20px

“Bánh nếp hoa hòe phải hấp lúc còn nóng mới ngon, nàng đi hấp mười l.ồ.ng đi.”

“Nhiều như vậy ngài căn bản ăn không hết!”

“Ta có thể thưởng cho người bên dưới.”

Liên tiếp mười ngày, ta vừa làm nha hoàn, vừa làm đầu bếp, vừa chạy việc vặt…

Dậy sớm hơn gà, làm còn mệt hơn trâu.

Bị hắn hành như vậy, ta thật sự sắp chịu không nổi nữa rồi.

Ta thật sự rất sợ cái khổ phải làm việc!

Lại một lần nữa quỳ trên đất lau sàn tới sáng bóng lần thứ ba, ta ném mạnh khăn lau xuống.

“Rốt cuộc ngài còn muốn hành hạ ta tới bao giờ nữa?”

“Không thể dùng cách báo thù nào dứt khoát hơn chút sao?”

“Với lại chẳng phải ngài sắp cưới đích tỷ rồi sao? Vì sao còn cứ dây dưa với ta mãi như vậy?”

Nghe vậy, hắn đặt chén trà xuống, bình thản cúi nhìn ta.

“Ta sẽ không cưới người khác, tin kia chỉ là tin giả ta thả ra ngoài thôi.”

“Mới vậy mà đã chịu không nổi rồi sao?”

“Vậy bây giờ ta cho nàng một cơ hội.”

“Nói ra điều nàng muốn nhất lúc này.”

“Nghĩ kỹ rồi hãy nói.”

Ban nãy ta còn chỉ muốn phủi tay mặc kệ.

Nhưng bây giờ hắn nghiêm túc hỏi như vậy…

Nguyện vọng của ta lại chỉ còn đúng một điều.

“Ta muốn gặp Lý Trình Cảnh.”

Nụ cười nhàn nhạt trên mặt hắn lập tức biến mất.

“Thẩm Thanh Lê!”

“Ta bảo nàng nghĩ kỹ rồi hãy nói!”

Ta cũng lớn tiếng đáp lại hắn.

“Ta nghĩ kỹ rồi!”

“Ta chính là muốn gặp hắn!”

Gào xong câu đó, cả người ta mềm nhũn, nước mắt rơi đầy mặt.

“Ta đúng là ham ăn biếng làm, bởi vì lúc còn ở Thẩm gia ta đã khổ đủ rồi!”

“Tiểu nương ta là nha hoàn thân cận của đích mẫu. Sau khi bà thành thông phòng, đích mẫu liền ở khắp nơi mà nhắm vào bà.”

“Những ngày tháng chạp tuyết rơi, đích mẫu cùng đích tỷ ngồi trong phòng sưởi lửa ăn chè trôi nước, còn ta với tiểu nương phải đứng ngoài cửa hầu hạ.”

“Tuyết rơi tới mức tóc kết thành băng, đè nặng trên đầu, lạnh tới mức ta đứng cũng không vững.”

“Ngài không biết ngày ta gả cho ngài, ta vui tới mức nào đâu.”

“Ta tưởng rằng cuối cùng mình cũng được sống những ngày tháng tốt đẹp rồi.”

“Ta sẽ ngoan ngoãn báo đáp ngài, sinh cho ngài một hài t.ử, cả nhà chúng ta náo nhiệt vui vẻ sống cùng nhau.”

“Nhưng bất kể ta cố gắng thế nào cũng không thể khiến ngài và những người bên cạnh ngài hài lòng.

“Các người cao quý lắm sao?”

“Từng người từng người đều chướng mắt ta!”

“Chỉ có Lý Trình Cảnh là không chê bai ta.”

“Hắn nói ta thông minh dũng cảm, còn vì muốn cưới ta mà ngày nào cũng chịu giúp ta rửa bát.”

“Đó mới là cuộc sống yên ổn ta muốn.”

“Ở bên hắn, ta còn hạnh phúc hơn gả cho ngài gấp trăm lần…”

Hắn kéo ta từ dưới đất dậy, ôm mạnh vào lòng.

“Những thứ đó ta cũng có thể cho nàng.”

“Ta còn có thể cho nàng nhiều hơn!”

“Sau này nàng không cần làm gì cả.”

“Ta sẽ tự lập phủ riêng, để nàng không cần hầu hạ mẫu thân nữa, cũng không cần đi lấy lòng bất kỳ ai.”

“Ta sẽ đi cầu một đạo cáo mệnh cho nàng, nàng muốn gì cũng được!”

Ta lắc đầu.

“Ta không gánh nổi những thứ đó.”

“Chúng ta vốn dĩ không phải người cùng đường.”

“Thả ta đi đi, nếu không ngài cũng sẽ không có được điều mình muốn.”

“Ta và Lý Trình Cảnh đều là cô nhi, chúng ta chẳng sợ gì cả.”

Bùi Thương hung hăng nhíu c.h.ặ.t mày, trong mắt cuồn cuộn sóng ngầm sâu không thấy đáy.

“Khó khăn lắm nàng mới kiên định được như vậy.”

“Nhưng nàng dựa vào đâu mà cho rằng hắn sẽ đồng lòng với nàng?”

“Ta đã thưởng cho hắn vạn lượng hoàng kim, trăm mẫu ruộng tốt, còn có cả một tòa đại trạch ba tiến.”

“Hắn đã từ bỏ nàng rồi.”

Ta nghe xong lời Bùi Thương mà trợn mắt há hốc mồm.

“Những thứ đó… ngài đều cho hắn hết rồi sao?”

“Chút đó thì tính là gì?”

“Ta đường đường là Hộ Quốc công, phú quý ngập trời, mấy thứ ấy chẳng qua chỉ như muối bỏ biển.”

“Ta còn có thể cho nàng nhiều hơn, để nàng hô phong hoán vũ, muốn gì được nấy.”

Vậy trước kia sao không cho?

Câu này ta không hỏi ra miệng.

Đáp án tới quá muộn rồi.

Cho dù đúng… cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.

“Cho ta gặp hắn một lần.”

“Cho dù phải chia tay, cũng nên nói rõ mọi chuyện chứ?”

Thấy thái độ của ta cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút, Bùi Thương mới chịu đồng ý đưa ta đi gặp Lý Trình Cảnh.

Chúng ta tới một tiểu trấn cách đó mười dặm.

Hóa ra Lý Trình Cảnh sớm đã không còn ở trong lao nữa rồi.

“Sau khi ta thực hiện lời hứa với hắn, hắn liền ngày ngày ở lì trong ổ sung sướng của mình.”

“Thám t.ử báo lại rằng hắn chưa từng một lần muốn quay về tìm nàng.”

“Mà nàng còn vì muốn gặp hắn một lần, cam tâm làm trâu làm ngựa cho ta.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...