20px

“Hay là trong lòng vẫn bất mãn với ta, cố ý bày ra bộ dạng này?”

Hễ nóng nảy lên là hắn lại chẳng nói tiếng người.

Ta cũng quen rồi.

“Ta chỉ muốn ngoan ngoãn nghe lời hơn thôi.”

“Rốt cuộc phải thế nào các người mới chịu hài lòng đây?”

Ta đầy vẻ ham học hỏi nhìn hắn.

Bao nhiêu lửa giận của hắn lập tức tắt ngấm.

Cuối cùng còn nói ra một câu ngu ngốc khiến ta trợn tròn mắt.

“Gần đây… vì sao nàng không còn ép buộc ta nữa?”

Lúc hai chân hắn còn tàn phế, quả thật ta rất thích nhân lúc hắn thân thể yếu ớt lại không thể động đậy mà làm vài chuyện khiến bản thân vui vẻ.

Nhưng bây giờ thương thế của hắn đã khỏi rồi mà!

Một nam nhân cao bảy thước, cánh tay còn to hơn đùi ta, ta lấy đâu ra lá gan mà dám cưỡng ép hắn nữa chứ?

Hắn nói mấy lời này, chẳng qua là vẫn canh cánh chuyện trước kia, nhân cơ hội gõ đầu cảnh cáo ta thôi!

Ta lập tức nhận thua.

“Trước đây là ta mạo phạm chàng, ta đảm bảo sau này sẽ không chạm vào chàng nữa!”

“Hay là chúng ta hòa ly đi? Hoặc cứ nói với bên ngoài là ta ra ngoài dưỡng bệnh, qua một thời gian lại bảo ta bệnh c.h.ế.t là được!”

Giọng điệu ta đã đủ cẩn thận mềm mỏng, vậy mà vẫn chạm đúng vảy ngược của hắn.

Hắn giận tới cực điểm, một tay hất văng chén trà trên bàn.

“Hồi nàng đè ta xuống mà bắt nạt, chưa từng nghĩ đôi chân này của ta vẫn còn có ngày chữa khỏi sao?”

“Đợi lần này ta tới Túc Châu dẹp xong đám thổ phỉ, trở về rồi chúng ta tính cả nợ mới lẫn nợ cũ!”

“Hành hạ ta lâu như vậy, nàng thử nghĩ xem ta sẽ báo thù nàng thế nào?”

Ta nào dám nghĩ.

Chỉ đành run như cầy sấy nhìn gương mặt đang nổi giận của hắn.

Mãi tới trước ngày hắn lên đường, ta mới lấy ra một cái túi thơm thêu méo mó đưa cho hắn.

“Từ trước tới nay ta chưa từng tặng chàng thứ gì tốt đẹp cả.”

“Cái này là tự tay ta làm.”

“Ra ngoài nhớ cẩn thận, đừng lại ngã ngựa nữa… cũng đừng giận ta nữa.”

“Ta làm việc lộn xộn trước sau như vậy… cũng là vì thích chàng.”

Quả nhiên nói vài lời mềm mỏng vẫn có tác dụng.

Bùi Thương tuy mặt đầy vẻ ghét bỏ, nhưng vẫn cất cái túi thơm vào trong n.g.ự.c áo sát người, coi như cùng ta giảng hòa.

“Ở nhà ngoan ngoãn một chút.”

“Thiếu bạc thì tới kho lấy, đợi ta trở về.”

Nhưng ta đợi không nổi nữa rồi.

Bảy ngày sau, ta cùng Lý phu t.ử ngồi xe ngựa ra ngoại ô xuất môn du học, cả hai cùng rơi xuống vực mà c.h.ế.t.

Vốn dĩ chỉ có mình ta “c.h.ế.t” thôi.

Là Lý phu t.ử nhất quyết đòi cùng ta bỏ trốn.

Ta hỏi hắn vì sao, hắn lại đáp bằng vẻ mặt đương nhiên.

“Nàng đùa ta chắc?”

“Ta mà không chạy, Bùi Thương có thể băm ta còn nhuyễn hơn cả nhân sủi cảo.”

Ta cảm thấy hắn nghĩ nhiều rồi.

Tuy Bùi Thương thủ đoạn mạnh mẽ thật, nhưng cũng chưa tới mức hung tàn thích g.i.ế.c người.

Có điều trên đường có người làm bạn cũng tốt, cho nên ta không nói thêm gì nữa.

Tên đầy đủ của Lý phu t.ử là Lý Trình Cảnh.

Ban đầu hắn làm việc ở Quốc T.ử Giám, nhưng lại có một người phụ thân nghiện c.ờ b.ạ.c như mạng sống, tiêu sạch gia sản, làm tức c.h.ế.t mẫu thân hắn, khiến cả nhà không ngày nào yên ổn.

Cho nên sau lần cuối cùng đi dọn đống rắc rối cho phụ thâ mình, hắn liền cắt đứt quan hệ với gia đình.

