20px

Người trong quán cà phê đều quay sang nhìn.

Phó Tư Niên chống hai tay lên bàn, cả người run dữ dội như đang sốt cao.

“Tô Niệm… tại sao em không nói cho tôi biết?”

“Tôi nói rồi.”

“Là anh không tin.”

“Vậy tại sao em không báo cảnh sát?”

“Báo rồi.”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Năm thứ ba kết hôn tôi đã từng báo cảnh sát, tố cáo nhà anh bạo hành gia đình.”

“Mẹ anh dùng quan hệ đè vụ việc xuống.”

“Cảnh sát tới nhà hòa giải.”

“Mẹ anh còn tát tôi ngay trước mặt cảnh sát.”

“Cảnh sát nói đây là mâu thuẫn gia đình, bảo chúng tôi tự giải quyết.”

Phó Tư Niên ngồi phịch trở lại ghế.

Hai tay ôm mặt.

Bả vai run lên dữ dội.

Tôi nhìn anh ta.

Trong lòng không có thương hại.

Chỉ có một loại nhẹ nhõm muộn màng kéo dài suốt sáu năm.

Cuối cùng anh ta cũng biết rồi.

Cuối cùng cũng biết sáu năm qua tôi đã sống như thế nào.

“Phó Tư Niên.”

Tôi gọi anh ta.

Anh ta ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ bừng.

“Suốt sáu năm qua…”

“Anh từng cho tôi một sắc mặt tốt chưa?”

Tôi hỏi.

“Từ lúc kết hôn đến giờ, anh từng cười với tôi lần nào chưa?”

Anh ta há miệng.

Nhưng không nói nổi lời nào.

“Một lần cũng không.”

Tôi thay anh ta trả lời.

“Trong mắt anh, tôi chỉ là thế thân của Lâm Uyển Nhi.”

“Là công cụ sinh con cho nhà họ Phó.”

“Ý nghĩa tồn tại của tôi là sinh con cho anh, hầu hạ mẹ anh.”

“Lúc anh cần thì phải xuất hiện bên cạnh.”

“Lúc không cần thì cút thật xa.”

“Không phải…”

“Tô Niệm, không phải như vậy…”

“Vậy là thế nào?”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Hôm nay anh ngồi ở đây nghe tôi nói những điều này…”

“Là vì anh phát hiện Lâm Uyển Nhi không phải bạch nguyệt quang như anh tưởng tượng.”

“Nếu cô ta vẫn là bạch nguyệt quang của anh…”

“Nếu cô ta không hại chết Thẩm Nhược…”

“Anh còn tới tìm tôi sao?”

“Anh còn cảm thấy có lỗi với tôi sao?”

Phó Tư Niên im lặng.

“Anh sẽ không.”

Tôi lạnh nhạt nói.

“Anh chỉ cảm thấy tôi phiền.”

“Cảm thấy tôi chướng mắt.”

“Cảm thấy tôi nên cầm mười ba tỷ rồi cút thật xa.”

“Đừng làm phiền cuộc sống tốt đẹp của anh và bạch nguyệt quang.”

“Tô Niệm… tôi thật sự biết sai rồi.”

“Anh sai rồi thì sao?”

Tôi đứng dậy, cầm túi lên.

“Anh sai rồi tôi phải tha thứ cho anh?”

“Anh khóc rồi tôi phải mềm lòng?”

“Anh xin lỗi rồi tôi phải quay về tiếp tục làm công cụ sinh con cho anh?”

“Tôi không có ý đó…”

“Phó Tư Niên.”

“Mười ba tỷ mua đứt không phải lòng tự trọng của tôi.”

“Mà là chút tình cảm cuối cùng tôi dành cho anh.”

Tôi nhìn anh ta, nói từng chữ thật rõ ràng:

“Sáu năm qua tôi chịu bốn mươi bảy cái tát.”

“Sinh ba đứa con.”

“Hai lần suýt chết.”

“Anh nghĩ dùng mười ba tỷ là có thể xóa sạch tất cả?”

“Không thể nào.”

Tôi xoay người rời đi.

Phía sau vang lên tiếng khóc của Phó Tư Niên.

Rất lớn.

Giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Người trong quán cà phê đều nhìn anh ta.

