“Anh uống say rồi kéo tay tôi nói…”
“‘Dáng vẻ lúc em cười thật đẹp.’”
“Hôm sau tôi lập tức cho người điều tra thông tin của em.”
Anh ta nói.
“Em hai mươi ba tuổi.”
“Mới tốt nghiệp đại học.”
“Cha mẹ đều mất.”
“Một mình bươn chải ở thành phố này.”
“Khi đó tôi đã nghĩ…”
“Cô gái này cần có người bảo vệ.”
“Cho nên anh cưới tôi?”
“Cho nên tôi yêu em.”
Anh ta nhìn tôi.
“Tô Niệm…”
“Ngay từ ngày đầu tiên tôi đã yêu em rồi.”
“Chỉ là chính tôi không biết.”
“Phó Tư Niên…”
“Bây giờ anh nói những lời này…”
“Có phải vì sợ ngày mai không còn cơ hội nữa không?”
Anh ta cười.
Trong nụ cười có chút bất lực.
“Có lẽ vậy.”
Tôi nắm lấy tay anh ta.
Mười ngón tay đan vào nhau.
“Phó Tư Niên.”
“Ngày mai anh nhất định phải sống mà ra ngoài.”
“Nếu anh dám chết…”
“Tôi sẽ mang cổ phần của anh cùng con của anh đi lấy người khác.”
“Để con anh gọi người khác là ba.”
Mắt anh ta lập tức trợn lớn:
“Tô Niệm…”
“Em ác thật.”
“Cho nên tốt nhất anh nên sống.”
Ngày phẫu thuật, cả nhà chúng tôi đều tới.
Mẹ Phó ngồi trước cửa phòng mổ, tay cầm chuỗi Phật châu không ngừng niệm kinh.
Tôi dẫn bọn trẻ ngồi bên cạnh.
Noãn Noãn tựa lên cánh tay tôi.
Niệm Niệm ôm con thỏ bông.
Đoàn Đoàn và Viên Viên ngủ trong xe đẩy.
Ca phẫu thuật kéo dài mười tiếng.
Khi đèn đỏ tắt đi, tất cả mọi người đều đứng bật dậy.
Bác sĩ chính bước ra khỏi phòng mổ.
Biểu cảm vô cùng nghiêm trọng.
“Ca phẫu thuật thành công.”
“Nhưng bệnh nhân vẫn đang hôn mê.”
“Khối u đã được cắt bỏ chín mươi phần trăm.”
“Phần còn lại nằm quá sâu, không thể can thiệp.”
“Sau này vẫn cần xạ trị và hóa trị.”
“Khả năng tái phát vẫn rất cao.”
Mẹ Phó trực tiếp ngất xỉu.
Được y tá dìu sang bên cạnh nghỉ ngơi.
Tôi ôm Noãn Noãn, hai chân mềm nhũn, gần như đứng không vững.
Noãn Noãn ngẩng đầu hỏi tôi:
“Mẹ ơi…”
“Ba không sao rồi đúng không?”
“Ừ.”
Tôi đáp.
“Ba không sao rồi.”
“Vậy khi nào ba mới được về nhà?”
“Đợi ba tỉnh lại…”
“Là có thể về nhà.”
Niệm Niệm đứng bên cạnh hỏi:
“Ba sẽ tỉnh lại chứ?”
“Sẽ.”
Tôi nói.
“Ba đã hứa với chúng ta rồi mà.”
ICU không cho trẻ con vào.
Tôi bảo Chu Thâm đưa bọn trẻ về trước.
Còn mình ở ngoài ICU chờ.
Sau khi tỉnh lại, mẹ Phó ngồi xuống cạnh tôi, nắm lấy tay tôi.
“Tô Niệm…”
“Chuyện trước đây…”
“Là mẹ có lỗi với con.”
Tôi không nói gì.
“Mẹ cầu xin con một chuyện.”
“Nói đi.”
“Đợi Tư Niên tỉnh lại…”
“Con đừng ly hôn với nó.”
“Nó tuy ngoài miệng không nói…”
“Nhưng trong lòng chỉ có mình con thôi.”
“Ba tháng này mẹ nhìn ra được.”
“Ánh mắt nó nhìn con…”
“Đã khác trước rồi.”
“Phó phu nhân.”
