20px

Mẹ Phó vào trước.

Lúc đi ra, mắt đỏ hoe.

Đến lượt tôi.

Tôi mặc đồ vô trùng, đeo khẩu trang và găng tay rồi bước vào ICU.

Phó Tư Niên nằm trên giường bệnh.

Đầu quấn đầy băng gạc.

Trên người cắm kín ống dẫn.

Mặt trắng tới mức như tờ giấy.

Nhưng anh ta mở mắt.

Nhìn thấy tôi, khóe môi khẽ động như muốn cười.

“Tô Niệm…”

“Đừng nói.”

Tôi đứng cạnh giường bệnh.

“Anh vừa phẫu thuật xong, tiết kiệm sức đi.”

“Tôi sợ bây giờ không nói…”

“Sau này sẽ không còn cơ hội nữa.”

“Bác sĩ nói ca mổ rất thành công.”

“Anh chết không nổi đâu.”

Anh ta cười.

Một nụ cười cực kỳ yếu ớt.

“Tô Niệm…”

“Em vẫn giữ ảnh của tôi.”

Tôi khựng lại một chút, nhớ tới lời Niệm Niệm nói trong bãi đỗ xe hôm đó.

“Là quên xóa thôi.”

Tôi lạnh mặt đáp.

“Em nói dối.”

Giọng anh ta rất nhẹ.

“Trong điện thoại em có một thư mục mã hóa.”

“Mật khẩu là ngày sinh của ba đứa trẻ.”

“Bên trong lưu tất cả ảnh của tôi.”

“Từ ngày kết hôn tới bây giờ…”

“Tấm nào em cũng giữ.”

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

“Anh biết bằng cách nào?”

“Niệm Niệm nói cho tôi.”

Anh ta cười khẽ.

“Con bé nói tối nào mẹ cũng xem.”

“Xem xong còn khóc.”

“Con phản đồ nhỏ đó…”

Tôi nghiến răng nghiến lợi.

“Tô Niệm…”

Phó Tư Niên đưa tay ra, run rẩy chạm nhẹ lên mu bàn tay tôi.

“Em vẫn còn yêu tôi…”

“Đúng không?”

Tôi nhìn đôi mắt anh ta.

Hốc mắt sâu hõm.

Đôi mắt đen như mực, bên trong phản chiếu gương mặt tôi.

“Phó Tư Niên.”

“Bây giờ anh là bệnh nhân.”

“Tôi không muốn kích động anh.”

“Vậy tức là vẫn còn yêu.”

“Anh đừng tự mình đa tình.”

“Tô Niệm…”

Ngón tay anh ta khẽ móc lấy tay tôi.

Lực rất yếu.

Nhưng tôi vẫn cảm nhận được nhiệt độ nơi đầu ngón tay anh ta.

“Đợi tôi khỏe lại…”

“Chúng ta bắt đầu lại được không?”

Tôi nhìn anh ta rất lâu.

Sau đó chậm rãi rút tay về.

“Phó Tư Niên.”

“Anh cứ sống mà ra khỏi bệnh viện trước rồi hãy nói mấy lời vô nghĩa đó.”

Trong mắt anh ta thoáng hiện chút mất mát.

Nhưng rất nhanh lại sáng lên.

“Được.”

Anh ta cười.

“Tôi sẽ sống mà ra ngoài.”

“Tôi còn muốn nhìn bọn trẻ lớn lên.”

“Còn muốn nhìn em biến thành bà lão.”

“Anh mới thành ông lão.”

“Tôi thành ông lão.”

Anh ta cười khẽ.

“Tô Niệm…”

“Chúng ta rồi đều sẽ già đi.”

Tôi xoay người bước ra khỏi ICU.

Nước mắt phía sau lớp khẩu trang đã chảy đầy mặt.

Ngoài hành lang, mẹ Phó vẫn ngồi trên ghế dài.

Nhìn thấy tôi đi ra, bà ta đưa cho tôi một gói khăn giấy.

Tôi nhận lấy, lau nước mắt rồi ngồi xuống bên cạnh bà ta.

“Tô Niệm…”

Mẹ Phó khẽ nói:

“Đợi con khỏe lại, mẹ sẽ quỳ xuống dập đầu xin lỗi con.”

“Không cần.”

Tôi lạnh nhạt đáp.

“Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa là được.”

Mẹ Phó khựng lại một chút.

Sau đó gật đầu.

Nước mắt lại rơi xuống.

Hành lang bệnh viện lúc rạng sáng yên tĩnh vô cùng.

Chỉ còn tiếng máy theo dõi sinh mệnh tích tích vang lên không ngừng.

Tôi tựa lưng lên ghế dài, nhắm mắt lại.

Trong đầu toàn là tin nhắn Phó Tư Niên gửi trước lúc vào phòng phẫu thuật.

