Nấu cơm cho bọn trẻ.
Tuy nấu không ngon…
Nhưng bọn nhỏ đều rất nể mặt.
Lần nào cũng ăn sạch sẽ.
“Tô Niệm, con uống nhiều canh một chút.”
“Mấy hôm nay con gầy đi rồi.”
Mẹ Phó múc cho tôi một bát canh, cẩn thận đặt trước mặt.
“Cảm ơn.”
Tôi nhận lấy bát canh, uống một ngụm.
Ba năm nay, quan hệ giữa tôi và mẹ Phó vẫn luôn như vậy.
Không thân thiết.
Nhưng cũng không xa cách.
Tôi không gọi bà là mẹ.
Bà cũng không ép.
Chúng tôi giống hai người có cùng một mối bận lòng.
Vì bọn trẻ…
Mà sống yên ổn với nhau.
Phó Tư Niên ngồi bên cạnh tôi, gắp thức ăn cho tôi, bóc tôm cho bọn trẻ, bận đến mức không ngơi tay.
Ngón tay anh ta gầy hơn trước rất nhiều.
Khớp xương rõ ràng.
Nhưng động tác vẫn rất vững vàng.
Ăn xong, Phó Tư Niên đưa tôi về nhà.
Hiện giờ chúng tôi chưa sống cùng nhau.
Anh ta ở căn hộ riêng của mình.
Còn tôi và bọn trẻ sống trong căn nhà phía trên tiệm bánh.
Anh ta đã nói rất nhiều lần muốn chúng tôi chuyển sang ở cùng.
Tôi bảo đợi khi nào tôi thật sự muốn rồi tính.
Anh ta không thúc ép.
Chỉ kiên nhẫn chờ.
Xe dừng dưới lầu nhà tôi.
Anh ta tắt máy, quay đầu nhìn tôi.
“Tô Niệm…”
“Tôi có chuyện muốn nói với em.”
“Nói đi.”
Anh ta lấy từ túi ra một chiếc hộp đỏ nhỏ.
Mở ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn.
Không phải nhẫn kim cương.
Mà là một chiếc nhẫn bạch kim cực kỳ đơn giản.
Mặt trong khắc một hàng chữ nhỏ.
“Tô Niệm…”
“Chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi.”
Anh ta nhìn vào mắt tôi.
“Không phải với tư cách bà Phó.”
“Không phải với tư cách mẹ của ba đứa trẻ.”
“Mà là chính em.”
“Tô Niệm…”
“Tôi muốn sống cả đời với em.”
Tôi nhìn chiếc nhẫn.
Nhìn dòng chữ khắc bên trong:
“Niệm niệm bất vong, tất hữu hồi hưởng.”
Nước mắt tôi rơi xuống.
“Phó Tư Niên…”
“Ba năm nay ngày nào anh cũng nói cùng một câu.”
“Anh không thấy phiền à?”
“Không phiền.”
Anh ta đáp.
“Tôi sẽ nói mãi.”
“Nói đến khi em đồng ý mới thôi.”
“Nếu tôi mãi mãi không đồng ý thì sao?”
“Vậy tôi sẽ mãi mãi chờ.”
Anh ta nắm lấy tay tôi.
“Tô Niệm…”
“Tôi đợi em ba năm rồi.”
“Không ngại đợi thêm ba mươi năm nữa.”
Tôi nhìn anh ta.
Nhìn đôi mắt nâu sẫm kia.
Bên trong phản chiếu gương mặt của tôi.
“Phó Tư Niên.”
“Ừ?”
“Đeo nhẫn cho tôi đi.”
Mắt anh ta lập tức sáng lên.
Sáng như những vì sao trên trời.
Anh ta đeo nhẫn vào ngón áp út của tôi.
Tay run đến lợi hại.
“Tô Niệm…”
“Em đồng ý rồi đúng không?”
“Tôi chỉ không muốn lãng phí tiền thôi.”
Tôi nói.
“Mua rồi mà không đeo thì phí quá.”
Anh ta bật cười.
Cười tới mức nước mắt cũng rơi xuống.
“Tô Niệm…”
“Tôi yêu em.”
“Tôi biết.”
“Vậy còn em?”
“Em có yêu tôi không?”
Tôi nhìn vào mắt anh ta rất lâu.
“Phó Tư Niên…”
“Tôi hận anh sáu năm.”
“Đợi anh ba năm.”
“Anh nói xem tôi có yêu anh không?”
Anh ta lập tức ôm chặt lấy tôi.
Ôm rất chặt.
“Tô Niệm…”
“Cảm ơn em.
