Lần này là Phó Tư Niên.
Tôi do dự vài giây rồi vẫn bắt máy.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi còn tưởng anh ta gọi nhầm.
“Tô Niệm.”
Giọng anh ta khàn đặc đến đáng sợ.
“Vết thương của Noãn Noãn… nghiêm trọng không?”
“Khâu ba mũi.”
“Bác sĩ nói sẽ để lại sẹo.”
Lại là một khoảng im lặng kéo dài.
“Tôi muốn gặp bọn trẻ.”
“Không được.”
“Tôi là cha của chúng, tôi có quyền thăm nom.”
“Phó tổng.”
“Hai năm trước lúc anh từ bỏ quyền nuôi dưỡng, đồng thời cũng từ bỏ quyền thăm nom.”
“Trong thỏa thuận viết rất rõ.”
“Song phương tự nguyện từ bỏ quyền yêu cầu thăm nom đối phương.”
“Chính anh tự ký tên.”
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng động trầm đục.
Giống như nắm đấm nện mạnh vào tường.
“Tô Niệm… tôi cầu xin em.”
Ngón tay tôi siết chặt điện thoại.
Cả đời này, có lẽ đây là lần đầu tiên Phó Tư Niên nói chữ “cầu xin”.
Nhưng tôi không mềm lòng.
“Phó tổng.”
“Lúc anh cầu xin tôi, hãy nhớ lại hôm nay mẹ anh đã đối xử với tôi thế nào.”
“Lúc bà ta đẩy ngã tôi, anh ở đâu?”
“Lúc bà ta tát tôi, anh ở đâu?”
“Lúc Noãn Noãn ngã lên kính vỡ, anh ở đâu?”
Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng.
“Lúc bà ta làm loạn trong đồn công an, bắt anh phải dàn xếp mọi chuyện, đúng là anh đã tới.”
“Nhưng anh không tới để xin lỗi.”
“Anh tới để nói với tôi rằng ‘đừng làm lớn chuyện’.”
“Tô Niệm, lúc đó tôi…”
“Phó tổng, ngủ ngon.”
Tôi cúp máy rồi tắt nguồn điện thoại.
Nằm trên giường, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Trong đầu tôi toàn là hình ảnh Phó Tư Niên đứng dưới ánh đèn đường tối qua.
Anh ta gầy đi rất nhiều.
Hốc mắt hõm sâu, trông như vừa trải qua một trận bệnh nặng.
Tôi tự nhủ chuyện đó không liên quan tới mình.
Anh ta sống tốt hay không, chẳng còn liên quan gì tới tôi nữa.
Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy từ năm giờ để nướng bánh như thường lệ.
Tiệm bị đập phá phải sửa sang lại, nhưng đơn hàng không thể ngừng.
Tôi mượn bếp nhà dì Vương tiếp tục làm cốt bánh và bánh mì.
Noãn Noãn tỉnh dậy liền khập khiễng muốn tới giúp tôi, bị tôi ấn trở về giường nghỉ ngơi.
Niệm Niệm dẫn hai em trai chơi xếp hình trong phòng khách.
Đoàn Đoàn xếp khối gỗ thật cao.
Viên Viên giơ tay đẩy đổ.
Hai thằng nhóc cười khanh khách không ngừng.
Mười giờ sáng, trước cửa tiệm dừng lại một chiếc xe màu đen.
Phó Tư Niên bước xuống xe, trên tay còn xách hai túi lớn.
Anh ta mặc rất chỉnh tề.
Vest xám đậm, sơ mi trắng, tóc chải gọn không chút lộn xộn.
Trông giống chuẩn bị đi họp hội đồng quản trị hơn là tới một tiệm bánh vừa bị đập nát.
Anh ta đứng ngoài cửa, nhìn đống hỗn độn bên trong, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Anh tới làm gì?”
Tôi đứng chắn ngay cửa, không cho anh ta vào.
“Tôi muốn nhìn bọn trẻ một chút.”
Anh ta giơ hai chiếc túi trong tay lên:
“Mua cho bọn nhỏ ít đồ.”
“Tôi nói rồi, không được.”
“Tô Niệm, tôi chỉ nhìn một cái thôi.”
Giọng anh ta rất thấp.
Mang theo sự cầu xin mà trước giờ tôi chưa từng nghe thấy.
“Đứng ngoài cửa sổ nhìn, không đi vào.
”
“Được không?”
