“Hôm nay cũng đang có mặt tại hiện trường.”
Phó Tư Niên vỗ tay một cái.
Màn hình lớn lập tức sáng lên.
Tấm ảnh đầu tiên…
Là ảnh giường chiếu của Lâm Uyển Nhi và Triệu Hồng Viễn.
Thời gian hiển thị rõ ràng.
Tấm thứ hai…
Là giấy tờ chuyển tiền có chữ ký của Lâm Uyển Nhi.
Tấm thứ ba…
Là lịch sử chuyển khoản giữa Lâm Uyển Nhi và công ty nước ngoài.
Tấm thứ tư…
Là ảnh chụp lén trong khách sạn.
Lâm Uyển Nhi cùng Triệu Hồng Viễn đang đếm một thùng tiền mặt.
Tấm thứ năm…
Là một đoạn video.
Trong video, Lâm Uyển Nhi đang cười nói qua điện thoại:
“Phó Tư Niên đúng là thằng ngu.”
“Còn tưởng tôi yêu anh ta lắm.”
“Ha ha.”
“Chẳng qua chỉ là cây ATM thôi.”
Tấm thứ sáu…
Là camera giám sát hiện trường tai nạn xe năm đó.
Xe của Thẩm Nhược bị một chiếc xe tải lớn tông lật.
Mà tài xế gây tai nạn…
Chính là bạn trai của Lâm Uyển Nhi thời điểm đó.
Cả hội trường chết lặng.
Mặt Lâm Uyển Nhi trắng bệch như giấy.
Cô ta đứng bật dậy định bỏ chạy.
Nhưng đã bị hai cảnh sát thường phục phía sau giữ lại.
Triệu Hồng Viễn cũng bị khống chế.
Ông ta vừa giãy giụa vừa hét lớn:
“Các người dựa vào đâu bắt tôi?!”
“Có chứng cứ không?!”
“Chứng cứ?”
Phó Tư Niên cười lạnh.
“Phía sau còn hơn một trăm trang nữa.”
“Đủ cho ông xem ba ngày ba đêm.”
Cảnh sát nhanh chóng áp giải Lâm Uyển Nhi và Triệu Hồng Viễn đi.
Lúc đi ngang qua tôi, Lâm Uyển Nhi đột nhiên quay đầu, ánh mắt dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
“Là cô!”
“Chính cô giở trò!”
Tôi không nói gì.
Chỉ bình tĩnh nhìn cô ta bị kéo ra ngoài.
Cả hội trường loạn thành một đống hỗn độn.
Phóng viên đuổi theo chụp hình.
Đám lãnh đạo cấp cao xì xào bàn tán.
Sắc mặt các cổ đông ai nấy đều khó coi tới cực điểm.
Phó Tư Niên đứng trên sân khấu, cầm micro lên.
Giọng anh ta không lớn.
Nhưng cả hội trường đều nghe rõ ràng.
“Chuyện thứ ba…”
“Là về việc phân chia cổ phần tương lai của tập đoàn Phó thị.”
Anh ta nhìn về phía tôi.
“Ba mươi lăm phần trăm cổ phần tập đoàn Phó thị đứng tên tôi…”
“Sẽ được chuyển toàn bộ sang tên vợ tôi, Tô Niệm.”
“Kể từ hôm nay…”
“Cô ấy sẽ trở thành cổ đông cá nhân lớn nhất của tập đoàn Phó thị.”
Tôi bật đứng dậy.
Bên dưới hoàn toàn nổ tung.
Phó Tư Niên bước xuống sân khấu.
Đi thẳng tới trước mặt tôi.
Sau đó…
Quỳ một gối xuống.
Anh ta lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhẫn.
Mở ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương.
Lớn gấp ba lần chiếc nhẫn cưới năm đó.
“Tô Niệm…”
“Sáu năm trước tôi cưới em…”
“Là vì dáng vẻ lúc em cười rất đẹp.”
“Nhưng tôi không biết trân trọng.”
“Tôi coi em như cái bóng của người khác.”
“Để em chịu khổ suốt sáu năm.”
“Hai năm qua…”
“Ngày nào tôi cũng hối hận.”
“Hối hận vì hôm đó để em rời khỏi phòng sinh.”
