Quá trình thế nào không rõ, nghe nói cuối cùng cũng qua cơn nguy kịch.

Xem ra Bùi Uẩn cũng là lo quá nên rối.

Lắc đầu cười, ta liền gạt chuyện này ra khỏi đầu.

Nhưng không ngờ, ngày hôm sau đã xảy ra biến cố.

Lúc thu dọn hành lý, một chiếc túi gấm trong rương báu vật tìm mãi không thấy đâu.

Chiếc túi gấm này không đáng tiền, quan trọng là bức thư bên trong.

Đó là một bức thư giữa tổ mẫu và Lạc thần y, trước khi qua đời tổ mẫu nói với ta, khi tính mạng nguy kịch có thể dùng bức thư này cầu xin thần y cứu ta một mạng.

Người biết chuyện bức thư chỉ có ta…

Không đúng, còn có Bùi Uẩn đã trọng sinh!

Ta bật dậy, nghĩ đến Vĩnh Ninh Hầu phu nhân đang bệnh nặng, càng tức đến run cả người.

Là Bùi Uẩn.

Hắn thật nhẫn tâm, trong bụng ta là cốt nhục của hắn.

Thần y từng nói, kiếp trước nếu không có ông, đứa bé này dù có sinh ra cũng có thể bị ngốc nghếch.

Bùi Uẩn lại dám lấy mạng con ta để lấy lòng người trong mộng của hắn.

Không kịp nghĩ nhiều, ta lao ra ngoài.

Trước cửa, Bùi Uẩn đang chuẩn bị lên ngựa.

Ta không màng gì cả mà kéo hắn xuống.

Bùi Uẩn bị ta kéo loạng choạng, mất kiên nhẫn quát:

“Ninh Khê, nàng phát điên gì vậy?”

Ta nhìn hắn chằm chằm:

“Bức thư đâu?”

Hắn thoáng sững sờ, quay đầu đi:

“Gửi đi rồi.”

Khí huyết dâng lên, cả người ta gần như đứng không vững, ra sức đấm vào người hắn:

“Bùi Uẩn, chiếc túi gấm đó là dùng để cứu con của chúng ta!”

Hắn đột nhiên sững sờ, rồi nhanh chóng sa sầm mặt, kéo ta vào một góc, hạ giọng:

“Ta đã nói sao nàng cứ kỳ lạ, thì ra nàng cũng trọng sinh.”

Thấy ta không nói, chỉ hận thù nhìn hắn, hắn nắm tay ho nhẹ một tiếng:

“Chúng ta từng là phu thê, của nàng cũng là của ta, Vĩnh Ninh Hầu phu nhân bệnh tình nguy kịch, thái y nói chỉ có Lạc thần y mới có thể cứu, Li nhi khóc rất nhiều, ta liền…”

Ta cười lạnh:

“Kiếp trước không có Lạc thần y, bà ấy chẳng phải vẫn khỏe mạnh sao.”

Hắn chau mày, nhìn ta với ánh mắt trĩu nặng:

“Ninh Khê, ta không dám cược, ta đã bỏ lỡ nàng ấy một đời, lỡ như đời này Vĩnh Ninh Hầu phu nhân không may mắn như vậy, ta không thể cược được!”

“Nàng đã trọng sinh thì nên biết, Diên nhi không phải là đứa trẻ thông minh, kiếp trước vốn đã tầm thường vô dụng, dù có ngốc hơn một chút cũng không sao, dù sao cũng là con ta, ta sẽ nuôi nó cả đời.”

“Hơn nữa, nếu không phải nàng tham ăn, đứa bé sao lại khó sinh, đời này nàng ăn ít đi một chút, nói không chừng sẽ sinh ra khỏe mạnh.”

Ta không thể tin nổi mà trợn to mắt, run rẩy chỉ tay không nói nên lời.

Hôn sự với Đặng Li hắn không dám cược, đến lượt ta thì hắn lại dám cược.

Tâm thần chấn động, bụng dưới âm ỉ đau.

Không thể chịu đựng được nữa, ta trợn mắt ngất đi.

7

Khi tỉnh lại đã là chập tối, Bùi lão phu nhân nắm tay ta thở dài:

“Ta biết cả rồi, A Uẩn vì cứu người mà lấy thư của con không kịp nói, con tức giận cũng là lẽ thường tình.”

“Chắc là vì Đặng gia cô nương, nó cũng lo lắng…”

Lúc này ta mới biết, Bùi Uẩn nói tránh nặng tìm nhẹ, chỉ giải thích chuyện lấy thư của ta để cứu Vĩnh Ninh Hầu phu nhân.

Nếu ta nói thêm gì nữa, lại thành ra ta không muốn cứu người.

