Nhìn thấy mẹ con tôi đi ra, anh ta lập tức đứng thẳng người dậy.
“Lại tới nữa à?”
Tôi nhíu mày.
“Đi ngang qua thôi.”
Anh ta đáp.
Nhưng ánh mắt lại dính chặt trên người bọn trẻ.
Niệm Niệm là đứa nhận ra anh ta đầu tiên.
Con bé chỉ vào Phó Tư Niên rồi gọi:
“Ba!”
Tôi sững người.
Niệm Niệm sao lại nhận ra Phó Tư Niên?
Phó Tư Niên cũng ngây ra, ly cà phê trong tay suýt nữa rơi xuống đất.
“Niệm Niệm, con biết chú ấy à?”
Tôi hỏi.
“Ảnh chụp!”
Niệm Niệm dùng giọng trẻ con mềm mềm đáp:
“Trong điện thoại mẹ có ảnh ba!”
“Tối nào mẹ cũng xem!”
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
Ánh mắt Phó Tư Niên nhìn tôi thay đổi hẳn.
“Tô Niệm, em…”
“Đừng nghe con bé nói linh tinh.”
Tôi đẩy xe hàng đi nhanh về phía trước.
“Trẻ con toàn nói bậy.”
Noãn Noãn chạy theo bên cạnh, nhỏ giọng nói:
“Nhưng mẹ thật sự tối nào cũng xem ảnh ba mà.”
“Hôm trước con còn thấy mẹ khóc nữa.”
Mặt tôi càng nóng hơn.
“Phó Noãn Noãn!”
“Con còn nói linh tinh nữa tối nay cấm xem TV!”
Noãn Noãn lè lưỡi rồi chạy mất.
Phó Tư Niên từ phía sau bước nhanh lên, chắn trước mặt tôi.
Mắt anh ta sáng đến kinh người.
Khóe môi còn mang theo nụ cười mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
“Tô Niệm, em vẫn giữ ảnh của tôi à?”
“Tôi xóa rồi.”
Tôi đáp.
“Xóa từ lâu rồi.”
“Nhưng Niệm Niệm nói…”
“Lời trẻ con ba tuổi anh cũng tin à?”
Phó Tư Niên nhìn tôi, đột nhiên bật cười.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta cười với mình.
Không phải cười lạnh.
Không phải cười châm chọc.
Mà là nụ cười thật sự phát ra từ tận đáy lòng.
Tim tôi bỗng hụt mất một nhịp.
Sau đó tôi lập tức đẩy xe hàng đi thẳng, đầu cũng không quay lại.
Phía sau vang lên giọng Phó Tư Niên:
“Tô Niệm, tôi sẽ còn tới nữa!”
“Tới thì tới.”
“Dù sao tôi cũng không mở cửa cho anh đâu.”
“Vậy tôi sẽ đứng ngoài cửa chờ!”
“Anh thích chờ thì cứ chờ!”
Noãn Noãn quay đầu hét về phía Phó Tư Niên:
“Ba ơi, mẹ ngại đó!”
“Phó Noãn Noãn!”
Tôi lập tức tăng tốc bước đi, tai đỏ đến mức như sắp bốc khói.
Phía sau truyền tới tiếng cười của Phó Tư Niên.
Tiếng cười vang vọng trong bãi đỗ xe rất lâu không tan.
4
Phó Tư Niên bắt đầu thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của tôi.
Đầu tiên là mỗi sáng đều có một bó hoa được gửi tới tiệm.
Trên tấm thiệp chỉ viết đúng ba chữ:
“Xin lỗi.”
Liên tiếp suốt một tuần.
Tôi đem hoa chia cho hàng xóm.
Dì Vương lấy tận ba bó, còn cười nói mang về cắm bình vừa đẹp.
Sau đó là mỗi chiều anh ta đều đúng giờ xuất hiện trước cổng trường tiểu học và nhà trẻ.
Lái chiếc Maybach cực kỳ phô trương, mặc bộ vest đặt may riêng, ngồi xổm giữa đám phụ huynh chờ con tan học.
Những phụ huynh khác còn tưởng ngôi sao nào tới đón con, ai nấy đều cầm điện thoại chụp lia lịa.
Noãn Noãn là đứa phát hiện ra anh ta đầu tiên.
Chuông tan học vừa reo, con bé đeo cặp chạy ra ngoài, liếc mắt đã nhìn thấy Phó Tư Niên giữa đám đông, lập tức đứng sững tại chỗ.
“Mẹ ơi, ba lại tới nữa.”
Tôi dắt tay con bé đi ra ngoài, giả vờ như không nhìn thấy Phó Tư Niên.
Phó Tư Niên lập tức đuổi theo.
Trong tay còn cầm một chiếc cặp màu hồng, bên trên in hình công chúa Elsa mà Noãn Noãn thích nhất.
“Noãn Noãn, ba mua cặp mới cho con.”
Noãn Noãn nhìn tôi một cái, không dám nhận.
“Cầm đi.”
Tôi nói.
Mắt con bé lập tức sáng lên, ôm chiếc cặp rồi ngọt ngào nói:
“Cảm ơn ba!”
Mắt Phó Tư Niên lại đỏ lên.
Anh ta ngồi xổm xuống, xoa đầu Noãn Noãn:
“Noãn Noãn, ba xin lỗi con.”
“Không sao đâu.”
Noãn Noãn cực kỳ rộng lượng vỗ vỗ vai anh ta.
“Mẹ nói biết sai mà sửa mới là em bé ngoan.”
Phó Tư Niên ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi quay mặt đi chỗ khác.