“Tư Niên có ký thỏa thuận ly hôn hay không là chuyện của anh ấy.
”
“Còn tôi có tha thứ cho anh ấy hay không…”
“Là chuyện của tôi.”
Tôi nhìn cánh cửa ICU.
“Những gì anh ấy nợ tôi…”
“Không phải chỉ một câu xin lỗi là trả hết được.”
Mẹ Phó cúi đầu, không nói nữa.
Ba giờ sáng.
Cửa ICU mở ra.
Y tá nói bệnh nhân đã tỉnh, có thể vào thăm.
Tôi đi vào một mình.
Phó Tư Niên nằm trên giường bệnh.
Đầu quấn đầy băng gạc.
Mặt cắm kín dây truyền và ống thở.
Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Nhưng anh ta mở mắt.
Nhìn thấy tôi, khóe môi khẽ động.
“Tô Niệm…”
“Đừng nói chuyện.”
Tôi đứng bên giường.
“Anh vừa mới phẫu thuật xong.”
“Giữ sức đi.”
“Tôi đã hứa với em rồi.”
Giọng anh ta rất nhẹ.
Như vọng lại từ nơi rất xa.
“Tôi sống mà ra ngoài rồi.”
“Ừ.”
“Anh sống mà ra ngoài rồi.”
Nước mắt tôi rơi xuống.
“Phó Tư Niên…”
“Anh dọa tôi chết khiếp.”
Anh ta đưa tay ra.
Run run chạm vào tay tôi.
“Tô Niệm…”
“Sau này tôi sẽ không dọa em nữa.”
“Anh nói lời giữ lời chứ?”
“Giữ lời.”
Tôi nắm lấy tay anh ta, ngồi xuống bên giường.
“Phó Tư Niên…”
“Tôi có chuyện muốn nói với anh.”
“Chuyện gì?”
“Những tấm ảnh trong điện thoại…”
“Tôi xóa hết rồi.”
Anh ta khựng lại vài giây.
Sau đó bật cười.
“Xóa thì xóa thôi.”
Anh ta nói.
“Sau này mỗi ngày em đều có thể nhìn người thật.”
“Không cần nhìn ảnh nữa.”
“Da mặt anh đúng là dày thật.”
“Do em chiều mà.”
Tôi trừng anh ta một cái.
Anh ta cười.
Cười tới mức đôi mắt cong cong như trẻ con.
“Tô Niệm.”
“Ừ.”
“Tôi yêu em.”
Tôi không nói gì.
Nhưng tay tôi siết chặt hơn.
Tiếng máy theo dõi trong ICU đều đều vang lên.
Ngoài cửa sổ, trời sắp sáng rồi.
Phó Tư Niên nắm tay tôi, chậm rãi ngủ thiếp đi.
Tôi ngồi bên giường nhìn gương mặt ngủ yên của anh ta.
Lại nhớ tới dáng vẻ sáu năm trước…
Khi anh ta dắt tay tôi bước vào lễ đường.
Khi đó tôi từng cho rằng mình đã gả cho tình yêu.
Sau này mới biết…
Đó không phải tình yêu.
Mà chỉ là tôi đơn phương cố chấp.
Nhưng bây giờ…
Ngay lúc này…
Tôi nhìn gương mặt tái nhợt của anh ta.
Nhìn thân hình gầy gò kia.
Cùng bàn tay đang siết chặt lấy tôi.
Tôi nghĩ…
Có lẽ lần này…
Là thật rồi.
Phó Tư Niên nằm ICU bảy ngày.
Sau đó mới được chuyển sang phòng bệnh thường.
Việc đầu tiên anh ta làm sau khi tỉnh lại…
Là bảo Chu Thâm đi mua một bó hoa.
Chín mươi chín bông hồng đỏ.
Anh ta ôm bó hoa, chống gậy, từng bước từng bước đi tới trước mặt tôi.
“Tô Niệm…”
“Bó hoa này…”
“Là bù cho em sáu năm qua.”
“Sau này mỗi năm…”
“Tôi đều sẽ tặng em.”
“Phó Tư Niên.”
“Anh đứng còn không vững…”
“Tặng hoa cái gì chứ.”
“Không đứng vững cũng phải tặng.”
Anh ta nhét bó hoa vào lòng tôi.
“Tô Niệm…”
Chaporia
Bình Luận (0)