Hơn nữa, ý trong lời nói của lão phu nhân cũng là khuyên ta dĩ hòa vi quý.

Thấy ta không nói gì, bà có chút lúng túng.

“Còn một chuyện nữa, thằng nhóc Lục Thận đó lại nhắc đến hôn sự của các con, nói là nhất quyết phải cưới con.”

“Còn nói… tin tức hắn thành thân đã lan ra ngoài rồi.”

Bà nhìn sắc mặt ta, cân nhắc cất lời:

“Nếu con vẫn không muốn, ta sẽ tìm cách khác thu xếp cho con…”

“Không cần!”

Ta nhẹ nhàng ngắt lời bà, ngẩng đầu nhìn bà.

“Con đồng ý gả.”

Bức thư đã không thể lấy lại được nữa.

Bùi lão phu nhân dù có tốt với ta thế nào, cuối cùng vẫn có một khoảng cách.

Ta cũng nên vì mình, vì đứa bé trong bụng mà suy nghĩ.

Lão phu nhân nói không sai, chưa đầy hai ngày, cả kinh thành đã lan truyền tin Lục Thận, Lục đại nhân của Trấn Bắc Ty sắp cưới một nữ nhân mang thai.

Có người nói đó là nợ phong lưu của Lục đại nhân, bị người ta tìm đến cửa, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà nhận.

Cũng có người nói đó là người trong lòng của Lục Thận, vẫn luôn nuôi ở bên ngoài.

Cả nhà họ Lục tức giận vô cùng, chỉ muốn cắt đứt quan hệ với Lục Thận.

Khi tin tức truyền đến, Bùi Uẩn đang cùng Bùi phu nhân bàn bạc về thiệp cưới.

Nghe xong Bùi Uẩn liền cười lớn:

“Chuyện hoang đường như vậy cũng chỉ có hắn mới làm ra được, ai bảo hắn phẩm hạnh không đoan chính, cũng đáng đời.”

Ta mỉm cười, không nói gì.

Chắc hắn đã quên, người phẩm hạnh không đoan chính rõ ràng là hắn.

Bùi phu nhân liếc ta một cái không để lại dấu vết, không muốn nói nhiều.

Ta cúi đầu, đứng dậy cáo từ.

Nghe ý của lão phu nhân, Bùi phu nhân không muốn ta xuất giá từ Hầu phủ, cũng không muốn dính dáng đến ta.

Bà ấy vẫn luôn không thích ta, ta biết.

Bà ấy cảm thấy dính vào một nữ nhân chưa xuất giá đã có chửa như ta là mất thể diện, ngay cả nhắc đến cũng bẩn miệng, càng không muốn nói với nhi tử về những chuyện này.

Lão phu nhân không còn cách nào khác, chọn một biệt uyển cho ta, để ta xuất giá với thân phận nữ nhi Ninh gia.

Thật trùng hợp, ngày cưới được chọn vào đúng ngày đại hôn của Bùi Uẩn, nghe nói ngày này còn do đích thân Lục Thận định.

Từ sau khi Lạc thần y đến, sức khỏe của Vĩnh Ninh Hầu phu nhân ngày một tốt lên, hôn sự với Đặng Li cũng diễn ra suôn sẻ.

Đời này, hắn cũng coi như được toại nguyện.

Có lẽ là do đắc ý, hoặc là do lòng áy náy, Bùi Uẩn lại đến thăm ta một lần nữa.

Từ sau khi hôn sự được định, hắn đã đến mấy lần rồi.

Mỗi lần đều lải nhải một hồi, lén lút ngồi một lát rồi đi.

Giống như bây giờ, hắn nhìn chằm chằm vào bụng ta:

“Hôm nay có quấy lắm không?”

Ta không đáp.

Hắn cũng không giận:

“Vẫn còn giận ta à?”

“Nàng yên tâm, dù sao cũng là cốt nhục của ta, đợi sức khỏe Đặng phu nhân tốt hơn, ta sẽ tìm cách mời Lạc thần y đến, nhất định sẽ để mẫu tử nàng bình an.”

“Hay là nàng lo lắng về chủ mẫu, chuyện này càng không cần, lần này ta đã cứu mẫu thân của Li nhi, nàng ấy tuyệt đối sẽ không can thiệp vào chuyện ta nạp thiếp nữa.”

“Nàng cứ an tâm dưỡng thai, chờ ta là được.”

Ta cũng không hiểu, hắn nghĩ Lạc thần y là rau cải trắng, muốn mời là mời được, hay là nghĩ ta sau một đời làm phu thê oán hận với hắn, vẫn còn muốn tìm mọi cách làm thiếp cho hắn.

Hắn nghĩ thế nào, dù sao cũng không còn quan trọng với ta nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...