Ta vừa gặm gà quay vừa nhét không ít đồ ăn vào miệng Lý Trình Cảnh.
“Ăn nhiều một chút!”
“Ăn no rồi lát nữa mới có sức!”
Đọc sách nhiều đúng là da mặt mỏng, vừa nghe ta nói vậy hắn lập tức quay mặt đi.
Nhưng hắn là người thật thà.
Miệng thì không nói gì, lại lặng lẽ ăn thêm hai bát cơm lớn.
Chúng ta ăn uống no say, dọn dẹp bát đũa xong, trăng cũng vừa treo lên đầu cành liễu.
Trong phòng ngủ dán đầy hoa giấy đỏ do chính tay Lý Trình Cảnh cắt, nến long phượng đỏ lay động sáng rực.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi… ta đã thật sự có thể sống những ngày tháng yên ổn rồi.
Đáng tiếc, trước khi nến đỏ kịp tắt, một đám người của quan phủ đã xông vào tiểu viện của chúng ta, mang Lý Trình Cảnh đi mất.
“Hoành thánh nhà các ngươi ăn hỏng bụng người khác, đầu bếp đi theo bọn ta một chuyến!”
Cái chăn uyên ương ta mất ba ngày mới khâu xong… cuối cùng vẫn chỉ có một mình ta đắp.
Chỉ khi thật sự gặp nạn mới biết người tha hương sống khó khăn đến mức nào.
Ta ngày đêm chạy vạy khắp nơi, bạc tiêu như nước chảy, vậy mà ngay cả gặp hắn một lần cũng không được.
Cuối cùng vẫn là một ngục tốt thấy ta ngày nào cũng tới nên sinh lòng không đành, lén tiết lộ cho ta một câu.
“Cô nương, các người sợ là đắc tội với quý nhân nào rồi.”
“Vụ án này bên trong căn bản chưa từng thẩm tra, đại nhân nói phải chờ tiếp đón khách quý.”
Đầu óc ta như bị x.é to.ạc một khe hở, lập tức hiểu ra ngay.
Ta cảm tạ ngục tốt, lại đưa thêm cho hắn hai lượng bạc.
Nhờ hắn ở trong đó chăm sóc Lý Trình Cảnh giúp ta một chút, sau đó ta ổn định tinh thần, chờ một người tới gặp mình.
Tốn công lớn như vậy để gây phiền phức cho ta, hắn sớm muộn cũng sẽ tới thôi.
Lần này Bùi Thương tới Giang Châu phô trương cực lớn, ngay cả dân thường như ta cũng sớm nghe thấy tiếng gió.
Nghe nói lần này hắn là khâm sai đại thần, đặc biệt tới địa phương điều tra trọng án.
Chuyện nhỏ của ta đương nhiên không liên quan tới trọng án gì cả.
Nhưng hắn vừa tới, vụ án của Lý Trình Cảnh cuối cùng cũng được đem ra xét xử.
Bình thường cho dù có nhét mười lượng vàng cũng không đưa nổi một bát cơm vào ngục, vậy mà lần này chỉ với hai lượng bạc vụn, ta đã được gặp Định Quốc công.
Ta không còn sức lực để châm chọc mọi chuyện nữa, chỉ cầm tờ đơn kiện do chính tay mình viết đưa cho hắn.
“Hoành thánh bán dư mỗi ngày chúng ta đều tự ăn, chưa từng ăn tới hỏng bụng.”
“Người đứng ra nói phu quân ta hạ độc trong nước dùng hiện giờ cũng đã khỏe mạnh vô sự, hơn nữa chưa từng đi khám đại phu.”
“Cầu mong đại nhân minh xét, sớm ngày thả phu quân ta trở về.”
Hắn nhận lấy đơn kiện ta đưa, từng chữ từng chữ đọc rất nghiêm túc.
“Từ khi nào nàng đã có thể viết chữ ngay ngắn như vậy rồi?”
“Xem ra gả cho phu t.ử, nàng sống cũng không tệ.”
Ta gật đầu đáp:
“Không chỉ biết viết chữ, ta còn đọc được rất nhiều sách, hiểu được rất nhiều đạo lý.”
“Phu quân ta là người rất tốt, dạy ta rất nhiều thứ, còn giúp ta làm việc nữa!”
“Cho nên khi nào ngài mới trả lại trong sạch cho hắn? Không có hắn ở bên, một mình ta thật sự không quen.
