Tôi giơ điện thoại lên, nhắc Tạ Nhiên:
“Nhìn ống kính.”
Tạ Nhiên hơi ngạc nhiên quay mặt lại.
Tôi nhanh chóng hôn lên môi anh, bấm nút chụp.
Đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên của chúng tôi.
Tôi đặt nó làm hình nền khung chat.
Tôi chớp mắt với Tạ Nhiên:
“Đừng ghen nữa, đây là bồi thường cho anh.”
Tạ Nhiên lại đột nhiên tiến sát tôi, đôi mắt ánh lên tia sáng lưu chuyển.
Tôi nghe thấy giọng Tạ Nhiên trầm thấp vang lên.
“Chị ơi, như vậy vẫn chưa đủ.”
Hơi thở ấm nóng phả lên mặt tôi.
Mùi cam quýt tươi mát chỉ thuộc về Tạ Nhiên bao vây lấy tôi.
Anh cúi xuống hôn tôi thật sâu.
14
Về tới khách sạn, quản lý đã đợi tôi trong phòng.
Cô ấy đang lướt điện thoại:
“Sao top 10 hot search đều đang bàn về Tạ Nhiên vậy?
“Cái tên này nghe quen quen, có phải tuyển thủ e-sports mà hôm qua em tặng quà trong livestream không?”
Cô ấy hơi nghi hoặc nhướng mày:
“Môi em sao lại sưng lên thế?”
Tôi rụt cổ, cẩn thận nói:
“Ừm, Tạ Nhiên chính là bạn trai qua mạng của em, vừa rồi là anh ấy đưa em về…”
Quản lý lập tức trợn mắt giận dữ.
Tôi nhân lúc cô ấy còn chưa bùng nổ chửi mắng, vội trấn an:
“Chị yên tâm, anh ấy chủ động đề nghị tạm thời giữ kín chuyện yêu đương của chúng em.”
Tôi quan sát sắc mặt cô ấy, cho cô ấy xem lịch sử mua hàng:
“Đừng giận mà, em còn đặt cho chị mẫu túi mới nhất đó.”
Nói chính xác thì là mua bằng thẻ gia đình của Tạ Nhiên.
Quản lý thở dài, xoa huyệt thái dương:
“Chị thật sự không hiểu nổi mấy cặp đôi yêu nhau các em.
“Nhưng chuyện công khai này nhất định phải thận trọng. Còn phải để chị kiểm tra trước xem cậu ta có đạt chuẩn không.”
Tôi gật đầu lia lịa.
Quản lý lại rút từ trong túi ra một xấp tài liệu:
“Hôm nay đi họp ở công ty, chị lấy cho em một kịch bản.
“Là phim nữ chính của nữ đạo diễn mới nổi Cố Vũ Kỳ, tên là ‘Hiệp Khách’, rất có hy vọng tranh giải.
”
Đây đúng là niềm vui từ trên trời rơi xuống!
Tôi ôm chầm lấy cô ấy:
“Chị đúng là quản lý tốt nhất thế giới!”
15
Sau khi xử lý xong những công việc tồn đọng trước đó, tôi vào đoàn phim “Hiệp Khách”.
Địa điểm quay của đoàn phim ở ngay thành phố S.
Tuy ở cùng một thành phố với Tạ Nhiên, nhưng cơ hội gặp nhau của chúng tôi vẫn không nhiều.
Anh đang chuẩn bị thi đấu, thời gian huấn luyện kéo dài hơn.
Còn yêu cầu quay phim của Cố Vũ Kỳ cực kỳ cao, một cảnh phải quay lại rất nhiều lần cho tới khi hoàn hảo mới thôi.
Trong môi trường áp lực cao như vậy, gần như ngày nào tôi cũng phải làm việc từ sáng tới tối.
Hôm nay vừa hay không có cảnh của tôi, cuối cùng tôi cũng đợi được ngày nghỉ.
Trùng hợp là hôm nay Tạ Nhiên có trận đấu.
Tôi chuẩn bị cho anh một bất ngờ.
Miệng nói với Tạ Nhiên là bận công việc, nhưng thực ra tôi đã lén tới hiện trường thi đấu.
Tôi đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, ngồi vào khu cổ vũ của chiến đội SRT nơi Tạ Nhiên thi đấu.
Các tuyển thủ bắt đầu lên sân khấu, ánh mắt tôi không tự chủ được bị Tạ Nhiên thu hút.
Ánh đèn từ trên cao chiếu xuống, soi sáng hàng mày mắt sắc bén của Tạ Nhiên.
Vẫn là dáng vẻ lạnh như băng, từ chối người ngoài ngàn dặm.
Ống kính tình cờ quét qua, nhưng trên túi áo đồng phục chiến đội của anh lại ghim một chiếc kẹp tóc chó con đáng yêu.
Hoàn toàn không phù hợp với khí chất lạnh lùng của anh.
Tôi dùng tay che mặt, hạ nhiệt cho gương mặt mình.
Đó là chiếc kẹp tóc tôi để quên ở nhà Tạ Nhiên mấy ngày trước.
Sau đêm đó, anh vẫn luôn mang theo bên mình.
Anh nói, mỗi lần nhìn thấy chiếc kẹp tóc chó con, anh sẽ nhớ tôi một lần.
16
Dù ngày nào cũng chơi game cùng Tạ Nhiên, nhưng trực tiếp xem anh thi đấu ở hiện trường lại là trải nghiệm hoàn toàn khác.
Tạ Nhiên trên sân đấu bình tĩnh lại mạnh mẽ, dễ dàng dẫn dắt thế trận.
Chaporia
Bình Luận (0)