Vị tổng tài cao cao tại thượng của tập đoàn Phó thị ngồi trong góc khóc tới mức chẳng khác gì một kẻ vô dụng.

Tôi không quay đầu lại.

Bước ra khỏi quán cà phê, ánh mặt trời chói tới mức mắt tôi cay xè.

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời, hít sâu một hơi.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn luật sư gửi tới:

“Tô tiểu thư, tài liệu về Lâm Uyển Nhi đã sắp xếp xong, có thể nộp bất cứ lúc nào.”

Tôi trả lời đúng một chữ:

“Đợi.”

Vẫn chưa tới lúc.

Phía sau Lâm Uyển Nhi là cả một đội ngũ tư bản hoàn chỉnh.

Chỉ dựa vào một mình Phó Tư Niên thì không tra được tới lõi.

Tôi để thám tử tư tiếp tục đào sâu.

Đào ra chuỗi vốn của bọn họ.

Quan hệ thượng nguồn hạ nguồn.

Toàn bộ người tham gia.

Điều tôi muốn không phải chỉ mình Lâm Uyển Nhi vào tù.

Mà là cả đội ngũ của cô ta cùng nhau xong đời.

Trở về tiệm bánh, dì Vương đã giúp tôi sắp xếp chuyện sửa sang lại xong xuôi.

Kệ hàng mới đã lắp xong.

Tường được sơn lại.

Quầy kính cũng đổi thành kính cường lực chắc chắn hơn.

“Tô Niệm à, người đàn ông hôm qua là ai vậy?”

Dì Vương hóng hớt hỏi.

“Lái xe sang, còn đẹp trai nữa.”

“Ba bọn trẻ.”

“Ôi trời, vậy sao trước đây chưa từng thấy cậu ta tới?”

“Trước đây bận.”

Tôi buộc tạp dề, bắt đầu nhào bột.

“Bây giờ không bận nữa.”

Dì Vương hiểu ý, không hỏi thêm.

Tối đó sau khi bọn trẻ ngủ hết, tôi mở máy tính lên.

Có một email mới.

Là Phó Tư Niên gửi.

Rất dài.

Viết mấy nghìn chữ.

Tôi không đọc hết.

Không phải không muốn đọc.

Mà là không dám đọc.

Tôi sợ đọc xong sẽ mềm lòng.

Tôi tắt máy tính rồi đi vào bếp rót nước.

Lúc đi ngang qua phòng bọn trẻ, Noãn Noãn trở mình trên giường, mơ màng gọi một tiếng:

“Ba…”

Niệm Niệm ôm con thỏ bông, khóe môi còn mang theo nụ cười.

Đoàn Đoàn và Viên Viên nằm song song cạnh nhau, hai bàn tay nhỏ đều giơ quá đầu, tư thế ngủ giống hệt nhau.

Tôi đứng ở cửa nhìn rất lâu.

Sau đó trở về phòng mình, mở ngăn kéo sâu nhất ra lấy một tấm ảnh.

Là ảnh chụp ngày cưới.

Phó Tư Niên mặc vest trắng.

Tôi mặc váy cưới.

Anh ta nắm tay tôi bước vào lễ đường, nghiêng mặt nhìn tôi, khóe môi còn mang theo ý cười.

Đó là lần duy nhất tôi thấy anh ta cười với mình.

Sau này tôi mới biết.

Ngày hôm đó anh ta uống quá nhiều.

Đã nhầm tôi thành Lâm Uyển Nhi.

Tôi lật tấm ảnh lại.

Phía sau có một dòng chữ, là chính tay tôi viết vào đêm hôm đó.

“Tô Niệm, đừng ngốc nữa.”

“Anh ấy không yêu mày.”

Tôi đặt tấm ảnh trở lại ngăn kéo.

Tắt đèn.

Đi ngủ.

Ngày mai còn phải dậy sớm nướng bánh mì.

5

Phó Tư Niên bị bệnh rồi.

Tin tức là do Chu Thâm nói cho tôi biết.

Chiều hôm đó anh ta xuất hiện trước cửa tiệm, vest giày chỉnh tề, trong tay cầm một túi tài liệu, sắc mặt còn nghiêm túc hơn bình thường.

“Tô tiểu thư.”

“Phó tổng nhập viện rồi.”

Tôi đang bắt kem lên bánh gato, tay vẫn không dừng lại:

“Bệnh gì?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...