20px

Phó Tư Niên nhìn tôi.

Môi khẽ động.

Cuối cùng vẫn không nói gì.

Cảnh sát gật đầu, dẫn tôi vào lấy lời khai.

Lúc làm xong lời khai đi ra đã là mười giờ tối.

Mẹ Phó vẫn còn ở trong đồn.

Luật sư của Phó Tư Niên đang nói chuyện với cảnh sát về thủ tục bảo lãnh.

Phó Tư Niên đứng ngoài cửa hút thuốc.

Dưới chân toàn đầu lọc thuốc lá.

Trước đây anh ta không hút thuốc.

Tôi bế Noãn Noãn đi ra ngoài thì bị anh ta gọi lại.

“Tô Niệm.”

Tôi dừng bước nhưng không quay đầu.

“Bọn trẻ…”

“Vẫn ổn chứ?”

Tôi xoay người nhìn bóng lưng anh ta.

Anh ta đứng ngược ánh đèn ngoài đồn công an, cả người chìm trong màn đêm, không nhìn rõ biểu cảm.

“Phó tổng.”

“Anh đang hỏi đứa nào vậy?”

Giọng tôi rất nhẹ.

“Là Đoàn Đoàn với Viên Viên, hai đứa mà ngay cả tên anh còn không biết?”

“Hay là Noãn Noãn bị mẹ anh đẩy ngã phải khâu ba mũi?”

“Hay là Niệm Niệm, đứa bé từng bị Lâm Uyển Nhi cho ăn bơ đậu phộng đến suýt ngạt chết?”

Cả người Phó Tư Niên cứng đờ.

“Bơ đậu phộng?”

Phó Tư Niên xoay phắt người lại, trên mặt là vẻ không thể tin nổi.

“Chuyện xảy ra từ khi nào?”

“Một năm trước, ở biệt thự nhà họ Phó.”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Lâm Uyển Nhi bỏ bơ đậu phộng vào đồ ăn dặm của Niệm Niệm.”

“Con bé dị ứng, toàn thân nổi mẩn đỏ, cổ họng sưng phù, suýt nữa nghẹt thở chết.”

“Khi đó mẹ anh còn ngăn không cho tôi gọi xe cấp cứu, nói rằng ‘dị ứng thì có gì to tát, đừng làm quá lên’.”

“Là chính tôi tự gọi 120 đưa con vào bệnh viện.”

Dưới ánh đèn đường, mặt Phó Tư Niên trắng bệch như xác chết.

“Tại sao khi đó cô không nói với tôi?”

“Nói với anh?”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Phó tổng, hôm đó anh ở đâu?”

“Anh đang đi nghỉ dưỡng ở Tam Á với Lâm Uyển Nhi.”

“Điện thoại không liên lạc được, tin nhắn không trả lời.”

“Tôi gửi cho anh mười bảy tin nhắn.”

“Anh không đọc lấy một cái.”

Phó Tư Niên lập tức lấy điện thoại ra, bắt đầu tìm lịch sử trò chuyện.

Anh ta lật rất lâu.

Ngón tay liên tục trượt trên màn hình.

Càng xem, sắc mặt càng khó coi.

“Tôi bị anh cài chế độ miễn làm phiền.”

Tôi nói.

“Bắt đầu từ năm đầu tiên kết hôn, mẹ anh đã bảo anh đặt tôi vào danh sách miễn làm phiền.”

“Anh nói không muốn bị mấy chuyện gia đình làm phiền.”

“Cho nên tin nhắn của tôi anh chưa từng xem.”

Phó Tư Niên siết điện thoại đến phát ra tiếng ken két.

“Tô Niệm, tôi…”

“Không cần nói nữa.”

Tôi cắt ngang lời anh ta.

“Hôm nay tôi nói những điều này không phải để anh áy náy.”

“Tôi chỉ muốn cho anh biết mẹ anh và Lâm Uyển Nhi đã làm gì với con tôi.”

“Vết thương của Noãn Noãn tôi sẽ giữ toàn bộ hồ sơ điều trị.

