“U não.”
“Phát hiện gần một tháng rồi, nhưng anh ấy không nói cho bất kỳ ai biết.”
Tay tôi khựng lại một chút.
“Bác sĩ nói vị trí khối u không tốt.”
“Nguy cơ phẫu thuật rất cao.”
Chu Thâm đặt túi tài liệu lên quầy.
“Phó tổng bảo tôi đưa cái này cho cô.”
“Là di chúc anh ấy vừa lập.”
“Ba đứa trẻ là người thừa kế duy nhất.”
“Còn ba mươi lăm phần trăm cổ phần tập đoàn Phó thị dưới tên anh ấy, toàn bộ đều chuyển sang tên cô.”
Tôi đặt túi bắt kem xuống, nhìn túi tài liệu kia nhưng không đưa tay nhận.
“Sao anh ta không tự tới?”
“Phó tổng nói…”
“Cô không muốn gặp anh ấy.”
Tôi im lặng.
“Tô tiểu thư, một tháng nay Phó tổng sụt hai mươi cân.”
“Ngày nào cũng nôn.”
“Tóc rụng mất một nửa.”
“Nhưng anh ấy vẫn mỗi ngày tới cổng nhà trẻ chờ Niệm Niệm tan học.”
“Chỉ dám đứng từ xa nhìn, không dám tới gần.”
“Anh ấy nói cô từng bảo một tuần chỉ được gặp một lần.”
Tay tôi bắt đầu run lên.
“Vì sao anh ta không đi điều trị sớm?”
“Phó tổng nói muốn giải quyết xong chuyện của Lâm Uyển Nhi rồi mới phẫu thuật.”
“Anh ấy nói không thể để bên cạnh cô và bọn trẻ còn sót lại một quả bom hẹn giờ.”
Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
“Anh ta ở bệnh viện nào?”
Chu Thâm nói tên bệnh viện và số phòng bệnh cho tôi.
Tối hôm đó sau khi bọn trẻ ngủ, tôi đứng trước tủ quần áo rất lâu.
Cuối cùng vẫn thay một bộ đồ sạch sẽ rồi lái xe tới bệnh viện.
Phòng bệnh nằm ở khu VIP tầng cao nhất.
Yên tĩnh tới mức có thể nghe rõ tiếng bước chân của chính mình.
Lúc tôi đẩy cửa bước vào, Phó Tư Niên đang tựa trên giường xem tài liệu.
Mũi cắm ống oxy.
Trên tay cắm kim truyền.
Cả người gầy đến mức biến dạng.
Nghe thấy tiếng động, anh ta ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy tôi, cả người lập tức sững lại.
“Tô Niệm?”
“Đi ngang qua thôi.”
Tôi nói.
“Thuận tiện tới xem anh chết chưa.”
Anh ta cười.
Nụ cười yếu ớt tới mức gần như không còn sức.
“Vẫn chưa chết.”
“Làm em thất vọng rồi.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống, lặng lẽ đánh giá anh ta.
Một tháng không gặp.
Anh ta thật sự gầy đi rất nhiều.
Gò má nhô cao.
Hốc mắt hõm sâu.
Da vàng vọt.
Khác hoàn toàn người đàn ông từng ngồi khóc như đứa ngốc trong quán cà phê một tháng trước.
“Chuyện di chúc, Chu Thâm nói với tôi rồi.”
Tôi lên tiếng.
“Tôi không cần cổ phần của anh.”
“Không phải cho em.”
Anh ta khẽ nói.
“Là cho bọn trẻ.”
“Nếu tôi không xuống được bàn mổ…”
“Ít nhất ba đứa nhỏ sẽ không thiếu tiền.”
“Nếu anh không xuống được bàn mổ…”
“Tụi nhỏ sẽ thành trẻ không cha.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
“Anh nghĩ chúng sẽ quan tâm chút cổ phần đó của anh sao?”
Mắt Phó Tư Niên đỏ lên.
“Tô Niệm…”
“Tôi muốn sống.”
“Vậy thì điều trị cho tốt.”
“Bác sĩ nói tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật chỉ có ba mươi phần trăm.”
Cổ họng tôi nghẹn lại một chút.
“Tô Niệm…”
Anh ta đưa tay ra, muốn chạm vào tay tôi, nhưng cuối cùng lại rụt về.
“Tôi muốn gặp bọn trẻ.”
“Không được.”
“Chỉ một lần thôi.”
Giọng anh ta mang theo sự cầu xin.
“Nếu tôi không xuống được bàn mổ…”
“Tôi muốn nói lời tạm biệt với chúng.
