10

Trên đường về phủ, Lục Thận vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần, không nói lời nào.

Ta cẩn thận liếc nhìn hắn, trong lòng suy tính.

Nhìn phản ứng của hắn đối với Bùi Uẩn, xem ra là đã rõ mọi chuyện.

Cũng phải, Trấn Bắc Ty là nơi nào, sao có thể không tra ra được chuyện nhỏ này.

Do dự một hồi, ta cuối cùng cũng cất lời:

“Bùi Uẩn hắn…”

Đôi mắt đen đang nhắm đột nhiên mở ra, nhìn ta, ánh mắt rực lửa.

“Không được nói hòa ly, không được nói hối hận, cũng không được… nhắc đến kẻ họ Bùi.”

Ta ngơ ngác nhìn hắn.

Đối mắt một lát, hắn lại nhắm mắt lại, trên mặt dường như có chút đau đớn kìm nén.

Lúc này ta mới chú ý, sắc mặt hắn còn trắng hơn thường ngày.

Trong lòng chợt động, ta buột miệng:

“Ngài bị thương rồi sao?”

Hắn mím chặt môi, không nói gì.

Ta dịch đến ngồi bên cạnh hắn, đưa tay ra bắt mạch.

Quả nhiên là bị nội thương.

“Đã bị thương rồi, tại sao còn cùng ta đến Bùi gia?”

Hắn dường như cười khẩy một tiếng, híp mắt liếc nhìn ta:

“Ai biết nàng đi một chuyến này, có còn về nữa không?”

11

Ta đã nghĩ Bùi Uẩn có thể sẽ đến tìm ta.

Chỉ là không ngờ hắn lại đến nhanh như vậy.

Hôm từ chùa Vạn An trở về, xe ngựa của ta bị người chặn lại.

Trong một góc hẹp, đôi mắt hắn đỏ ngầu, tơ máu giăng đầy.

“Ninh Khê, nàng to gan thật, ai cho phép nàng mang con của ta gả cho người khác?”

Ta không hề sợ hắn, cười khẽ một tiếng:

“Thế tử có lẽ đã quên, là chính miệng ngài nói đứa bé không phải của ngài.”

“Thế tử đã không nhận, ta tìm cho đứa bé trong bụng một người phụ thân, thì có gì sai?”

Đồng tử hắn đột nhiên giãn ra, dường như không tin ta có thể nói ra những lời này.

Dù sao trong ký ức kiếp trước của hắn, thê tử hắn là một nữ nhân vô cùng bảo thủ.

Một lúc lâu sau, hắn nghiến răng nghiến lợi nói:

“Ninh Khê, đó là cốt nhục của ta, máu mủ tình thâm, nàng thật sự cho rằng Lục Thận sẽ không để ý sao?”

Để ý sao?

Có lẽ vậy.

Chỉ là trong mắt ta, sự để ý của người đó, cũng đáng tin cậy hơn nhiều so với cái gọi là phụ thân ruột của đứa bé này.

Ta lùi lại một bước, quay người định đi.

Bị hắn kéo lấy tay áo.

Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta, trong mắt cuộn trào bão tố:

“Ninh Khê, nàng sẽ hối hận!”

Ta không thèm để ý đến hắn nữa, hất tay áo bỏ đi.

Sau khi về phủ, ta không ra ngoài nữa, an tâm dưỡng thai trong phủ.

Lục Thận cũng không biết đang bận gì, cả ngày đi sớm về khuya, có khi mấy ngày liền không về.

Ngược lại, tin tức về Bùi Uẩn, qua miệng nha hoàn, lúc có lúc không truyền đến tai ta.

Ví dụ như Bùi Thế tử như người mất hồn, thất thần một thời gian, hỏi gì cũng không chịu nói.

Ví dụ như Bùi Thế tử cuối cùng cũng vực dậy tinh thần, bắt đầu quan tâm đến chuyện triều chính, qua lại với Thái tử cũng ngày càng thân thiết.