“Tôi muốn quen biết lại em.”

“Không phải với thân phận bà Phó.”

“Không phải mẹ của ba đứa trẻ.”

“Mà là Tô Niệm.”

Tô Niệm.

Đã rất lâu rồi tôi không nghĩ tới chuyện mình là ai nữa.

Suốt sáu năm qua, tôi là bà Phó.

Là mẹ của ba đứa trẻ.

Là công cụ sinh con của nhà họ Phó.

Là thế thân của Lâm Uyển Nhi.

Mục đích sống của tôi chỉ là hầu hạ chồng, sinh con, hầu hạ mẹ chồng.

Hai năm sau khi rời khỏi nhà họ Phó, tôi là bà chủ tiệm bánh.

Là mẹ của Noãn Noãn, Niệm Niệm, Đoàn Đoàn và Viên Viên.

Tôi vẫn đang sống vì người khác.

Tô Niệm là ai?

Tô Niệm thích gì?

Tô Niệm muốn gì?

Ước mơ của Tô Niệm là gì?

Tôi không biết.

Từ trước tới nay chưa từng biết.

Phó Tư Niên nói muốn quen biết lại tôi.

Tôi cũng muốn quen biết lại chính mình.

Cửa ICU lần nữa mở ra.

Y tá đi ra gọi người nhà.

Mẹ Phó đi vào.

Tôi ngồi ngoài hành lang, lấy điện thoại ra, mở thư mục mã hóa kia.

Bên trong lưu hàng trăm tấm ảnh.

Tất cả đều là ảnh của Phó Tư Niên.

Ảnh cưới.

Ảnh sinh hoạt.

Ảnh góc nghiêng tôi lén chụp lúc anh ta ngủ.

Tấm ảnh đầu tiên anh ta bế Noãn Noãn.

Ảnh anh ta cau mày làm việc trong văn phòng.

Tấm nào tôi cũng giữ.

Tấm nào cũng đã xem vô số lần.

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Sau đó nhấn nút xóa.

“Mẹ muốn xóa các mục đã chọn?”

Tôi do dự ba giây.

Rồi nhấn “Xác nhận”.

Từng tấm ảnh lần lượt biến mất.

Thư mục trở nên trống rỗng.

Tôi tắt điện thoại, hít sâu một hơi.

Phó Tư Niên.

Đợi anh khỏe lại, tôi sẽ nói cho anh biết.

Tôi đã xóa hết những tấm ảnh đó rồi.

Không phải vì không còn yêu nữa.

Mà là vì…

Tôi không muốn tiếp tục sống nhờ vào ảnh chụp nữa.

Tôi muốn thật sự đứng trước mặt anh.

Với thân phận của một Tô Niệm hoàn toàn mới.

Một lần nữa quen biết anh.

Cũng một lần nữa quen biết chính bản thân mình.

6

Tiệc thường niên của tập đoàn Phó thị được tổ chức vào thứ bảy cuối cùng của tháng mười hai.

Địa điểm là khách sạn năm sao lớn nhất thành phố.

Phó Tư Niên mới xuất viện được nửa tháng.

Cơ thể còn chưa hoàn toàn hồi phục.

Nhưng anh ta vẫn kiên quyết muốn đích thân tham dự.

Anh ta nói…

Có vài món nợ nên thanh toán trước mặt tất cả mọi người.

Lúc nhận được thiệp mời, tôi đang đút cơm cho Đoàn Đoàn.

Tấm thiệp dát vàng ghi:

“Phó Tư Niên tiên sinh cùng gia đình kính mời quý khách tới tham dự.”

Chu Thâm đích thân mang tới.

Nói Phó tổng hy vọng tôi có thể dẫn bọn trẻ cùng tới.

“Tôi tới làm gì?”

Tôi ném thiệp xuống bàn.

“Xem tập đoàn Phó thị tổng kết cuối năm à?”

Chu Thâm đẩy kính:

“Phó tổng nói hôm đó sẽ có chuyện lớn xảy ra.”

Tôi nhìn anh ta.

Biểu cảm rất nghiêm túc.

Không giống đang cố tình úp mở.

“Lâm Uyển Nhi cũng sẽ tới?”

“Có.”

“Là Phó tổng tự mình mời.”

Tôi hiểu rồi.

Phó Tư Niên định ra tay ngay tại buổi tiệc thường niên.

Tối hôm đó sau khi bọn trẻ ngủ, tôi chủ động gọi điện cho Phó Tư Niên.

Đây là lần đầu tiên kể từ lúc anh ta nhập viện, tôi chủ động liên lạc.

“Anh định công khai chuyện của Lâm Uyển Nhi tại buổi tiệc thường niên?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Sao em biết?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...