Hai kẻ cô độc như chúng ta một đường xuôi nam tới Giang Châu.

Để tiện an cư, chúng ta giả làm một đôi phu thê, mở một quán hoành thánh nhỏ.

Cuộc sống cứ gà bay ch.ó sủa mà trôi qua như vậy.

“Thẩm Thanh Lê, hôm nay tới lượt nàng rửa bát rồi!”

“Tháng này nàng đã tới nguyệt sự ba lần, đau cổ tay hai lần, năm lần đột nhiên có hẹn, lần này còn định kiếm cớ gì nữa?”

Ta vắt óc suy nghĩ.

“Hôm nay tâm trạng ta thật sự không tốt.”

“Vì sao?”

“Bởi vì… nhớ phu quân cũ…”

Lý Trình Cảnh trừng ta một cái, tức tới phồng má rồi quay vào bếp tiếp tục làm việc.

Khoảng thời gian này chúng ta ăn cùng ở cùng, mà ta lại là kiểu người mê sắc đẹp, rảnh rỗi liền đi trêu chọc hắn vài câu.

Sau một phen cố gắng không ngừng nghỉ, cuối cùng hắn cũng mắc câu rồi.

Nhưng hắn vẫn luôn để tâm chuyện ta không chịu cho hắn danh phận, cho nên vẫn giữ thân như ngọc.

Ta nhìn được mà ăn không được, cứ có cơ hội là chọc hắn tới phát điên!

Thật ra không phải ta không muốn thành thân.

Khoảng thời gian này ta đã bỏ không ít bạc đi lo lót, muốn làm cho mình một thân phận mới.

Nhưng mấy năm gần đây lưu dân quá nhiều, quan phủ tra xét chuyện hộ tịch cực kỳ nghiêm ngặt, muốn thành thân chỉ có thể dùng thân phận thật.

Theo lý mà nói, ta đã “c.h.ế.t” suốt một năm rồi, Giang Châu lại cách kinh thành xa như vậy, Bùi Thương hẳn sẽ không tra tới nữa.

Nhưng sau khi dò hỏi khắp nơi, ta phát hiện từ sau khi ta c.h.ế.t, Bùi Thương vẫn chưa tái giá, cũng chưa từng công khai tổ chức tang sự cho ta.

Trong lòng ta luôn cảm thấy bất an.

Nhưng bất an cũng phải cố mà an thôi.

Tên Lý Trình Cảnh này thật sự quá nguyên tắc, không thành thân là nhất quyết không cho ăn.

Ta cũng đâu thể thủ tiết cả đời được chứ!

Ta định mấy ngày nữa sẽ chuẩn bị ổn thỏa, mau ch.óng cùng hắn làm hôn sự, sớm trải qua những ngày tháng không biết xấu hổ!

Hôm sau, ta đang nấu sữa đậu trong bếp thì Lý Trình Cảnh đột nhiên hấp tấp xông vào.

“Kinh thành vừa truyền tới tin tức.”

“Bùi Thương có công hộ giá, thăng liên tiếp ba cấp, được phong làm Hộ Quốc công.”

“Hơn nữa cuối cùng hắn cũng sắp tái giá rồi!”

“Hắn sẽ cưới đích tỷ của nàng — Thẩm Thanh Hoan làm thê t.ử, đúng là song hỷ lâm môn.”

Lần này ta hoàn toàn yên tâm rồi.

Hóa ra trước kia hắn chưa cưới là vì muốn chờ mình thăng quan tiến chức, cho nàng ta thể diện lớn hơn.

Hắn sống tốt thì tự nhiên sẽ không còn thời gian tìm ta gây chuyện nữa, mà ta cũng có thể yên ổn sống qua ngày.

“Lý Trình Cảnh, tắm rửa sạch sẽ rồi chờ ta đi!”

Vì đây là lần đầu thành thân của Lý Trình Cảnh, cho nên hắn đặc biệt xem trọng chuyện này.

Hắn còn cố ý tới miếu xem ngày lành tháng tốt.

Sáng sớm hôm đó, chúng ta cầm hôn thư tới quan phủ đóng dấu.

Ở nơi này, bên ngoài vốn dĩ chúng ta đã xưng hô như phu thê, cho nên cũng không làm hôn yến nữa, vừa hay tiết kiệm được không ít bạc.

Số bạc tiết kiệm được dùng để mua hai vò rượu ngon.

“Qua hôm nay nàng chính là thê t.ử danh chính ngôn thuận của ta rồi, sau này phải đối xử thật tốt với ta đấy!”

Lý Trình Cảnh uống tới mức hai má ửng đỏ, đôi mắt cong cong.

Hôm nay hắn còn đặc biệt mặc một thân hồng y, càng làm nổi bật gương mặt đẹp như hoa đào.

Lại thêm ba phần men say, cả người trông như một con hồ ly tinh khoác da thư sinh.

Ta nhìn mà thích tới tận đáy lòng!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...