”
Tính tình của Bùi Thương bao nhiêu năm rồi vẫn chẳng tiến bộ chút nào.
Nghe tới đây, ngay cả nụ cười giả tạo hắn cũng không duy trì nổi nữa.
Hắn ném mạnh tờ đơn kiện xuống, từng bước từng bước đi về phía ta.
Lúc này ta mới nhìn rõ cái túi thơm treo bên hông hắn.
Đó chính là cái túi thơm ta tặng hắn trong lần gặp cuối cùng.
Khi ấy ta muốn để lại cho hắn chút tưởng niệm tốt đẹp, thức suốt đêm để may gấp, kim chỉ lệch lạc cũng mặc kệ.
Bây giờ nhìn lại đúng là xấu kinh khủng!
Không biết hắn lấy đâu ra dũng khí mà còn mang trên người.
“Thẩm Thanh Lê, nàng không từ mà biệt, biệt vô âm tín, thật sự không có lấy một chút áy náy nào sao?”
“Nàng có biết lúc nghe tin nàng c.h.ế.t ta đã chấn động thế nào không?”
“Ta tìm nàng dưới vực suốt ba ngày ba đêm, phát hiện có khả năng nàng lừa ta thì vừa mừng vừa không hiểu ra sao.”
“Ba năm phu thê, ta tự hỏi mình chưa từng bạc đãi nàng.”
“Nàng lại dám ở ngay dưới mí mắt ta mà cùng người khác bỏ trốn?”
“Hắn tốt hơn ta sao?”
Ta biết mình không nên chọc giận hắn.
Nhưng có những lúc… con người thật sự không quản nổi cái miệng của mình.
“Dựa vào đâu mà ngài cho rằng hắn không bằng ngài?”
“Một năm nay ta sống còn vui vẻ hơn ba năm ở Hầu phủ.”
“Ngào nói chưa từng bạc đãi ta là ở chỗ nào?”
“Ngài yên tâm thoải mái hưởng thụ sự chăm sóc của ta, lại làm ngơ trước cảnh ta sống như đi trên băng mỏng.”
“Ngày ngày ghét bỏ, chỗ nào cũng chèn ép ta.”
“Nếu đã chướng mắt ta như vậy, ta chủ động nhường chỗ chẳng phải rất tốt sao?”
“Vì sao lâu như vậy rồi vẫn không chịu buông tha cho ta?”
Sắc mặt Bùi Thương lạnh hẳn xuống.
“Nếu ta thật sự chướng mắt nàng, sao có thể để nàng làm chính thê của ta?”
“Dạy nàng học hành, mong nàng tiến bộ lại thành ghét bỏ và chèn ép nàng?”
“Cho dù trong lòng nàng bất mãn, vì sao chưa từng thẳng thắn nói với ta mà lại cứ thế bỏ đi?”
“Nàng coi Bùi Thương ta là loại người gì?”
“Để nàng muốn gọi thì tới, muốn đuổi thì đi sao?”
Ta cảm thấy bản thân và hắn căn bản không nói thông được.
Bởi vì hắn vốn không phải đang tranh luận đúng sai.
Hắn chỉ đang tranh một hơi thở mà thôi.
Hắn có thể không cần ta.
Nhưng hắn không chấp nhận nổi một thứ nữ không lên nổi mặt bàn như ta… lại dám chủ động rời bỏ hắn.
Đắc tội quý nhân, cuối cùng vẫn phải trả giá thôi.
Ta lạnh lùng nhìn hắn mà cười.
“Vậy rốt cuộc ngài muốn thế nào?”
“Bùi đại nhân.”
Hắn thật sự rất biết cách nắm lấy điểm yếu của ta.
Ta vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý quỳ xuống cầu xin, hoặc cùng lắm thì hiến thân thôi.
Dù sao ba năm phu thê, chuyện gì cũng đã làm rồi.
Hiện giờ bị ép tới đường cùng, ta chẳng còn gì không dám bỏ nữa.
Nhưng hắn lại không nhắc tới mấy chuyện đó.
Hắn không giày vò lòng tự trọng của ta, chỉ đơn thuần coi ta như sức lao động miễn phí.
“Lúc ta viết chữ, nàng không được ngừng mài mực.”
“Chỗ mực này rõ ràng đã đủ cho ngài viết rồi!”
“Ừm, nhưng ta thích nghe tiếng mài mực.”
…
Chaporia
Bình Luận (0)