Ván cuối cùng, anh dùng vị tướng đi rừng tủ Lan của mình, cuối cùng kết thúc trận đấu với thành tích 7 mạng 0 chết.
Chiến đội SRT cũng thắng trắng đối thủ với tỷ số 3-0.
Trận đầu tiên của vòng thường niên, mở màn đại thắng.
Tạ Nhiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi, anh vô tình liếc về phía khán đài, lại đột nhiên khựng lại.
Rõ ràng tiếng reo hò vang dội không ngừng bên tai, nhưng thế giới của tôi bỗng chốc yên tĩnh.
Chúng tôi xuyên qua đám đông đối mắt với nhau.
Biểu cảm của Tạ Nhiên chậm rãi trở nên dịu dàng, lộ ra nụ cười như băng tuyết tan chảy.
Đây là sự ngọt ngào chỉ chúng tôi hiểu.
Tôi lưu luyến muốn giữ lại khoảnh khắc này, nhưng Tạ Nhiên vì dừng lại quá lâu nên bị huấn luyện viên đẩy xuống sân.
Tôi theo dòng người rời đi.
Cuối cùng cũng tìm được một cửa phụ của nhà thi đấu.
Tôi lấy điện thoại ra, chuẩn bị gửi tin nhắn cho Tạ Nhiên.
Nhưng đột nhiên có người kéo cổ tay tôi, đưa tôi vào một hành lang vắng bên cạnh.
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt đầy ý cười của Tạ Nhiên.
Tạ Nhiên cởi áo khoác, ném lên trên, che kín camera giám sát.
Anh ôm chặt lấy tôi, trán tựa lên vai tôi.
Đây là tư thế “sạc pin” anh thường dùng.
Anh thì thầm bên tai tôi, giọng đầy ỷ lại:
“Bé cưng, nhớ em quá.”
Tôi ôm lấy eo Tạ Nhiên, nhưng lại không tự chủ được mà phân tâm:
【Dạo này Tạ Nhiên thường đi phòng gym, hình như hiệu quả khá tốt, eo sờ vào cũng thoải mái hơn rồi…】
17
Trên giường, Tạ Nhiên hoàn toàn không giống chú cún ngoan ngoãn.
Quá lâu không gặp, tối qua càng bị anh giày vò tới rất muộn.
Nhưng cũng coi như may mắn, cảnh quay hôm nay của tôi ở buổi chiều, nghỉ ngơi cũng khá ổn.
Lúc tôi tới phim trường, Cố Vũ Kỳ đang xem màn hình giám sát.
Cô ấy từ xa giơ chiếc cốc trong tay lên ra hiệu với tôi:
“Cảm ơn, cà phê ngon lắm.”
Tôi hơi nghi hoặc.
Mở điện thoại nhìn thấy tin nhắn của Tạ Nhiên, tôi mới bừng tỉnh.
【Vợ ơi, tối qua em vất vả rồi.】
【Sáng nay thấy em ngủ say quá nên anh không gọi em dậy.】
【Anh dùng tên em mua bữa trưa và cà phê cho cả đoàn phim, còn chuẩn bị cho em phần cơm tình yêu nữa~】
Tôi quay về phòng nghỉ, quản lý đang quan sát một kiện hàng chuyển phát.
Bên trong là nguyên bộ đĩa than có chữ ký.
Địa chỉ người gửi viết rõ ràng là “Căn cứ chiến đội SRT”.
Quản lý đăm chiêu:
“Bạn trai đó của em, hình như cũng khá được đấy.”
Tôi đột nhiên nhớ ra, mấy ngày trước tôi chỉ vô tình nói với Tạ Nhiên rằng quản lý rất thích một ban nhạc Anh.
Không ngờ anh hành động nhanh như vậy, đã mua đĩa than tới rồi.
Tôi mở hộp cơm trên bàn, bên trong được bày biện rất tinh tế.
Còn dùng vụn rong biển vẽ hai người que nắm tay nhau.
Phía trên viết “XR” và “ST”.
Tạ Nhiên, Tống Đàn.
Trong lòng tôi căng đầy ấm áp.
Phải làm sao đây, Tạ Nhiên.
Em thật sự ngày càng thích anh rồi.
18
Thời gian trôi nhanh như bay, quá trình quay “Hiệp Khách” cũng đã tới giai đoạn cuối.
Tôi ngày càng bận, ngay cả buổi tối cũng phải tăng ca, gần như không còn chút thời gian rảnh của riêng mình.
Có lúc nhắn tin với Tạ Nhiên đã là xa xỉ, càng đừng nói tới chuyện cùng nhau chơi game.
Tạ Nhiên nghĩ ra một cách.
Mấy ngày này không có trận đấu, sau khi hoàn thành huấn luyện, Tạ Nhiên sẽ mở livestream.
Anh nói, như vậy chỉ cần tôi bấm vào phòng livestream là có thể nhìn thấy anh.
Sau khi quay xong một cảnh võ thuật độ khó cao, tôi cùng Cố Vũ Kỳ xem lại một lượt.
Xác nhận không có tì vết, tôi mới yên tâm.
Nhân lúc nghỉ giữa giờ để đổi bối cảnh và đạo cụ, tôi mở livestream của Tạ Nhiên.
Khóe môi Tạ Nhiên hơi cong lên, trông tâm trạng rất tốt.
Anh đang dựa vào lưng ghế, trả lời câu hỏi của bình luận:
【Gần đây vì sao livestream nhiều thế?】
【Vì bạn gái sẽ vào xem livestream, nên tôi yêu tăng ca rồi.】
Chaporia
Bình Luận (0)