Tôi do dự vài giây rồi nghiêng người tránh sang một bên.
Anh ta bước tới cạnh cửa sổ, nhìn vào trong.
Niệm Niệm đang ôm con thỏ bông kể chuyện cho Đoàn Đoàn nghe.
Đoàn Đoàn ngồi nghe cực kỳ chăm chú.
Viên Viên ở bên cạnh gặm khối gỗ.
Phó Tư Niên đứng ngoài cửa sổ, im lặng nhìn rất lâu.
Tôi nhìn thấy mắt anh ta đỏ lên.
Anh ta xoay người, giọng run run:
“Niệm Niệm lớn lên rất giống em.”
“Viên Viên giống anh.”
Tôi đáp.
“Đặc biệt là lúc nhíu mày, giống anh y như đúc.”
Nước mắt Phó Tư Niên rơi xuống.
Anh ta dùng mu bàn tay lau mạnh một cái rồi quay người đi, bả vai khẽ run lên.
Tôi đứng phía sau nhìn người đàn ông từng cao cao tại thượng kia khóc như một đứa trẻ.
Trong lòng không có bất kỳ cảm xúc nào.
Không.
Cũng có một chút.
Một chút hả dạ.
“Phó tổng, xem xong rồi thì mời đi cho.”
Tôi mở cửa, làm động tác tiễn khách.
“Tôi còn phải làm ăn.”
Anh ta hít sâu một hơi rồi quay người lại.
Mắt vẫn đỏ hoe.
“Tô Niệm, chuyện của Lâm Uyển Nhi… tôi đã cho người điều tra rồi.”
“Không liên quan tới tôi.”
“Bức email nặc danh em gửi…”
“Tôi không hiểu anh đang nói gì.”
Tôi trực tiếp cắt ngang.
“Anh đi đi, đừng ảnh hưởng tôi làm việc.”
Phó Tư Niên nhìn tôi một cái.
Trong ánh mắt đó có quá nhiều thứ.
Nhưng tôi lười phân tích.
Anh ta quay người rời đi.
Đi được vài bước lại ngoái đầu lại.
“Tô Niệm, cảm ơn em.”
“Tôi phải cảm ơn chuyện gì?”
“Cảm ơn em tối đó không thật sự khởi tố mẹ tôi.”
Tôi khựng lại một chút.
Anh ta biết rồi?
Tối hôm đó mẹ Phó đã được thả ra.
Là tôi đồng ý hòa giải.
Không phải vì mềm lòng.
Mà vì tôi không muốn làm lớn chuyện, ảnh hưởng cuộc sống bình thường của bọn trẻ.
Noãn Noãn còn phải đi học.
Niệm Niệm còn phải đi mẫu giáo.
Đoàn Đoàn và Viên Viên còn phải đi tiêm phòng.
Tôi không muốn bọn trẻ bị phóng viên vây quanh, bị đưa lên tin tức.
“Đừng tự mình đa tình.”
Tôi lạnh nhạt nói:
“Tôi chỉ không muốn bọn trẻ phải nhìn thấy bà nội ngồi tù thôi.”
Phó Tư Niên cười khổ một tiếng rồi lên xe rời đi.
Tôi quay lại bếp tiếp tục nướng bánh.
Noãn Noãn ló đầu khỏi phòng nghỉ:
“Mẹ ơi, ba đi rồi à?”
“Đi rồi.”
“Ba còn tới nữa không?”
“Không biết.”
Noãn Noãn cúi đầu, lí nhí nói:
“Thật ra… con muốn ba xem giấy khen của con.”
“Lần trước con thi toán được một trăm điểm.”
Tay tôi khựng lại một chút.
“Để lần sau đi.”
Tôi nói:
“Nếu anh ta còn tới.”
Mắt Noãn Noãn lập tức sáng lên, gật đầu thật mạnh.
Ba giờ chiều, tôi đóng cửa tiệm rồi dẫn bọn trẻ tới siêu thị mua đồ.
Niệm Niệm ngồi trong xe đẩy hàng.
Đoàn Đoàn và Viên Viên ngồi chung trên chiếc xe đẩy đôi.
Noãn Noãn thì đẩy một chiếc xe khác, giúp tôi lấy đồ.
Mua sắm xong đi ra bãi đỗ xe, tôi nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc.
Xe của Phó Tư Niên.
Anh ta dựa bên cửa xe, trên tay cầm một ly cà phê.
Chaporia
Bình Luận (0)