”
Tôi nhìn gương mặt gầy gò kia, chợt nhớ tới hình ảnh sáu năm trước anh ta nắm tay tôi bước vào lễ đường.
Khi ấy anh ta khí phách ngút trời.
Là tổng tài trẻ tuổi nhất thành phố.
Là kim quy tế mà vô số phụ nữ mơ ước.
Tôi từng cho rằng mình gả cho tình yêu.
Không ngờ lại là gả vào vực sâu.
Nhưng bây giờ…
Anh ta sắp chết rồi.
Một người sắp chết.
Dường như dù từng phạm sai lầm lớn đến đâu cũng có thể được tha thứ.
“Chiều mai.”
Tôi khẽ nói.
“Sau khi Noãn Noãn tan học, tôi sẽ dẫn bọn trẻ tới.”
Nước mắt Phó Tư Niên lập tức rơi xuống.
“Cảm ơn em… Tô Niệm.”
“Đừng cảm ơn tôi.”
Tôi đứng dậy.
“Tôi không phải vì anh.”
“Là vì bọn trẻ.”
“Tôi không muốn sau này chúng hối hận vì không được gặp anh lần cuối.”
Tôi xoay người đi ra ngoài.
Đi tới cửa, phía sau vang lên giọng anh ta:
“Tô Niệm…”
“Em hận tôi sao?”
Tôi dừng bước.
Nhưng không quay đầu.
“Từng hận.”
Tôi nói.
“Nhưng bây giờ không hận nữa.”
“Hận một người quá mệt.”
“Tôi không muốn lãng phí sức lực lên anh.”
“Vậy…”
“Em còn tình cảm với tôi không?”
Tôi im lặng thật lâu.
“Phó Tư Niên.”
“Thứ anh nợ tôi không phải cả đời.”
“Mà là từng đêm của sáu năm đó.”
“Sáu cái Tết, anh đều ở cạnh Lâm Uyển Nhi.”
“Sáu lần sinh nhật, anh chưa từng tặng tôi món quà nào.”
“Sáu ngày kỷ niệm kết hôn, anh chưa từng ăn với tôi nổi một bữa cơm.”
“Suốt sáu năm.”
“Đêm nào tôi cũng ngủ một mình.”
“Sáu năm đó…”
“Tôi học được cách một mình nuôi con.”
“Một mình vào bệnh viện.”
“Một mình gánh hết mọi chuyện.”
“Tôi không cần anh nữa rồi, Phó Tư Niên.”
“Anh sống hay chết…”
“Tôi cũng không cần anh nữa.”
Phía sau vang lên tiếng khóc bị đè nén trong phòng bệnh.
Tôi không quay đầu lại.
Đẩy cửa bước ra ngoài.
Ngoài hành lang, Chu Thâm đứng trong góc, mắt cũng đỏ hoe.
“Tô tiểu thư… Phó tổng thật sự rất hối hận.”
“Hối hận có ích sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh ta hối hận rồi thì ba vết sẹo trên bụng tôi có thể biến mất à?”
“Vết sẹo trên đầu gối Noãn Noãn có thể không còn nữa sao?”
“Dị ứng của Niệm Niệm có thể khỏi hẳn sao?”
Chu Thâm hoàn toàn cứng họng.
Tôi bước vào thang máy.
Khoảnh khắc cửa thang máy sắp khép lại, tôi nhìn thấy mẹ Phó vội vã chạy tới từ cuối hành lang.
Bà ta nhìn thấy tôi thì khựng bước.
Chúng tôi cách cửa thang máy nhìn nhau vài giây.
Bà ta không chửi tôi.
Tôi cũng không nói gì.
Cửa thang máy từ từ đóng lại.
Con số trên màn hình chậm rãi nhảy xuống.
Về tới nhà, tôi ngồi trong phòng khách ngẩn người rất lâu.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Phó Tư Niên.
“Tô Niệm, cảm ơn em hôm nay đã tới thăm tôi.”
“Em nói đúng.”
“Những gì tôi nợ em, đời này không trả hết nổi.”
“Nhưng tôi muốn thử xem, dùng quãng thời gian còn lại… trả được bao nhiêu thì trả bấy nhiêu.”
Tôi không trả lời.
Chiều hôm sau, tôi dẫn bọn trẻ tới bệnh viện.
Trước khi đi, tôi nói với Noãn Noãn:
“Ba bị bệnh rồi.”
“Rất nghiêm trọng.”
“Các con phải ngoan, không được làm ồn, không được quậy phá.”
Noãn Noãn nghiêm túc gật đầu:
“Mẹ ơi… ba sẽ chết sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)