20px

“Cảm ơn em vì đã không từ bỏ tôi.”

“Tôi đã nói rồi.”

“Tôi đâu có đợi anh.”

“Vậy em đang làm gì?”

“Tôi đang sống cuộc sống của mình.”

“Tận tiện đợi anh thôi.”

Anh ta bật cười.

Cười lớn tới mức gọi luôn cả y tá tới.

“Anh Phó!”

“Anh vừa mới phẫu thuật xong!”

“Không được kích động!”

“Xin lỗi xin lỗi.”

Anh ta vừa cười vừa xin lỗi.

Nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tôi.

“Tô Niệm…”

“Em có thể nói lại một lần nữa không?”

“Nói cái gì?”

“Nói em đang đợi tôi.”

“Tôi đâu có nói tôi đợi anh.”

“Em nói rồi.”

“Tôi không nói.”

“Em nói rồi.”

“Em nói em đang sống cuộc sống của mình…”

“Tiện thể đợi tôi.”

“Phó Tư Niên…”

“Có phải ca phẫu thuật làm hỏng não anh rồi không?”

“Ừ.”

“Não tôi hỏng rồi.”

“Hỏng tới mức chỉ chứa được mỗi em.”

Y tá đứng bên cạnh trợn trắng mắt, đẩy xe rời đi.

Tôi ôm bó hoa hồng, nhìn gương mặt cười đầy đắc ý của anh ta.

Đột nhiên cảm thấy…

Người đàn ông này hình như cũng không đáng ghét đến thế.

“Phó Tư Niên.”

“Ừ?”

“Đợi anh khỏe lại…”

“Chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi.”

Mắt anh ta lập tức sáng lên.

Sáng như những vì sao trên trời.

“Tô Niệm…”

“Em nói thật sao?”

“Thật.”

“Không hối hận chứ?”

“Không hối hận.”

Anh ta đưa tay ra.

Tôi nắm lấy.

Mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Ánh nắng ngoài cửa sổ rơi xuống.

Chiếu lên hai bàn tay đang nắm chặt.

Phó Tư Niên cười.

Cười đến mức nước mắt cũng rơi xuống.

“Tô Niệm…”

“Cảm ơn em.”

“Cảm ơn tôi chuyện gì?”

“Cảm ơn em…”

“Vì đã cho tôi cơ hội thứ hai.”

Tôi nhìn vào mắt anh ta.

Trong đôi mắt hõm sâu kia…

Là những vì sao sáng nhất trên đời.

“Phó Tư Niên.”

“Ừ?”

“Nếu lần này anh còn dám bắt nạt tôi nữa…”

“Tôi thật sự sẽ mang con với cổ phần của anh bỏ trốn đấy.”

“Tôi không dám nữa.”

Anh ta nói.

“Cả đời này…”

“Tôi cũng không dám nữa.”

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim hót.

Cơn gió mùa xuân mang theo hương hoa chậm rãi thổi vào phòng bệnh.

Phó Tư Niên nắm tay tôi, dần dần ngủ thiếp đi.

Tôi ngồi bên giường nhìn gương mặt ngủ yên của anh ta.

Khóe môi vô thức cong lên.

Tô Niệm.

Mày vẫn còn yêu anh ấy.

Đúng không?

Đúng.

8

Ba năm sau.

Tôi đứng trên sân khấu nhận giải ở trung tâm triển lãm.

Trong tay ôm chiếc cúp “Thương hiệu mẹ và bé có sức ảnh hưởng nhất năm”.

Đèn flash dưới khán đài sáng lóa thành một mảng.

Trên màn hình lớn hiện dòng chữ:

“Nhà sáng lập kiêm CEO thương hiệu mẹ và bé Niệm Niệm Bất Vong — Tô Niệm.”

Bên cạnh là ảnh của tôi.

Mặc vest trắng.

Tóc xõa ngang vai.

