12
Từ đó về sau, Bùi Uẩn không đến gặp ta nữa.
Chỉ là việc kiểm tra trong phủ ngày càng nghiêm ngặt.
Ta lo lắng cho cái thai, lại lo cho Lục Thận, người lại gầy đi một chút.
Gần đến tháng mười, ta cuối cùng cũng chuyển dạ.
Cơn đau từng đợt ập đến, đau đến đầu óc quay cuồng.
Ta được đưa vào phòng sinh.
Trước mắt mờ mịt, chỉ cảm thấy có thứ gì đó không ngừng trào xuống.
Người qua người lại, tiếng gọi của nha hoàn, tiếng la hét của bà tử.
Cuối cùng, là tiếng chỉ huy bình tĩnh của Lạc thần y.
Khoảnh khắc đứa bé cất tiếng khóc, ta ngất đi.
Khi tỉnh lại, bên cạnh có một bóng hình quen thuộc.
Là Lục Thận.
Hắn râu ria xồm xoàm, đôi mắt đen luôn cười như không cười giờ đây đầy tơ máu.
Trông vừa tiều tụy vừa thảm hại.
Lúc này đang nắm tay ta, áp lên mặt hắn.
Thấy ta tỉnh lại, mắt hắn sáng lên, rồi khàn giọng nói:
“Thế nào rồi, có khó chịu ở đâu không?”
Ta lắc đầu, hoảng hốt nói:
“Sao ngài lại về, bên ngoài đang bắt ngài.”
Hắn nắm chặt tay ta, thương xót nói:
“Là ta suy nghĩ không chu toàn, để nàng chịu ấm ức rồi.”
“Đừng lo, người bên ngoài ta đã bố trí xong, không sao đâu.”
Yên lặng một lát, ta khẽ cất tiếng:
“Nhị hoàng tử có thể thắng được chứ?”
Kiếp trước vốn chẳng hề có những chuyện này, Thái tử rõ ràng thuận lợi đăng cơ.
Không biết có phải vì ta trọng sinh mà vô cớ dấy lên bao biến cố, cũng từ đó làm đổi thay vận mệnh của Lục Thận.
Lục Thận ngước mắt, nhìn ta thật sâu, một lúc lâu mới nói:
“Nhị hoàng tử không thể thắng được.”
Tim ta thắt lại, bật người ngồi dậy.
Lục Thận kinh hãi, vội vàng đỡ lấy ta:
“Nàng đừng hoảng, ta nói là Nhị hoàng tử không thắng được, chứ không phải nói ta không thắng được.”
Ta càng không hiểu ý hắn.
Hắn ôm lấy ta, cằm tựa vào trán ta, giọng nói ồm ồm:
“Thực ra ta vốn không muốn tranh giành vị trí đó, chí cao vô thượng thì sao, cũng chẳng có gì thú vị.”
“Nhưng không được…”
Hắn nói, càng nghiến răng nghiến lợi, cánh tay ôm ta cũng dùng sức:
“Ta không thể chịu đựng được kẻ họ Bùi làm càn trên đầu ta, càng không thể chịu đựng được việc hắn muốn cướp nàng khỏi ta. Ngôi vị hoàng đế này ta tranh cũng phải tranh, không tranh cũng phải tranh.”
Ta kinh hãi.
Sao lại liên quan đến ngôi vị hoàng đế rồi.
Hắn xoay mặt ta lại, lúc này mới nhìn ta, giọng nói cũng trở lại vẻ cợt nhả trước đây:
“Nàng nghĩ tại sao Lục gia không thích ta mà lại không thể trừ khử được ta, vì ta không phải là con cháu Lục gia.”
“Phụ thân ruột của ta là hoàng đế, ta là con hoang do lão hoàng đế nuôi bên ngoài.”
Trong lòng dậy sóng, ta chưa bao giờ nghĩ đến tình huống này.
Cuộc tranh giành ngôi vị kiếp trước, chưa bao giờ có bóng dáng của Lục Thận.
Thậm chí khi cuộc tranh giành vừa bắt đầu, hắn đã đến biên cương.
Lẽ nào, hắn là vì ta?
Ta không hề biết, từ lúc ta chọn hắn, hắn cũng đồng thời bước lên một con đường không có lối về.
