Tôi suy nghĩ vài giây rồi đáp:
“Một tuần một lần.”
“Phải báo trước với tôi.”
“Không được dẫn phóng viên.”
“Không được chụp ảnh.”
“Không được đăng lên vòng bạn bè.”
“Được.”
“Còn nữa.”
“Trước khi giải quyết xong chuyện của Lâm Uyển Nhi, tốt nhất anh tránh xa bọn trẻ một chút.”
“Tôi không muốn cô ta tới gần con tôi.”
Sắc mặt Phó Tư Niên trầm xuống:
“Cô ta sẽ không còn cơ hội đâu.”
“Lần trước anh cũng nói như vậy.”
Tôi mở cửa xe.
“Tới rồi, anh về đi.”
Phó Tư Niên xuống xe giúp tôi bế bọn trẻ xuống.
Động tác rất nhẹ.
Sợ làm chúng tỉnh giấc.
Noãn Noãn được anh ta bế trong lòng, mơ màng nói:
“Ba đừng đi…”
Nước mắt Phó Tư Niên lập tức rơi xuống.
Anh ta ôm chặt Noãn Noãn, giọng nghẹn lại:
“Ba không đi.”
“Ba sẽ không bao giờ đi nữa.”
Tôi đứng bên cạnh nhìn cảnh đó, cổ họng hơi nghẹn lại.
Nhưng tôi không khóc.
Tôi sớm đã không còn vì Phó Tư Niên mà rơi nước mắt nữa rồi.
Sáng hôm sau, sau khi đưa bọn trẻ tới trường, tôi ghé bệnh viện một chuyến.
Không phải đi khám bệnh.
Mà là đi gặp một người.
Mẹ của Thẩm Nhược.
Sau khi Thẩm Nhược qua đời, mẹ cô ấy đã từ Anh trở về nước, sống trong một khu chung cư cũ ở ngoại thành.
Tôi thông qua thám tử tư tìm được địa chỉ của bà, hẹn hôm nay gặp mặt.
Bà cụ đã ngoài sáu mươi tuổi, tóc bạc trắng.
Bà sống trong căn nhà cũ chỉ khoảng năm mươi mét vuông, dựa vào tiền lương hưu để sinh hoạt.
Trong phòng khách đặt di ảnh của Thẩm Nhược.
Cô gái trong ảnh cười rất rạng rỡ.
“Cô là Tô Niệm?”
Bà cụ rót cho tôi một tách trà.
“Cô nói cô biết chuyện của con gái tôi?”
Tôi gật đầu, đưa bản photo tài liệu về Lâm Uyển Nhi cho bà ấy.
Bà cụ xem xong, tay run lên dữ dội.
“Là nó…”
“Thật sự là nó…”
“Dì à, cháu đã gửi toàn bộ tài liệu này cho Phó Tư Niên rồi.”
“Anh ta sẽ xử lý.”
Bà cụ ngẩng đầu lên, trong mắt lấp lánh nước:
“Tại sao cô lại giúp chúng tôi?”
Tôi im lặng vài giây.
“Bởi vì cháu cũng có con gái.”
Tôi nói.
“Nếu một ngày nào đó con gái cháu xảy ra chuyện…”
“Cháu hy vọng cũng sẽ có người giúp con bé đòi lại công bằng.”
Bà cụ bật khóc.
Bà nắm chặt tay tôi, liên tục nói cảm ơn.
Từ nhà mẹ Thẩm Nhược đi xuống, tôi nhìn thấy xe của Phó Tư Niên dưới lầu.
Anh ta dựa bên cửa xe hút thuốc.
Nhìn thấy tôi đi ra liền dập thuốc.
“Theo dõi tôi?”
Tôi bước tới.
“Không phải.”
Anh ta đáp.
“Tôi tra được địa chỉ của mẹ Thẩm Nhược nên muốn tới thăm.”
“Không ngờ em tới trước.”
“Anh tra được rồi?”
“Trong tài liệu em gửi có địa chỉ.”
Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Tô Niệm…”
“Rốt cuộc em còn giấu tôi bao nhiêu chuyện?”
“Rất nhiều.”
