8
Vài ngày trước đại hôn, hắn cuối cùng cũng không đến nữa.
Tương tự, ta cũng được lão phu nhân đưa đến biệt uyển chờ gả.
Ở đó, ta còn gặp được họ hàng xa của Ninh gia.
Ta cứ ngỡ là lão phu nhân đặc biệt tìm đến, hỏi kỹ ra mới biết, là do Lục Thận tìm cách đưa tới.
Ta nhắm mắt lại, lòng dạ rối bời.
Bất kể lý do là gì, tấm lòng này của Lục Thận, ta vẫn phải nhận.
Ngày đại hôn, Bùi gia không có ai đến.
Đại hôn do họ hàng xa của Ninh gia chủ trì, bà tử do Bùi lão phu nhân gửi đến lo liệu.
Vì ta mang thai, hôn sự không được tổ chức rầm rộ.
Chỉ là những nghi thức cần có đều không thiếu một thứ gì.
Đến khi được đưa vào động phòng, ta đã mệt đến không đứng thẳng lưng nổi.
May mà Lục Thận không để ta đợi lâu.
Qua tấm khăn trùm đầu màu đỏ, ta vặn vẹo chiếc khăn tay, trong lòng suy nghĩ lời lẽ.
Khoảnh khắc tầm nhìn trở nên rõ ràng, nam nhân đối diện nhìn đến ngẩn người.
Một lúc lâu sau, mới nghe thấy tiếng cười trầm thấp từ cổ họng hắn:
“Chẳng trách ai cũng muốn thành thân, cảm giác này thật không tệ.”
Ta đang mải suy nghĩ, cân nhắc cất lời:
“Đại nhân, bây giờ cả kinh thành đều cho rằng đứa bé trong bụng ta là của ngài, không biết có thể nhờ đại nhân đối xử tốt với nó được không, ta biết điều này không công bằng với ngài, nếu sau này đại nhân hối hận, chỉ cần một tờ hòa ly thư, ta sẽ lập tức rời đi không một lời oán thán.”
Vừa dứt lời, sắc mặt nam nhân đối diện đột nhiên sa sầm.
Ta cẩn thận ngẩng đầu nhìn hắn:
“Đại nhân?”
Hắn đứng dậy, bực bội đi đi lại lại một hồi, rồi mới cứng nhắc nói:
“Không còn sớm nữa, nghỉ ngơi sớm đi!”
Ta không dám nói thêm gì nữa.
Chẳng trách bên ngoài đều nói Lục đại nhân của Trấn Bắc Ty hỉ nộ vô thường, quả nhiên không sai.
9
Ngày hôm sau khi ta tỉnh dậy, Lục Thận đã đi rồi.
Nha đầu hầu hạ bên cạnh đưa đến lệnh bài trong phủ, nói là đại nhân đã ra lệnh, mọi việc lớn nhỏ trong phủ đều do ta toàn quyền quyết định.
Ta nắm chặt lệnh bài nặng trĩu, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Kiếp trước ta ở Bùi gia mười mấy năm, cũng chưa từng quản lý một phân một hào nào trong phủ.
Cái gọi là Thế tử phu nhân, cũng chỉ là hữu danh vô thực.
Mãi đến sáng ngày thứ ba, Lục Thận mới vội vã trở về.
Dưới mắt hắn có quầng thâm, trông có vẻ mệt mỏi.
Thấy xe ngựa của ta đã chuẩn bị xong, hắn tự nhiên nắm lấy tay ta:
“Đi thôi, ta về nhà ngoại cùng nàng.”
Ta không đáp, mặc cho hắn nắm tay.
Sau khi đến biệt uyển nhà họ Ninh làm cho có lệ, xe ngựa chuyển hướng đến Bùi phủ.
Nghĩ đến Bùi Uẩn cũng ở đó, lỡ gặp phải sẽ khó xử… Ta suy nghĩ một lát, khẽ cắn môi:
“Đại nhân có biết, phụ thân của đứa bé trong bụng ta là ai không?”
Hắn đang nhắm mắt dưỡng thần, bâng quơ cười một tiếng:
“Ta làm sao biết được?”
Ta đang do dự có nên nói hết ra không, thì người đó bỗng nhiên cười một cách âm hiểm:
“Ta nghĩ nàng tốt nhất không nên nói cho ta biết…”
Ta lập tức im miệng.
Đến Bùi gia, ta đi thẳng đến viện của lão phu nhân.
Thấy ta, bà rất vui mừng, vội vàng hỏi han một hồi:
“Thằng nhóc Lục gia đó đối xử với con có tốt không?”
Ta nhẹ nhàng gật đầu.
Hắn tuy tính tình thất thường, nhưng lòng dạ không xấu.
Lão phu nhân gật đầu, liên tiếp nói ba chữ tốt.
Chỉ là trên mặt vẫn còn nét u sầu, không biết vì sao lại trông tiều tụy hơn trước.
Hỏi ra bà mới thở dài:
“Còn không phải là A Uẩn sao, hôm qua lúc đón dâu không biết làm sao lại ngã ngựa bị thương ở chân, con bé nhà họ Đặng chê mất mặt, hai ngày nay hai đứa đang giận nhau.