”
“Cảm ơn tôi chuyện gì?”
“Cảm ơn em…”
“Vì đã cho tôi thêm một cơ hội.”
“Đây là lần thứ ba rồi.”
Tôi nói.
“Phó Tư Niên…”
“Sự quá tam ba bận.”
“Sẽ không có lần thứ tư đâu.”
Anh ta vùi mặt vào vai tôi.
Giọng nói nghèn nghẹn.
“Tô Niệm…”
“Đời này…”
“Đời sau…”
“Đời sau nữa…”
“Tôi cũng sẽ không buông tay em ra nữa.”
Ánh trăng ngoài cửa sổ rơi xuống người chúng tôi.
Phía xa có pháo hoa nở rực.
Chiếu sáng nửa bầu trời.
Ba năm rồi.
Từ sự dứt khoát trong phòng sinh ngày ấy…
Đến cuộc gặp lại ở tiệm bánh…
Đến lần đối đầu trong đồn cảnh sát…
Đến nước mắt trong bệnh viện…
Đến màn quỳ xuống cầu hôn ở tiệc thường niên…
Đến ranh giới sinh tử trước phòng phẫu thuật…
Ba năm rồi.
Anh thay đổi.
Tôi cũng thay đổi.
Anh không còn là vị tổng tài lạnh lùng cố chấp năm xưa.
Tôi cũng không còn là người vợ cam chịu nhẫn nhịn nữa.
Chúng tôi là Tô Niệm và Phó Tư Niên.
Hai con người một lần nữa học cách hiểu nhau.
Hai con người quyết định cùng nhau đi tiếp.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn Noãn Noãn gửi tới:
“Mẹ ơi, ba cầu hôn thành công chưa?”
Tôi trả lời đúng một chữ:
“Ừ.”
Giây tiếp theo, điện thoại rung điên cuồng.
Video call của bọn trẻ gọi tới liên tục.
Noãn Noãn đang khóc.
Niệm Niệm đang cười.
Đoàn Đoàn hỏi cầu hôn là gì.
Viên Viên thì gào lên đòi xem nhẫn.
Phó Tư Niên cầm điện thoại lên, nói với màn hình:
“Mẹ các con đồng ý gả cho ba rồi!”
Bốn đứa trẻ bên kia màn hình hét ầm lên.
Âm thanh lớn tới mức cả tòa nhà chắc đều nghe thấy.
Tôi tựa lên vai Phó Tư Niên.
Nhìn gương mặt cười rạng rỡ của bọn trẻ trên màn hình.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
“Phó Tư Niên.”
“Ừ?”
“Sau này không được bắt nạt tôi nữa.”
“Không dám.”
“Không được lạnh nhạt với tôi.”
“Sẽ không nữa.”
“Không được để mẹ anh tới tìm tôi gây chuyện.”
“Bà ấy thay đổi rồi.”
“Không được…”
Anh ta cúi đầu hôn lên môi tôi.
Pháo hoa nở rộ ngoài cửa sổ.
Ánh trăng phủ đầy mặt đất.
Bọn trẻ bên kia màn hình hét chói tai:
“Ba mẹ hôn nhau rồi!”
“Ghê quá đi!”
Tôi đỏ mặt đẩy anh ta ra.
“Phó Tư Niên…”
“Anh lưu manh.”
“Lưu manh với vợ mình…”
“Không tính là lưu manh.”
“Ai là vợ anh?”
“Em.”
Anh ta nắm lấy tay tôi, mười ngón tay đan chặt.
“Tô Niệm…”
“Em mãi mãi là vợ tôi.”
Tiếng chuông năm mới vang lên từ phía xa.
Tôi tựa lên vai anh ta, nhìn pháo hoa ngoài cửa sổ.
Trong lòng yên bình đến lạ.
Sáu năm khổ đau.
Ba năm chờ đợi.
Chín năm thanh xuân.
Tô Niệm…
Cuối cùng mày cũng đợi được rồi.
Không phải đợi được ngày Phó Tư Niên quay đầu.
Mà là đợi được chính bản thân mình tái sinh.
Mày là Tô Niệm.
Là mẹ của ba đứa trẻ.
Là nhà sáng lập thương hiệu Niệm Niệm Bất Vong.
Là chính mình.
Không cần sống dưới cái bóng của bất kỳ ai nữa.
Không cần nhìn sắc mặt bất kỳ ai nữa.
Cũng không cần nửa đêm lén nhìn ảnh rồi khóc.
Tô Niệm…
Mày xứng đáng được yêu.
Cũng xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất trên đời.
Chaporia
Bình Luận (0)