“Sao có thể?”
Rất lâu sau, ta mới nghe thấy giọng nói của chính mình.
Hắn ôm mặt ta, nhìn ta chằm chằm:
“Vậy nên Ninh Khê, nàng từng hỏi ta tại sao lại muốn cưới nàng, bây giờ nàng đã biết câu trả lời chưa?”
Cổ họng nghẹn lại, gần như có dòng nước nóng chảy ra từ khóe mắt, ta lại cười thành tiếng:
“Ta biết rồi, chàng yêu ta.”
Hắn yêu ta, nên mới không màng bị cắm sừng mà vẫn muốn cưới ta.
Hắn yêu ta, nên mới thà chịu đựng vết thương cũng phải cùng ta về nhà ngoại.
Thậm chí, hắn mấy lần trêu chọc Bùi Uẩn để trút giận cho ta.
Thì ra, được người khác thật sự đặt trong lòng, lại là một cảm giác tốt đẹp đến vậy.
Hắn khẽ hừ một tiếng, ôm ta vào lòng:
“Bây giờ mới biết, cũng không muộn.”
13
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Lục Thận đã không còn ở đó.
Như thể sự ấm áp tối qua chỉ là một ảo ảnh.
Nhưng ta biết, hắn sẽ trở về.
Ta nắm chặt chiếc nhẫn ngọc trong tay, mím môi.
Đây là vật Lục Thận trao cho ta. Hắn nói, nếu lâm vào nguy hiểm, chỉ cần dựa vào chiếc nhẫn này liền có thể điều động ám vệ trong phủ, hộ tống ta rời đi an toàn.
Nếu hắn còn sống trở về, tự nhiên sẽ tìm đến ta. Còn nếu chẳng may bỏ mạng, thì chiếc nhẫn này là để ta đi thật xa, vĩnh viễn không quay lại nữa.
Chỉ là, sao ta có thể bỏ lại hắn một mình.
Vú nuôi bế Vi ca nhi lại.
Ta đưa tay đón lấy.
Nó tên là Lục Vi, tên do Lục Thận đặt.
Lấy từ câu “quân tử hữu sở vi, hữu sở bất vi” (quân tử có việc nên làm, có việc không nên làm), mong nó lớn lên không bị ràng buộc bởi huyết thống, biết phân biệt phải trái.
Vi ca nhi lớn rất nhanh, thích mở mắt, thích cười, gần như không khóc quấy.
Không biết tại sao, ta luôn cảm thấy đứa bé này có chút khác biệt so với kiếp trước.
Khi Vi ca nhi đầy tháng, trong cung xảy ra biến cố lớn.
Nhị hoàng tử bị giết, một mũi tên xuyên tim, đồng thời Thái tử bị thương nặng, tung tích không rõ.
Cũng chính lúc này, Kim Lăng Vệ vẫn luôn canh giữ ở phủ không có động tĩnh gì bắt đầu hành động.
Họ muốn đưa mẫu tử ta vào cung, tống vào thiên lao.
Ta cũng đoán được, hoàng đế có thể nhẫn nhịn đến bây giờ mới động đến chúng ta, đã là nể tình Lục Thận là con ruột của ông ta.
Bây giờ có lẽ ông ta không muốn nhẫn nhịn nữa.
Ám vệ đến thúc giục, bảo ta theo họ trốn đi.
Ta do dự không quyết, không biết rốt cuộc nên đi đâu về đâu.
Bàn tay nhỏ mũm mĩm của Lục Vi vỗ nhẹ vào ta, chỉ về hướng hoàng cung, nói ra chữ đầu tiên trong đời:
“Đi.”
Ta quyết định vào cung.
Trước khi Lục Thận bị định tội, ta không thể đi.
May mà, ta đã cược thắng.
Hoàng đế hài lòng vuốt râu:
“May quá, cuối cùng cũng có một nhi tử bình thường.”
“Lão đại, lão nhị liên tiếp xảy ra chuyện, con bảo Trẫm sao không nghi ngờ là do con làm?”
Sau tấm bình phong, Lục Thận cũng bước ra, cúi đầu vâng dạ.
Ta lập tức trút bỏ tảng đá trong lòng, nước mắt lưng tròng.
Chaporia
Bình Luận (0)