Niệm Niệm từ nhà trẻ chạy ra, vừa nhìn thấy Phó Tư Niên đã trực tiếp lao tới:
“Ba! Bế!”
Phó Tư Niên lập tức ôm Niệm Niệm lên.
Con bé vòng tay ôm cổ anh ta, hôn chụt chụt đầy nước miếng lên mặt.
Đoàn Đoàn và Viên Viên ngồi trong xe đẩy.
Nhìn thấy Phó Tư Niên, hai đứa đầu tiên là ngẩn người vài giây, sau đó đồng loạt giơ tay đòi bế.
Phó Tư Niên một tay ôm một đứa.
Niệm Niệm còn treo trên cổ anh ta.
Cả người bị ba đứa trẻ quấn lấy.
Vest nhăn nhúm thành một đống, cà vạt lệch hẳn sang bên.
Chật vật vô cùng.
Nhưng anh ta đang cười.
Cười ngốc tới mức như biến thành người khác.
Tôi đứng bên cạnh nhìn cảnh đó, trong lòng có cảm giác rất khó diễn tả.
“Tô Niệm.”
Anh ta bế bọn trẻ đi tới.
“Tôi mời mẹ con em ăn cơm.”
“Không cần.”
“Coi như xin lỗi Noãn Noãn đi.”
“Đầu gối con bé vẫn còn quấn băng mà.”
Noãn Noãn lập tức phối hợp ôm đầu gối kêu:
“Ai da, mẹ ơi, đầu gối con đau quá, cần ăn ngon để bồi bổ.”
Niệm Niệm cũng hùa theo:
“Con cũng đau! Con cũng muốn bồi bổ!”
Đoàn Đoàn với Viên Viên tuy còn chưa biết nói, nhưng thấy anh chị la hét cũng bắt chước a a theo.
Ba đứa phản đồ.
Tôi thở dài:
“Được rồi.”
“Chỉ lần này thôi.”
Nhà hàng Phó Tư Niên chọn là nhà hàng gia đình tốt nhất thành phố.
Anh ta trực tiếp bao nguyên một tầng.
Có khu vui chơi trẻ em, thực đơn riêng cho em bé, còn có hề biểu diễn.
Bọn trẻ chơi tới phát điên.
Noãn Noãn lăn lộn trong hồ bóng biển.
Niệm Niệm chạy khắp nơi đuổi theo bóng bay.
Đoàn Đoàn với Viên Viên bò trên đệm mềm, đẩy qua đẩy lại lẫn nhau.
Tôi và Phó Tư Niên ngồi trên sofa cạnh đó.
Giữa hai người cách đúng khoảng cách của một người.
“Tô Niệm.”
Anh ta lên tiếng rất khẽ.
“Ừm.”
“Email nặc danh đó… là em gửi đúng không?”
Tôi không trả lời.
“Tôi đã tra IP.”
“Lần theo tới máy chủ nước ngoài.”
“Nhưng tôi biết là em.”
Anh ta quay sang nhìn tôi.
“Ngoài em ra sẽ không ai giúp tôi.”
“Tôi không giúp anh.”
Tôi lạnh nhạt nói.
“Tôi chỉ không muốn Lâm Uyển Nhi moi rỗng tập đoàn Phó thị.”
“Đến lúc đó tiền cấp dưỡng cho ba đứa trẻ anh cũng không trả nổi.”
Phó Tư Niên cười khẽ một tiếng:
“Em vẫn cứng miệng như vậy.”
“Tôi nói thật.”
Nét mặt anh ta dần nghiêm túc hơn.
“Chuyện của Lâm Uyển Nhi tôi đã cho điều tra rồi.”
“Tài liệu em gửi rất hữu ích.”
“Tôi để đội pháp vụ điều tra sâu thêm.”
“Đúng là phía sau cô ta có một đội ngũ chuyên nhắm vào các gia tộc giàu có để chuyển tài sản.”
“Tôi điều tra ba năm cũng không tra được mấy thứ này.”
“Bởi vì anh bị tình cảm che mắt.”
Tôi nói.
“Cô ta nói gì anh cũng tin.”
“Cái chết của Thẩm Nhược… anh chưa từng nghi ngờ sao?”
Bàn tay Phó Tư Niên siết chặt đầu gối.
“Thẩm Nhược là bạn thân nhất của tôi.”
Anh ta nói rất khẽ.
“Lúc cô ấy xảy ra chuyện tôi đang ở trong nước, không kịp tham dự tang lễ.”
“Lâm Uyển Nhi nói Thẩm Nhược lái xe khi say rượu.”
“Tôi tin.”
“Tôi chưa từng nghĩ tới…”
“Anh chưa từng nghĩ người bạn thân nhất của mình là do bạch nguyệt quang hiện tại hại chết.”
Mắt Phó Tư Niên đỏ lên.
“Tô Niệm…”
“Tôi có lỗi với Thẩm Nhược.”
“Người anh có lỗi còn nhiều lắm.”
Tôi đứng dậy, đi sang khu vui chơi cùng bọn trẻ.
Ăn xong, Phó Tư Niên nhất quyết đòi đưa mẹ con tôi về.
Bọn trẻ ngủ cả trên xe.
Noãn Noãn tựa lên cánh tay Phó Tư Niên.
Niệm Niệm nằm bò trên đùi anh ta.
Đoàn Đoàn và Viên Viên ngủ ngon lành trong ghế an toàn phía sau.
Phó Tư Niên lái xe rất chậm.
Trong xe yên tĩnh tới mức chỉ còn tiếng động cơ khe khẽ.
“Tô Niệm.”
“Ừm.”
“Tôi có thể mỗi tuần tới gặp bọn trẻ không?”
Chaporia
Bình Luận (0)