Nụ cười điềm tĩnh mà tự tin.

Ba năm trước…

Tôi dùng mười ba tỷ Phó Tư Niên đưa làm vốn khởi nghiệp, thành lập thương hiệu này.

Chuyên về các sản phẩm mẹ và bé an toàn, lành mạnh, không chất phụ gia.

Tất cả nguyên liệu đều được sàng lọc nghiêm ngặt.

Mỗi lô hàng đều mang đi kiểm nghiệm.

Báo cáo kiểm định được công khai trên website chính thức.

Cơ địa dị ứng của Niệm Niệm khiến tôi hiểu rõ…

Trên thị trường có bao nhiêu sản phẩm không thân thiện với trẻ nhạy cảm.

Điều tôi muốn làm…

Là để mọi người mẹ đều không cần giống tôi năm đó.

Đứng trong siêu thị cầm bảng thành phần sản phẩm.

Đọc từng chữ từng chữ.

Đọc nửa ngày trời vẫn không dám mua.

Tên thương hiệu là do Noãn Noãn đặt.

Con bé nói mỗi tối mẹ đều nhớ Niệm Niệm.

Vậy thì gọi là “Niệm Niệm Bất Vong” đi.

Niệm Niệm đứng bên cạnh lập tức chen miệng:

“Không phải nhớ Niệm Niệm!”

“Là nhớ ba cơ!”

Hai đứa nhỏ cãi nhau cả buổi.

Cuối cùng bỏ phiếu quyết định.

Ba phiếu thuận, hai phiếu chống.

“Niệm Niệm Bất Vong” chiến thắng.

Đoàn Đoàn và Viên Viên bỏ phiếu trắng.

Bởi vì lúc đó hai đứa vẫn đang gặm thanh mọc răng.

Năm đầu tiên công ty thành lập, chúng tôi chỉ bán online.

Sản phẩm đầu tiên là nước giặt chống dị ứng.

Tháng đầu tiên mở bán đã tiêu thụ mười vạn chai.

Năm thứ hai, chúng tôi mở cửa hàng offline.

Dòng sản phẩm mở rộng sang mỹ phẩm trẻ em, đồ ăn dặm, đồ chơi, truyện tranh thiếu nhi.

Doanh thu vượt một trăm triệu.

Năm thứ ba…

Cũng chính là năm nay…

Chúng tôi chiếm mười lăm phần trăm thị phần mẹ và bé trong nước.

Định giá vượt hai trăm tỷ.

Hai trăm tỷ.

Hôm nay Phó Tư Niên cũng tới.

Ngồi ở hàng ghế thứ ba bên dưới sân khấu.

Bên cạnh là mẹ Phó và bốn đứa trẻ.

Anh ta mặc vest xám đậm.

Tóc mọc lại nhiều hơn trước.

Sắc mặt tốt hơn ba năm trước rất nhiều.

Tuy vẫn hơi gầy…

Nhưng ít nhất không còn giống bệnh nhân nữa.

Sau ca phẫu thuật u não, anh ta vẫn luôn duy trì điều trị.

Mỗi ba tháng tái khám một lần.

Bác sĩ nói hiện tại tình hình ổn định.

Không có dấu hiệu tái phát.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi…

Đã hoàn toàn khác ba năm trước.

Ba năm trước khi nhìn tôi…

Trong mắt anh ta là lạnh nhạt.

Là mất kiên nhẫn.

Là bố thí.

Còn bây giờ…

Trong mắt anh ta toàn là ánh sáng.

Giống như đang nhìn thứ quý giá nhất trên đời.

Tôi đứng trên sân khấu phát biểu cảm nghĩ nhận giải.

Đến câu cuối cùng…

Tôi nhìn về chiếc ghế trống ở hàng đầu.

Vị trí đó vốn được dành cho một người.

Nhưng người ấy không tới.

“Cuối cùng…”

“Tôi muốn cảm ơn một người.”