“Hối hận vì không sớm nhìn rõ trái tim mình.
”
“Hối hận vì không bảo vệ được em và bọn trẻ.”
“Tôi biết mình không xứng.”
“Tôi biết những gì tôi nợ em đời này không trả nổi.”
“Nhưng tôi vẫn muốn hỏi em một câu…”
“Tô Niệm…”
“Em có thể cho tôi thêm một cơ hội nữa không?”
Cả hội trường yên tĩnh tới mức nghe rõ tiếng tim đập.
Noãn Noãn kéo kéo góc váy tôi:
“Mẹ ơi, mẹ mau đồng ý đi!”
Niệm Niệm cũng la lên:
“Mẹ đồng ý với ba đi!”
Đoàn Đoàn và Viên Viên tuy chẳng hiểu gì, nhưng cũng hùa theo:
“Mẹ! Mẹ!”
Tôi nhìn Phó Tư Niên đang quỳ trước mặt mình.
Trong mắt anh ta toàn là nước mắt.
Mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Cả người hơi run lên.
Không biết là vì căng thẳng hay di chứng sau hóa trị.
“Phó Tư Niên…”
“Anh điên rồi.”
Tôi nói.
“Cổ phần đều cho tôi…”
“Sau này anh tính sao?”
“Chỉ cần có em là đủ rồi.”
Anh ta nhìn tôi.
“Tô Niệm…”
“Tôi không cần gì cả.”
“Chỉ cần em thôi.”
Nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay.
Đèn flash lóe sáng liên tục.
Bọn trẻ thì đang la hét ầm ĩ.
Tôi chậm rãi đưa tay ra.
Để anh ta đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của mình.
Phó Tư Niên lập tức đứng dậy ôm chặt lấy tôi.
Ôm rất chặt.
Chặt tới mức tôi gần như không thở nổi.
Anh ta vùi mặt lên vai tôi.
Cả người run lên dữ dội.
Không biết là đang khóc hay đang cười.
“Tô Niệm…”
“Cảm ơn em.”
“Đừng cảm ơn tôi.”
Tôi nói.
“Sau này nếu anh còn dám bắt nạt tôi…”
“Tôi sẽ dẫn bọn trẻ cùng cổ phần của anh bỏ trốn luôn.”
Anh ta bật cười.
Cười như một đứa trẻ.
Mẹ Phó đứng bên cạnh lau nước mắt.
Bà ta bước tới nắm lấy tay tôi:
“Tô Niệm…”
“Trước đây là mẹ sai.”
“Mẹ xin lỗi con.”
Tôi nhìn người phụ nữ từng tát tôi, mắng tôi là chó cái, ép tôi đi chọc ối kia.
Trong lòng không còn hận.
Nhưng cũng không có tha thứ.
“Phó phu nhân.”
Tôi bình tĩnh nói:
“Tôi không hận bà.”
“Nhưng tôi cũng sẽ không gọi bà là mẹ.”
“Sau này chúng ta giữ khoảng cách là được.”
Mẹ Phó khựng lại vài giây.
Sau đó gật đầu.
Nước mắt rơi còn dữ dội hơn trước.
Buổi tiệc thường niên kết thúc trong hỗn loạn.
Trên đường về nhà, Noãn Noãn nằm bò trên đùi tôi hỏi:
“Mẹ ơi…”
“Mình có chuyển về căn biệt thự lớn không?”
“Không chuyển.”
Tôi đáp.
“Chúng ta vẫn ở nhà nhỏ.”
“Tại sao ạ?”
Niệm Niệm hỏi.
“Bởi vì căn nhà nhỏ là do mẹ tự kiếm tiền mua.”
Tôi liếc nhìn Phó Tư Niên một cái.
“Còn căn biệt thự lớn là của bà nội các con.”
“Mẹ không muốn ở.”
Phó Tư Niên nắm lấy tay tôi:
“Vậy chúng ta bán căn biệt thự đi.”
“Mua một căn nhà mới.”
“Viết tên em.”
“Phó Tư Niên…”
“Anh không cần phải đưa hết mọi thứ cho tôi.”
“Nhưng tôi muốn đưa.”
Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Tô Niệm…”
Chaporia
Bình Luận (0)