Tôi đáp.
“Muốn nghe không?”
“Muốn.”
“Vậy lên xe đi.”
“Tôi mời anh uống cà phê.”
Chúng tôi tìm một quán cà phê nhỏ không mấy nổi bật, ngồi ở góc khuất nhất.
Tôi lấy từ trong túi ra một chiếc USB, đặt lên bàn.
“Trong này là toàn bộ những chuyện xảy ra ở nhà họ Phó suốt sáu năm.”
Tôi nói.
“Video giám sát, ghi âm, ảnh chụp, bệnh án bệnh viện.”
“Số lần mẹ anh đánh tôi, tôi ghi lại bốn mươi bảy lần.”
“Số lần bảo mẫu cho bọn trẻ uống thuốc ngủ, ghi hai mươi ba lần.”
“Mục đích Lâm Uyển Nhi tiếp cận anh, thủ đoạn của cô ta, toàn bộ tài liệu về đội ngũ đứng sau…”
“Đều nằm trong chiếc USB này.”
Tay Phó Tư Niên run lên.
Nhưng anh ta không dám cầm lấy.
“Tại sao em không đưa cho tôi sớm hơn?”
“Đưa sớm?”
Tôi nhấp một ngụm cà phê.
“Phó Tư Niên, anh sẽ tin sao?”
“Năm đầu tiên kết hôn, mẹ anh tát tôi một cái.”
“Mặt tôi còn in dấu tay.”
“Anh nhìn thấy rồi, hỏi bà ta xảy ra chuyện gì.”
“Bà ta nói tôi tự ngã.”
“Anh tin.”
Mặt Phó Tư Niên trắng bệch.
“Năm thứ hai kết hôn, lần đầu Lâm Uyển Nhi tới nhà.”
“Ngay trước mặt anh cô ta gọi tôi là chị.”
“Quay lưng lại liền nói với bảo mẫu rằng tôi là con chó cái nhà họ Phó nuôi.”
“Bảo mẫu đã ghi âm lại.”
“Tôi mở cho anh nghe.”
“Anh nói tôi cố ý chia rẽ.”
“Năm thứ ba kết hôn, Niệm Niệm dị ứng đậu phộng suýt chết.”
“Tôi gọi điện cho anh.”
“Anh tắt máy.”
“Hôm sau anh trở về, Lâm Uyển Nhi nói cô ta chỉ vô ý.”
“Anh tin.”
“Còn nói tôi chuyện bé xé ra to, làm khổ đứa trẻ.”
“Năm thứ tư kết hôn, mẹ anh đổi thuốc của tôi.”
“Tôi uống xong xuất huyết ồ ạt, suýt chết trong bệnh viện.”
“Bác sĩ nói chỉ cần chậm thêm mười phút là không cứu nổi.”
“Khi đó anh ở đâu?”
“Anh đang đi dạo phố với Lâm Uyển Nhi.”
“Năm thứ năm kết hôn, tôi mang thai Đoàn Đoàn và Viên Viên.”
“Mẹ anh ép tôi làm chọc ối để kiểm tra giới tính.”
“Bà ta nói nếu là con gái thì bỏ.”
“Tôi không đồng ý.”
“Bà ta cho người giữ tôi lại, kéo thẳng tới phòng khám tư.”
“Video giám sát lần đó cũng nằm trong USB.”
Nước mắt Phó Tư Niên rơi xuống.
“Đừng khóc.”
Tôi lạnh nhạt nói.
“Còn chuyện đặc sắc hơn nữa.”
“Năm thứ sáu kết hôn, lúc tôi sinh Đoàn Đoàn và Viên Viên trong phòng sinh…”
“Mẹ anh nhét phong bì cho bác sĩ.”
“Bảo bác sĩ giữ con bỏ mẹ.”
“Đoạn ghi âm đó là y tá lén ghi lại.”
“Cô ấy nhìn không nổi nữa nên gửi nặc danh cho tôi.”
Phó Tư Niên đột ngột đứng bật dậy.
Chiếc ghế phía sau đổ xuống đất phát ra tiếng động cực lớn.
Chaporia
Bình Luận (0)