Giọng tôi hơi nghẹn lại.

“Hôm nay anh ấy không thể tới đây.”

“Nhưng tôi muốn anh ấy biết…”

“Ba năm này…”

“Tôi đã làm được rồi.”

“Tôi đã thực hiện xong lời hứa còn nợ anh ấy.”

Bên dưới có người vỗ tay.

Có người lau nước mắt.

Tôi bước xuống sân khấu.

Bọn trẻ lập tức lao tới ôm lấy tôi.

Noãn Noãn mười một tuổi rồi.

Chiều cao đã vọt lên mét năm.

Cao gần bằng vai tôi.

Năm nay con bé giành quán quân cuộc thi Olympic Toán toàn quốc.

Chiếc cúp được đặt ở vị trí nổi bật nhất trong phòng khách.

Con bé nói lớn lên muốn làm nhà toán học.

Tôi nói được thôi.

Mẹ ủng hộ con.

Niệm Niệm tám tuổi.

Cơ địa dị ứng đã cải thiện rất nhiều.

Nhưng ăn uống vẫn phải chú ý.

Con bé học piano.

Tháng trước vừa thi qua cấp sáu.

Đàn vẫn còn hơi vấp.

Nhưng con bé vui là được.

Con bé nói lớn lên muốn làm nghệ sĩ piano.

Tôi nói được thôi.

Mẹ ủng hộ con.

Đoàn Đoàn và Viên Viên sáu tuổi.

Vừa lên lớp một.

Hai đứa nhỏ tính cách hoàn toàn trái ngược.

Đoàn Đoàn yên tĩnh.

Thích đọc sách.

Có thể ngồi yên cả buổi chiều.

Viên Viên hoạt bát.

Thích đá bóng.

Ở khu dân cư đuổi theo trái bóng chạy một vòng là đủ đánh thức chó của ba con phố.

Nhưng hai đứa có một điểm giống nhau.

Đều cực kỳ dính Phó Tư Niên.

Mỗi ngày tan học việc đầu tiên chính là hét:

“Ba!”

Sau đó lao tới treo cả người lên anh ta.

Phó Tư Niên bước tới, đưa cho tôi một cốc nước ấm.

Trong tay anh ta lúc nào cũng có một cốc nước ấm.

Bởi vì anh ta biết tôi không thích uống lạnh.

“Tô Niệm.”

“Chúc mừng em.”

“Cảm ơn.”

Anh ta nhìn tôi, trong mắt đầy ý cười.

“Hôm nay em đẹp lắm.”

“Tôi ngày nào chẳng đẹp.”

“Ừ.”

“Ngày nào em cũng đẹp.”

Anh ta bật cười.

“Nhưng hôm nay đặc biệt đẹp.”

Noãn Noãn đứng bên cạnh làm động tác buồn nôn:

“Ba mẹ à…”

“Hai người có thể đừng sến súa như vậy nữa không?”

Niệm Niệm che miệng cười:

“Mẹ đỏ mặt rồi!”

Đoàn Đoàn ngẩng đầu hỏi:

“Tại sao mẹ đỏ mặt?”

“Có phải bị sốt không?”

Viên Viên tiếp lời:

“Sốt là phải tiêm đó!”

Tôi trừng Phó Tư Niên một cái.

Anh ta cười giơ hai tay đầu hàng.

Sau khi tiệc kết thúc, cả nhà chúng tôi đi ăn.

Nhà hàng do Phó Tư Niên đặt.

Một quán private cuisine.

Bao nguyên cả tầng.

Mẹ Phó ngồi đối diện tôi.

Ba năm nay bà thay đổi rất nhiều.

Không còn đeo vàng bạc đầy người.

Không còn vênh váo sai bảo.

Tóc cắt ngắn.

Ăn mặc cực kỳ giản dị.

Mỗi tuần bà sẽ tới nhà tôi một lần.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...