20px

“Những gì tôi nợ em…”

“Tôi sẽ dùng cả đời để trả.”

Tôi không nói gì.

Chỉ lặng lẽ tựa đầu lên vai anh ta.

Chiếc xe chạy ngang qua những dải đèn neon rực rỡ của thành phố.

Ánh sáng phản chiếu trên cửa kính, trôi dài như dòng nước.

Phó Tư Niên cúi đầu hôn nhẹ lên tóc tôi.

“Tô Niệm…”

“Cảm ơn em vì đã không từ bỏ tôi.”

“Tôi đâu có đợi anh.”

Tôi khẽ nói.

“Tôi chỉ đang sống cuộc sống của mình thôi.”

“Tiện thể để anh theo đuổi thêm một chút.”

Anh ta bật cười.

Cười đến mức đôi mắt cong cong như ngày kết hôn sáu năm trước.

Nhưng lần này không giống nữa.

Lần này…

Anh ta không hề say.

Và lần này…

Người anh ta nhìn thấy…

Là tôi.

7

U não của Phó Tư Niên tái phát rồi.

Tin tức là do Chu Thâm gọi điện nói cho tôi biết.

Sáng hôm đó tôi đang ở tiệm nướng mẻ tart trứng đầu tiên của năm mới.

Giọng Chu Thâm bên kia điện thoại ép rất thấp.

Anh ta nói Phó tổng ngất xỉu trong văn phòng, được đưa vào bệnh viện kiểm tra thì phát hiện khối u tái phát.

Hơn nữa vị trí còn sâu hơn trước.

Bác sĩ nói nguy cơ phẫu thuật lần này còn cao hơn lần trước.

Tỷ lệ thành công chưa tới hai mươi phần trăm.

Tôi cúp điện thoại, đứng trước lò nướng ngẩn người nhìn mấy chiếc tart trứng vàng óng bên trong.

Tart bị nướng quá lửa.

Mặt bánh cháy đen.

Mùi khét lan khắp căn bếp.

Đây là tháng thứ ba sau khi Phó Tư Niên xuất viện.

Suốt ba tháng qua, mỗi tuần anh ta tới tiệm ba lần.

Lần nào cũng mang quà khác nhau.

Có khi là đồ chơi bọn trẻ thích.

Có khi là cuốn sách tôi từng thuận miệng nhắc tới.

Có khi chỉ đơn giản là một bó hoa.

Anh ta học làm việc nhà đơn giản.

Cuối tuần sẽ giúp bọn trẻ tắm rửa, kể chuyện, dỗ ngủ.

Thậm chí còn học nấu ăn.

Lần đầu xuống bếp suýt đốt cháy cả nhà bếp.

Nhưng anh ta không bỏ cuộc.

Tự xem video học từng chút một.

Bây giờ đã có thể nấu được một bàn thức ăn tử tế.

Anh ta gầy đi rất nhiều.

Tóc cũng chưa mọc lại được bao nhiêu.

Ra ngoài luôn đội mũ.

Nhưng anh ta lúc nào cũng cười.

Cười với bọn trẻ.

Cười với khách hàng.

Cười với tôi.

Anh ta nói ông trời cho anh ta cơ hội thứ hai.

Cho nên anh ta muốn sống thật tốt từng ngày.

Tôi cứ nghĩ…

Chúng tôi vẫn còn rất nhiều thời gian.

Tôi đóng cửa tiệm, gửi bọn trẻ cho dì Vương rồi lái xe tới bệnh viện.

Trong phòng bệnh, Phó Tư Niên đang tựa trên giường xem tài liệu bằng máy tính bảng.

Nhìn thấy tôi bước vào, anh ta nở một nụ cười đầy chột dạ.

“Chu Thâm nói với em rồi à?”

“Anh nghĩ anh ta giấu nổi tôi sao?”

Tôi đặt túi xuống ghế rồi nhìn anh ta.

Sắc mặt anh ta rất tệ.

Môi trắng bệch.

Quầng thâm dưới mắt rất sâu.

Giống như đã lâu lắm rồi không ngủ.

“Bác sĩ nói khi nào phẫu thuật?”

“Thứ tư tuần sau.”

“Tỷ lệ thành công bao nhiêu?”

Anh ta do dự vài giây.

“Khoảng hai mươi phần trăm.”

Tim tôi chìm hẳn xuống.

“Phó Tư Niên.”

“Lần trước anh nói ba mươi phần trăm.”

“Kết quả là sau khi ra khỏi phòng mổ anh nằm ICU tận năm ngày.”

“Lần này chỉ còn hai mươi phần trăm.”

“Anh định để tôi trực tiếp chuẩn bị hậu sự cho anh luôn đúng không?”

Anh ta cười.

Trong nụ cười đầy vị đắng.

“Tô Niệm…”

“Miệng em vẫn độc như vậy.”

“Tôi nói thật thôi.”

Tôi ngồi xuống bên giường bệnh.

“Vì sao không nói cho tôi sớm?”

