Tôi ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt con bé:
“Bác sĩ sẽ cố gắng chữa khỏi cho ba.”
Niệm Niệm vẫn chưa hiểu rõ bệnh là gì, ôm con thỏ bông vui vẻ leo lên xe.
Đoàn Đoàn và Viên Viên ngồi trong ghế an toàn, còn đang gặm thanh mọc răng.
Trong phòng bệnh, Phó Tư Niên đã thay quần áo sạch sẽ.
Tóc cũng được chải gọn gàng.
Nhìn có tinh thần hơn một chút.
Nhưng ống oxy và kim truyền vẫn còn đó, không giấu nổi.
Noãn Noãn là đứa đầu tiên lao vào.
Con bé bổ nhào tới bên giường:
“Ba!”
Phó Tư Niên ôm lấy con bé, nước mắt lập tức trào ra.
Niệm Niệm cũng chạy tới, trèo lên giường ôm cổ anh ta:
“Ba bị bệnh rồi hả?”
“Niệm Niệm thổi cho ba nha.”
“Thổi thổi là không đau nữa đâu.”
Con bé chu miệng thổi phù phù vào mặt Phó Tư Niên, thổi tới mức tóc anh ta bay tung cả lên.
Đoàn Đoàn và Viên Viên được bế lên giường.
Hai thằng nhóc nhìn người đàn ông gầy tới biến dạng trước mặt vài giây, như không nhận ra.
Sau đó Đoàn Đoàn đưa tay sờ mũi Phó Tư Niên.
Viên Viên thì kéo tai anh ta.
Phó Tư Niên bị kéo đau tới nhăn mặt.
Nhưng vẫn luôn cười.
Cười cực kỳ vui vẻ.
Nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Đoàn Đoàn… Viên Viên…”
“Ba là ba đây.”
Giọng anh ta khàn đặc.
“Xin lỗi…”
“Trước đây ba không tới thăm các con.”
Đoàn Đoàn nghiêng đầu nhìn anh ta vài giây.
Đột nhiên gọi một tiếng:
“Ba!”
Viên Viên cũng bắt chước:
“Ba ba!”
Phó Tư Niên lập tức khóc tới mức không nói nên lời.
Tôi đứng ở cửa nhìn cảnh đó, sống mũi bỗng cay xè.
Nhưng tôi vẫn không khóc.
Tôi liên tục tự nhắc mình trong lòng.
Tô Niệm.
Mày không được mềm lòng.
Anh ta sắp chết là đáng đời anh ta.
Là tự anh ta tạo nghiệt.
Mày không nợ anh ta điều gì cả.
Nhưng lúc Noãn Noãn quay đầu nói với tôi:
“Mẹ ơi… ba đáng thương quá.”
“Hay là mình ở lại với ba thêm chút nữa được không?”
Tôi vẫn gật đầu.
Chiều hôm đó, bọn trẻ ở trong phòng bệnh suốt ba tiếng đồng hồ.
Noãn Noãn kể cho Phó Tư Niên nghe chuyện ở trường.
Nói con bé thi toán được một trăm điểm, ngữ văn chín mươi tám, giáo viên còn khen là thông minh nhất lớp.
Niệm Niệm hát cho Phó Tư Niên nghe một bài hát mới học ở nhà trẻ.
Lạc tông tới tận Siberia.
Nhưng Phó Tư Niên vẫn nghe bằng vẻ mặt say mê.
Đoàn Đoàn với Viên Viên bò khắp giường bệnh.
Ném hết tài liệu của Phó Tư Niên xuống đất.
Rút ống oxy của anh ta tới hai lần.
Y tá vào cắm lại.
Cắm xong lại bị Viên Viên giật tiếp.
Phó Tư Niên hoàn toàn không tức giận.
Anh ta vẫn luôn cười.
Cười cực kỳ vui vẻ.
Giống như một người cha bình thường đang tận hưởng khoảng thời gian ở cạnh con mình.
Tôi nhìn nụ cười đó, chợt nhớ tới dáng vẻ anh ta nắm tay tôi bước vào lễ đường ngày kết hôn.
Đó là lần duy nhất anh ta cười với tôi.
Còn bây giờ…
Lúc nhìn bọn trẻ, nụ cười của anh ta chân thành gấp một trăm lần hôm ấy.
Tối về nhà, bọn trẻ đều mệt nên ngủ rất sớm.
Tôi ngồi ngoài ban công nhìn ánh đèn thành phố.
Điện thoại rung lên.
Phó Tư Niên gửi tới một tin nhắn:
“Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.”
Tôi trả lời đúng ba chữ:
“Ngủ sớm đi.”
Anh ta lại gửi thêm một tin nữa:
“Tô Niệm…”
“Nếu tôi không xuống được bàn mổ…”
“Sau này em có thể mỗi năm dẫn bọn trẻ tới tảo mộ cho tôi một lần không?”
“Không cần lâu.”
“Mười phút thôi cũng được.”
Nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Tôi gõ rất lâu.
Viết rồi xóa.
Xóa rồi lại viết.
Cuối cùng chỉ trả lời đúng một chữ:
“Được.”
Ca phẫu thuật được sắp vào ba ngày sau.