“Chuyện Niệm Niệm bị dị ứng đậu phộng tôi có bệnh án bệnh viện.”

“Hành vi hôm nay của mẹ anh có camera giám sát làm chứng.”

“Tôi sẽ thuê luật sư.”

“Cái nào nên kiện thì kiện.”

“Cái nào nên đòi bồi thường thì đòi.”

Nói xong, tôi ôm Noãn Noãn quay người rời đi.

Đi được hơn mười bước, phía sau vang lên giọng của Phó Tư Niên:

“Tô Niệm… xin lỗi.”

Tôi khựng lại một chút.

Nhưng không quay đầu.

Ba chữ này.

Tôi đã đợi suốt sáu năm.

Nhưng bây giờ nghe thấy, trong lòng đã chẳng còn gợn nổi chút sóng nào nữa.

Trên taxi về nhà, Noãn Noãn tựa trong lòng tôi hỏi:

“Mẹ ơi, có phải ba đã trở nên tốt hơn rồi không?”

“Không.”

Tôi đáp:

“Chỉ là anh ta phát hiện mọi chuyện đã không còn nằm trong tầm kiểm soát nữa thôi.”

Noãn Noãn mơ hồ “ồ” một tiếng, như hiểu như không.

Về tới nhà, dì Vương đã dỗ ba đứa nhỏ ngủ rồi.

Đoàn Đoàn và Viên Viên nằm song song trên chiếc giường nhỏ, tư thế ngủ giống hệt nhau, hai bàn tay bé xíu đều giơ quá đầu.

Niệm Niệm ôm chặt con thỏ bông, ngủ rất say.

Tôi cảm ơn dì Vương, thay thuốc lại cho Noãn Noãn rồi bế con bé lên giường.

Sau đó mới ngồi xuống phòng khách, mở máy tính.

Trong hộp thư nặc danh có một email mới.

Không đúng.

Là email tôi gửi cho Phó Tư Niên đã có phản hồi.

Chỉ vỏn vẹn một câu:

“Cô là ai? Mấy tài liệu này từ đâu ra?”

Tôi không trả lời.

Tắt máy tính, tôi gửi cho luật sư một tin nhắn:

“Vụ nhà họ Phó không chấp nhận hòa giải, không chấp nhận giải quyết riêng. Tôi muốn kiện tới cùng.”

Luật sư trả lời gần như ngay lập tức:

“Đã nhận. Tài liệu chuẩn bị xong rồi.”

Tôi tựa lưng vào sofa, nhắm mắt lại.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn từ một số lạ.

“Tô Niệm, tôi là Lâm Uyển Nhi.”

“Nghe nói cô với mẹ chồng tương lai của tôi làm ầm tới tận đồn công an?”

“Thật ngại quá, bà ấy cũng chỉ vì nghĩ cho bọn trẻ thôi.”

“Hay là chúng ta hẹn thời gian gặp nhau nói chuyện nhé?”

“Dù sao cũng đều là người một nhà.”

Người một nhà.

Tôi nhìn chằm chằm ba chữ đó, dạ dày lập tức cuộn lên một trận buồn nôn.

Tôi trả lời:

“Cô Lâm, nhà họ Phó không còn liên quan gì tới tôi nữa.”

“Cô muốn làm bà Phó thì cứ làm.”

“Nhưng đừng động tới con tôi.”

“Chuyện Niệm Niệm bị dị ứng đậu phộng tôi vẫn chưa tính sổ với cô đâu.”

“Tốt nhất tránh xa tôi ra.”

Tin nhắn vừa gửi đi, đối phương lập tức trả lời:

“Chuyện đó thật sự chỉ là ngoài ý muốn thôi, tôi cũng rất áy náy mà.”

“Niệm Niệm không sao chứ?”

“Tôi có mua quà cho con bé, hôm khác mang qua nhé.”

Tôi trực tiếp kéo đen số này.

Một giờ sáng, điện thoại lại reo.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...