“Để tới tận bây giờ mới phát hiện…”

“Có phải ba tháng qua anh căn bản không đi tái khám không?”

Anh ta im lặng.

“Phó Tư Niên.”

“Có phải anh nghĩ ba tháng này đối xử tốt với tôi hơn một chút…”

“Đưa hết cổ phần cho tôi…”

“Lập xong di chúc…”

“Là có thể yên tâm đi chết rồi?”

Mắt Phó Tư Niên đỏ lên.

“Tô Niệm…”

“Tôi không muốn để mẹ con em nhìn tôi tệ đi từng ngày.”

“Hóa trị sẽ rụng tóc.”

“Sẽ nôn.”

“Sẽ gầy tới mức không ra hình người.”

“Tôi không muốn Noãn Noãn nhìn thấy ba nó biến thành như vậy.”

“Vậy anh có từng nghĩ…”

“Nếu anh chết rồi…”

“Noãn Noãn sẽ cảm thấy thế nào không?”

Giọng tôi run lên.

“Con bé sẽ nghĩ ba không yêu mình nữa…”

“Nên ngay cả mặt cuối cùng cũng không cho nó gặp.”

Nước mắt Phó Tư Niên rơi xuống.

“Tô Niệm…”

“Xin lỗi.”

“Đừng xin lỗi tôi.”

Tôi đứng dậy.

“Nếu thật sự muốn xin lỗi…”

“Thì sống cho tốt.”

“Sống mà bước ra khỏi phòng phẫu thuật.”

Tôi xoay người định đi.

Anh ta kéo tay tôi lại.

“Tô Niệm…”

“Nếu lần này tôi không xuống được bàn mổ…”

“Em có thể hứa với tôi một chuyện không?”

“Nói đi.”

“Giúp tôi chăm sóc mẹ tôi.”

“Bà già rồi.”

“Hồ đồ rồi.”

“Trước đây làm rất nhiều chuyện sai.”

“Nhưng dù sao bà ấy cũng là mẹ tôi.”

Tôi nhìn gương mặt tái nhợt kia, nhớ tới sự thay đổi của mẹ Phó trong ba tháng này.

Mỗi tuần bà ta đều tới tiệm bánh một lần.

Nhưng không bước vào.

Chỉ đứng ngoài cửa kính nhìn bọn trẻ.

Có lúc còn mang theo vài món điểm tâm tự làm.

Đặt ở cửa xong liền rời đi.

Bà ta gầy đi rất nhiều.

Tóc bạc trắng toàn bộ.

Cả người giống như già đi mười tuổi.

“Mẹ anh thì tự anh chăm.”

Tôi nói.

“Anh sống mà ra ngoài rồi tự chăm.”

Phó Tư Niên siết chặt tay tôi hơn một chút.

“Được.”

Ngày trước phẫu thuật, tôi dẫn bọn trẻ tới bệnh viện.

Noãn Noãn đã tám tuổi rồi.

Hiểu chuyện hơn nhiều.

Con bé biết ba mắc bệnh rất nặng.

Nó nằm bên giường, nắm tay Phó Tư Niên nói:

“Ba phải cố lên đó.”

“Con, Niệm Niệm, Đoàn Đoàn, Viên Viên với mẹ đều đang đợi ba về nhà.”

Niệm Niệm năm tuổi.

Vẫn chưa hiểu rõ sống chết là gì.

Nhưng nó biết ba phải làm một cuộc phẫu thuật rất đau.

Con bé nhét con thỏ bông vào lòng Phó Tư Niên:

“Ba ơi, con cho ba con thỏ này.”

“Nó sẽ bảo vệ ba.”

Đoàn Đoàn và Viên Viên ba tuổi rồi.

Đã biết nói rất nhiều.

Đoàn Đoàn trèo lên giường hôn Phó Tư Niên một cái:

“Ba ơi, mau về nha.”

Viên Viên ở bên cạnh gọi:

“Ba ơi, con nhớ ba.”

Phó Tư Niên ôm bốn đứa trẻ, khóc tới mức không nói nổi lời nào.

Tôi đứng ngoài cửa nhìn cảnh đó.

Nước mắt hoàn toàn không ngăn được.

Tối hôm đó sau khi bọn trẻ ngủ, tôi quay lại bệnh viện.

Phó Tư Niên vẫn chưa ngủ.

Anh ta tựa trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Tô Niệm…”

“Em tới rồi.”

“Ừm.”

Tôi ngồi xuống bên giường bệnh.

Anh ta đưa tay ra nắm lấy tay tôi.

“Tô Niệm…”

“Nếu ngày mai tôi chết…”

“Em có tái hôn không?”

“Không.”

“Tại sao?”

“Bởi vì sẽ không có ai ngu hơn anh nữa.”

Tôi nói.

“Cũng sẽ không có ai yêu tôi hơn anh.”

Anh ta cười khẽ.

“Tô Niệm…”

“Em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”

“Nhớ.”

Tôi đáp.

“Trong một buổi tiệc từ thiện.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...