Ví dụ như hắn và Đặng gia tiểu thư lại hòa hợp, hai người ngọt ngào như mật, Đặng gia tiểu thư cũng đã có thai.

Ta nghe xong chỉ cười cho qua, như vậy cũng không có gì không tốt.

Qua tháng chín, bụng ngày càng lớn.

Ta xoa chiếc bụng to gần bằng kiếp trước mà không khỏi lo lắng.

Ta đã ăn ít đi, nhưng bụng vẫn như quả bóng bay.

Lục Thận dường như nhận ra sự bất an của ta, chau mày không nói gì.

Nhưng trưa ngày thứ ba, hắn đưa một người đến.

Nhìn Lạc thần y đang chửi bới, ta trợn to mắt.

Lục Thận đứng đó với vẻ bất cần, nửa uy hiếp nửa dỗ dành:

“Chỉ cần mẫu tử họ bình an, tiểu nữ nhi mà ngươi giấu trong núi sẽ không sao cả, nếu thiếu một sợi tóc, hừ hừ…”

Lạc thần y tức đến nhảy dựng lên:

“Lục Thận, đồ trời đánh thánh vật nhà ngươi, sớm muộn gì cũng không được chết yên lành!”

Lời này thật không dễ nghe, ta liền sa sầm mặt:

“Thần y cứu nhân độ thế, xin hãy thận trọng lời nói.”

Lục Thận thoáng sững sờ, đôi mắt phượng xinh đẹp gợn sóng, ngay cả không khí cũng mang theo niềm vui.

Có Lạc thần y ở đây, ta yên tâm hơn phân nửa.

Còn nửa còn lại, là ở trên người Lục Thận.

Không biết tại sao, ta luôn cảm thấy lời nói của Bùi Uẩn hôm đó có gì đó kỳ lạ.

Luôn cảm thấy kinh đô tưởng chừng yên bình này đang có sóng ngầm cuộn chảy, sớm muộn gì cũng sẽ có bão táp.

Trực giác của ta không sai.

Chưa đầy mấy ngày, bên ngoài đã có tin Nhị hoàng tử mưu phản.

Lục phủ bị bao vây chặt chẽ, ngay cả một con ruồi cũng không bay ra được.

Lúc này ta mới biết, Lục Thận vẫn luôn giúp Nhị hoàng tử làm việc.

Từ sau khi chia tay Bùi Uẩn, ta đã từng bóng gió nhắc nhở Lục Thận về chuyện trong triều, nhắc nhở hắn hành sự cẩn thận, đừng đứng sai phe.

Thậm chí còn khen Thái tử, người đã lên ngôi ở kiếp trước, lên tận mây xanh.

Chỉ là mỗi lần nhắc đến, hắn đều nhìn ta với ánh mắt đầy ẩn ý, muốn nói lại thôi.

Bây giờ, cuối cùng đã muộn rồi sao?

Trước cửa Lục phủ xuất hiện cả một hàng Kim Lăng Vệ.

Người dẫn đầu là Bùi Uẩn.

Hắn nhìn ta, cười một cách quái đản:

“Lục phu nhân, lâu rồi không gặp.”

Trong hoa sảnh, hắn ngồi đối diện ta, nhìn chằm chằm vào mắt ta:

“Ninh Khê, ta cho nàng cơ hội cuối cùng.”

“Chỉ cần nàng thừa nhận đứa bé trong bụng là của ta, tuyên bố với bên ngoài là bị Lục Thận cưỡng bức, ta có thể tìm cách thoát tội cho nàng.”

“Còn về phía Li nhi, nàng không cần lo, ta tự sẽ thu xếp ổn thỏa.”

Nghe có vẻ rất tốt.

Vừa có thể bảo toàn tính mạng, vừa có thể để con nhận phụ thân ruột.

Chỉ là, ta không muốn.

Cổ tay vung lên, trà đổ đầy mặt hắn.

Bùi Uẩn đột ngột đứng dậy, tức giận nhìn:

“Ninh Khê!”

Ta cũng đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Bùi Thế tử, phụ thân của con ta, vĩnh viễn là Lục Thận.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...