14
Tháng ba năm sau, Thái tử bệnh mất.
Lục Thận chính thức nhận tổ quy tông, được lập làm Hoàng Thái tử.
Và ta thuận lý thành chương trở thành Thái tử phi.
Lúc này ta mới biết, Thái tử vì muốn sớm lên ngôi đã hạ độc Thánh thượng, mới tự hủy hoại tiền đồ của mình.
Truyền rằng, thuốc này xuất phát từ Bùi gia.
Bùi thị nhất tộc bị thanh trừng.
Ngoại trừ Bùi Uẩn, cả tộc bị lưu đày.
Bùi Uẩn bị tống vào đại lao, mùa thu xử trảm.
Tiếc là, hắn có lẽ không đợi được đến mùa thu.
Lục Thận muốn hắn chết.
Hắn nửa chống đầu nhìn ta:
“Gần đây hắn ở trong thiên lao nói năng bậy bạ, ta không dung hắn được nữa.”
“Hắn biết không thể xoay chuyển tình thế, muốn gặp nàng lần cuối.”
Trong thiên lao, Bùi Uẩn điên điên dại dại, thấy ta như thấy cọng rơm cứu mạng:
“Ninh Khê, ta là phụ thân của con nàng, sao nàng có thể không cứu ta?”
“Không nên như vậy, sống lại một đời, chúng ta rõ ràng không nên như vậy. Rõ ràng ta nên cùng Li nhi ân ái đến bạc đầu, rõ ràng nàng nên ở bên cạnh ta, ta nuôi dưỡng cốt nhục của ta, sao nàng có thể rời bỏ ta, không nên là như vậy!”
Ta lặng lẽ nhìn hắn, trong lòng không một gợn sóng:
“Bùi Uẩn, trên đời này không có gì là nên cả, cũng không có ai đáng phải chờ đợi ai.”
“Đường xuống hoàng tuyền, đi thong thả.”
Ta quay người rời đi.
Hắn còn muốn la hét, nhưng đã bị người bịt miệng.
Ra khỏi thiên lao, ta đến Bùi phủ một chuyến.
Nơi đó trống không, chỉ có Bùi lão phu nhân nằm liệt trên giường bệnh.
Bà dường như mắt đã mờ, người cũng không nhận ra:
“Là Li nhi sao? Không phải con đã tự xin bỏ đi rồi sao, sao lại quay về làm gì?”
Nghe nói nhà họ Đặng ngay ngày biết Bùi thị xảy ra chuyện, đã ép Bùi Uẩn viết thư hoà ly.
Bây giờ không chỉ Đặng Li đã về mẫu gia, ngay cả đứa bé trong bụng cũng đã phá bỏ.
Bất kể ai cầu xin cũng vô ích.
Dù sao cũng là Bùi lão phu nhân đã từng thương yêu ta, trong lòng ta cũng có chút không nỡ.
Bước lên nắm lấy tay bà, ta hạ giọng:
“Lão phu nhân, là con.”
Bà run lên, nắm chặt tay ta:
“A Khê, là con à.”
Ta gật đầu thật mạnh.
Bùi lão phu nhân đối xử với ta không tệ, Lục Thận đã cầu xin hoàng đế, miễn tội cho bà.
Chỉ là, sau lần này, sức khỏe bà càng ngày càng yếu.
Bây giờ, lại càng như ngọn đèn trước gió.
Hồi lâu, ta nghe thấy tiếng bà khẽ thở dài:
“Nha đầu, lời đồn bên ngoài là thật phải không?”
Ta không nói gì.
Bà lại tự mình lắc đầu:
“Là A Uẩn có lỗi với con, là nó không có phúc.”
“Nếu ta biết sớm, sớm để các con thành hôn thì tốt biết bao.”
Ta không nói cho bà biết, kiếp trước thực ra chúng ta đã thành hôn, cũng không hề sống tốt.
Ba ngày sau, Bùi gia báo tang, nói là lão phu nhân đã mất.
Lúc đi, trên tay còn nắm chặt miếng ngọc bội hình cá mà Bùi Uẩn đã từng đưa cho ta.
Ta nhắm mắt lại, khóe mắt ươn ướt.
Vi ca nhi bò lại lau nước mắt cho ta:
“Mẫu thân… đừng khóc…”
Ta ôm nó vào lòng.
Nó trước nay thông minh, thông minh đến mức như một món quà mà ông trời ban cho ta.
Ngay từ bữa tiệc thôi nôi, khi nó tránh hết những vật phẩm của hoàng gia, chọn lấy đóa hoa dại không đáng chú ý nhất, ta đã có thể nhận ra.
15
Tháng chín năm đó, ta lại mang thai.
Thái y bắt mạch, là song sinh.
Hoàng đế vô cùng vui mừng, Lục Thận cũng hưng phấn đến đỏ cả mắt.
Hắn xoa bụng ta, nói năng lộn xộn:
“Con của chúng ta, đây là cốt nhục của chúng ta.”
Ta đột nhiên thấy buồn cười:
“Điện hạ, ta có một câu hỏi vẫn luôn muốn hỏi chàng, chúng ta chỉ gặp nhau vài lần, sao chàng lại nhất quyết phải là ta?”
Hắn cúi đầu, nhìn ta với vẻ đùa cợt:
“Lần đầu gặp ở Giang Châu, nàng hỏi ta bị thương ở đâu, ta vén áo lên, mặt nàng liền đỏ bừng.”
“Lúc đó ta đã nghĩ, nữ nhân này thật đẹp.”
Ta nguýt hắn một cái, tựa vào lòng hắn.
Con đường phía trước còn dài, có thể có gió có mưa.
May mà, có người cùng ta đi qua.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)