một chút rồi nói:
“Bởi vì ở nhà có người đang đợi anh.”
Mã Tuấn nửa hiểu nửa không gật đầu, sau đó lại căng thẳng lấy ảnh bạn gái trong điện thoại ra xem.
Tôi nhìn dáng vẻ ấy của cậu ta, đột nhiên nhớ tới Trương Lỗi.
Sau khi về nước Trương Lỗi thế nào rồi?
Vợ cậu ấy thật sự sinh cho cậu ấy một thằng cu mập mạp sao?
Vai của cậu ấy hồi phục thế nào rồi?
Còn bế nổi con không?
Những chuyện này, đợi tôi về nhất định phải hỏi cậu ấy mới được.
Máy bay xuyên qua tầng mây, ngoài cửa sổ chỉ là một màu trắng xóa, không nhìn thấy mặt đất, cũng không nhìn thấy phương xa.
Hơn mười tiếng bay, đầu tiên là bay về phía bắc, xuyên qua sa mạc Sahara, vượt Địa Trung Hải, rồi lại bay về phía đông, đi qua những quốc gia Trung Á có cái tên đọc lên rất khó miệng, cuối cùng tiến vào không phận Trung Quốc.
Tôi gần như không ngủ.
Chỉ cần nhắm mắt lại là vô số hình ảnh đan xen vào nhau.
Nụ cười của Tô Vãn.
Chaporia
Bình Luận (0)