Phó Tư Niên giao phó toàn bộ những việc cần giao phó.
Di chúc.
Cổ phần.
Chứng cứ về Lâm Uyển Nhi.
Cả phương án xử lý tiếp theo của tập đoàn Phó thị.
Anh ta thậm chí còn đưa mẹ Phó về quê, yêu cầu bà từ nay không được xuất hiện trước mặt tôi và bọn trẻ nữa.
Tối trước ngày phẫu thuật, anh ta lại nhắn cho tôi.
“Tô Niệm, tôi muốn nói với em một chuyện.”
“Nói đi.”
“Năm đó tôi cưới em… không phải vì Lâm Uyển Nhi.”
“Là vì lúc em cười rất đẹp.”
“Giữa đám đông tôi chỉ nhìn thấy mình em.”
“Sau này Lâm Uyển Nhi quay về, tôi mới phát hiện bản thân vẫn không quên được cô ta.”
“Tôi tưởng cảm giác dành cho em chỉ là ảo giác.”
“Tôi tưởng người mình thật sự yêu là cô ta.”
“Đến bây giờ tôi mới biết…”
“Tôi sai rồi.”
“Tôi nhầm chấp niệm dành cho cô ta thành tình yêu.”
“Còn sự tốt đẹp em dành cho tôi, tôi lại xem như chuyện đương nhiên.”
“Đợi đến lúc tôi hiểu ra…”
“Em đã đi rồi.”
“Dẫn theo bọn trẻ rời đi.”
“Ngay cả đầu cũng không quay lại.”
“Tô Niệm…”
“Nếu tôi có thể sống sót…”
“Em có thể cho tôi một cơ hội không?”
“Không phải bắt đầu lại.”
“Mà là làm quen lại từ đầu.”
“Tôi muốn một lần nữa quen biết em.”
“Không phải với thân phận bà Phó.”
“Không phải mẹ của ba đứa trẻ.”
“Mà là Tô Niệm.”
Tôi nhìn tin nhắn đó, nước mắt từng giọt rơi xuống màn hình điện thoại.
Tôi không trả lời.
Sáng hôm sau, tôi dẫn bọn trẻ tới bệnh viện.
Phó Tư Niên đã được đẩy vào phòng phẫu thuật.
Đèn đỏ ngoài cửa vẫn sáng.
Mẹ Phó ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, mắt sưng như quả óc chó.
Nhìn thấy tôi tới, bà ta há miệng như muốn nói gì đó rồi lại nuốt xuống.
Tôi dẫn bọn trẻ ngồi xuống ghế phía đối diện.
Chờ đợi.
Noãn Noãn tựa lên cánh tay tôi, nhỏ giọng hỏi:
“Mẹ ơi… ba sẽ không sao đúng không?”
“Không sao đâu.”
Tôi nói.
“Bác sĩ rất giỏi.”
Niệm Niệm ôm con thỏ bông ngủ gục từ lúc nào.
Đoàn Đoàn và Viên Viên ngồi trong xe đẩy.
Một đứa gặm tay.
Một đứa ngồi ngẩn người.
Ca phẫu thuật kéo dài suốt tám tiếng đồng hồ.
Khoảnh khắc đèn đỏ tắt đi, tất cả mọi người đều đứng bật dậy.
Bác sĩ chính bước ra ngoài, tháo khẩu trang xuống:
“Ca phẫu thuật rất thành công.”
“Nhưng vẫn cần theo dõi thêm.”
“Khối u là ác tính, phần lớn đã được cắt bỏ.”
“Sau này vẫn cần hóa trị và xạ trị.”
“Hiện bệnh nhân đang ở ICU.”
“Đợi tỉnh lại là có thể vào thăm.”
Mẹ Phó lập tức ngồi sụp xuống đất, khóc òa thành tiếng.
Tôi ôm Noãn Noãn, thật sâu thở phào một hơi.
Anh ta vẫn còn sống.
ICU không cho trẻ con vào.
Tôi nhờ Chu Thâm đưa bọn trẻ về trước, còn mình ngồi đợi ngoài ICU.
Mẹ Phó ngồi cạnh tôi.
Im lặng rất lâu rồi đột nhiên lên tiếng:
“Tô Niệm… chuyện trước đây là mẹ sai.”
Tôi không nói gì.
“Mẹ không nên đánh con.”
“Không nên mắng con.”
“Không nên ép con làm những chuyện đó.”
Giọng bà ta rất khẽ.
“Mẹ già rồi…”
“Hồ đồ rồi…”
“Bị con tiện nhân Lâm Uyển Nhi kia lừa.”
“Nó nói con tới nhà họ Phó vì tiền.”
“Mẹ tin.”
“Bây giờ bà nói những chuyện này còn có ích gì?”
Tôi nhìn cánh cửa ICU.
“Sáu năm qua…”
“Chỉ một câu ‘tôi hồ đồ rồi’ là có thể xóa sạch sao?”
Mẹ Phó cúi đầu xuống.
Không nói nữa.
Hai giờ sáng, cửa ICU mở ra.
Y tá nói bệnh nhân đã tỉnh, có thể vào thăm.
Mỗi lần chỉ một người.
Năm phút.
Chaporia
Bình Luận (0)