”
Trong lòng ta chợt “lộp bộp”, không hiểu sao trong đầu lại hiện lên khuôn mặt âm hiểm của Lục Thận.
Lại hàn huyên một hồi, bà mới để ta đi.
Lục Thận bị Bùi Hầu gia mời đến thư phòng, vẫn chưa về, ta định đi đợi hắn.
Vừa vòng qua cổng vòm, đã đụng phải Bùi Uẩn đang sa sầm mặt đi tới.
Hắn đầu tiên là sững sờ, rồi nhanh chóng liếc ta một cái đầy bực bội:
“Ta đã nói tại sao ngày đại hôn của ta nàng không xuất hiện, thì ra là đang chờ ở đây.”
“Chẳng phải chỉ là mang thai thôi sao, có cần bám lấy ta không buông như vậy không? Ta đang bực mình, không rảnh để ý đến nàng, nàng tự về đi.”
Sắc mặt hắn không tốt, đi lại còn hơi khập khiễng.
Dưới lớp áo gấm lụa là, trông có phần thảm hại.
Ta không có ý định tranh cãi với hắn, vòng qua hắn định đi.
Không ngờ đi được vài bước hắn lại không chịu buông tha mà đi theo, còn đưa tay kéo tay ta:
“Đã nói nàng về viện đi, mang bụng bầu lớn thế này nàng định đi đâu?”
Lần này ta hoàn toàn chán ghét, mạnh mẽ hất tay hắn ra, lạnh lùng nói:
“Bùi Thế tử tự trọng, ta nói đứa bé trong bụng là của ngài khi nào?!”
Hắn kinh ngạc, chau mày nhìn ta:
“Ninh Khê, nàng lại phát điên gì vậy? Đứa bé này là của ai ta có thể không rõ sao?”
“Hay là, nàng vẫn còn hận chuyện bức thư?”
Ta căng mặt, đang định nói thì bỗng liếc thấy cách đó không xa Bùi lão phu nhân đang được người dìu vội vã đi tới.
Lời nói lại nuốt vào trong.
Mãi đến khi Bùi lão phu nhân đến gần, mới kéo tay ta:
“Cũng thật không may, con vừa đi thì nha đầu đã đến báo, nói là Lục Thận có việc gấp phải đi, giờ đang đợi con ở cửa.”
Bà nhìn ta, có chút không nỡ, nhưng giây sau ánh mắt đột nhiên ngưng lại, mày nhíu chặt:
“A Uẩn, sao con cũng ở đây, không phải con về nhà ngoại của Li nhi rồi sao, sao lại về một mình?”
Ta không muốn dính vào chuyện nhà của họ, ho nhẹ một tiếng rồi cáo từ.
Bùi lão phu nhân gật đầu:
“Cũng tốt, sau này con và Lục Thận sống tốt với nhau, đừng như cái thằng nghiệt chướng này…”
Bùi Uẩn sững sờ, vô thức hỏi lại:
“Tại sao phải sống tốt với Lục Thận?”
Lão phu nhân không vui trừng mắt nhìn hắn:
“Mẫu thân con không nói cho con biết sao, Khê nhi đã gả cho Lục Thận, đứa bé trong bụng nó là của thằng nhóc Lục gia đó.”
Lần này sắc mặt Bùi Uẩn hoàn toàn thay đổi, giọng cũng cao lên vài phần:
“Người nói gì, người nói đứa bé trong bụng Ninh Khê là của Lục Thận?”
Lão phu nhân ngạc nhiên nhìn hắn, còn chưa kịp nói gì.
Cách đó không xa truyền đến tiếng cười giễu cợt:
“Đó là tự nhiên, không phải của ta lẽ nào là của ngươi?”
Toàn thân ta chấn động, đột ngột quay đầu lại.
Lục Thận một thân trường bào màu trắng ngà, đang chắp tay sau lưng đứng dưới gốc đào cách đó không xa.
Đôi mắt phượng hẹp dài hơi nhướng lên, toát ra ba phần lười biếng hai phần bạc bẽo.
Thấy ta nhìn hắn, hắn lười biếng đưa ra một cánh tay:
“Lại đây!”
Ta mím môi, bước về phía hắn.
Đi được nửa đường, một bàn tay chặn ta lại.
Bùi Uẩn nhìn ta chằm chằm, giọng nói run rẩy, hơi khàn:
“Ninh Khê, đứa bé trong bụng nàng rốt cuộc là của ai, đừng có nhận bừa.”
Hai chữ “nhận bừa” được hắn nhấn rất mạnh.
Ta mỉm cười, ngước mắt nhìn thẳng vào hắn:
“Thế tử nói đùa rồi, chuyện này sao ta có thể nhận nhầm được, không tin ngài cứ hỏi lão phu nhân, người còn đích thân giúp ta tìm đó.”
Bùi Uẩn cứng đờ quay đầu lại.
Bùi lão phu nhân không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn khẳng định gật đầu:
“Tự nhiên không giả, ngay cả vết bớt cũng khớp.”
Bùi Uẩn không thể tin nổi lùi lại một bước, môi run rẩy không nói nên lời.
Chaporia
Bình Luận (0)