20px

28

Tôi thu người về, dựa lại vào ghế, mở sách ngữ văn ra.

“Vào học rồi, con trai ngoan.”

“Nghe giảng nghiêm túc vào.”

Tạ Lẫm ngồi đó, cả người như bị đóng đinh trên ghế.

Cuối cùng, cậu ta chậm rãi quay đầu, đối mặt với bảng đen.

Ngồi ngay ngắn cực kỳ nghiêm túc mở sách giáo khoa ra.

Cầm bút lên.

Bắt đầu chăm chỉ ghi chép.

Nét chữ ngay ngắn đến mức giống học sinh tiểu học.

Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.

Thằng nhóc này…

Cũng đáng yêu phết đấy chứ.

29

Cứ thế, ngày tháng chậm rãi trôi qua.

Thành tích của Tạ Lẫm đúng là tăng lên thấy rõ bằng mắt thường.

Tuy vẫn chưa thể gọi là tốt, nhưng ít nhất cũng nhìn ra được cậu ta không còn nằm thẳng mặc đời nữa.

Thậm chí thỉnh thoảng còn chủ động sáp lại gần tôi, mặt đầy khó chịu hỏi một bài toán.

Chẳng mấy chốc đã tới kỳ nghỉ hè.

Thằng nhóc này mà không có tôi quản—

Không biết sẽ thả mình bay tới mức nào nữa.

Vì thế tôi chủ động đề nghị mỗi ngày tới trường phụ đạo cho cậu ta hai tiếng.

Cậu ta mặt đầy miễn cưỡng trợn trắng mắt:

“Tôi có bệnh mới nghỉ hè còn chạy tới trường học thêm với cậu.”

Đi tới cửa lớp, cậu ta lại buồn bực hỏi thêm một câu.

“Mấy giờ học?”

Tôi bật cười:

“Bốn giờ chiều.”

Dù sao thì loại người giả vờ lười như tôi cũng phải ngủ tới chiều mới dậy nổi.

Đọc thêm truyện hay tại comong.info

30

Nhưng tôi đợi tới bốn giờ rưỡi mà cậu ta vẫn chưa xuất hiện.

Tôi nhắn tin cho cậu ta:

? Tốt nhất là cậu đang bị bắt cóc đấy nhé.

Không trả lời.

Tôi đeo cặp lên vai đi ra khỏi lớp học, vừa tới cổng trường—

Anh Long đã thở hồng hộc chạy tới.

“Đại ca! Có mấy anh em nói chiều nay nhìn thấy Tạ Lẫm rồi, bị người ta chặn ở hẻm Kiến Thiết!”

“Người nào?”

“Không biết. Nhìn lạ mặt, không phải trường mình, cũng không phải dân khu này, hình như từ nơi khác tới.”

Hẻm Kiến Thiết.

Tôi không hề do dự, lập tức quay người bỏ đi.

“Đại ca!”

Anh Long hét phía sau.

“Có cần gọi thêm người không?!”

“Gọi!”

Tôi không dừng bước.

“Bang Bài Tập toàn bộ tập hợp!”

31

Hẻm Kiến Thiết là một ngõ cụt.

Lúc tôi chạy tới, từ xa đã nhìn thấy một tên đứng ở đầu hẻm.

Hai tay khoanh trước ngực, rõ ràng đang đứng canh chừng.

Tên canh gác thấy tôi chạy tới thì sửng sốt, đưa tay định cản:

“Này, chỗ này không được——”

Chân trái tôi quét ngang một cái, trực tiếp đá thẳng vào mặt ngoài đầu gối hắn.

Hắn rên lên một tiếng, quỳ luôn xuống đất bằng một chân.

Tôi không thèm nhìn hắn, tiếp tục chạy vào trong.

Con hẻm không sâu nhưng rất hẹp.

Hai bên là tường ngoài cũ kỹ của khu dân cư lâu năm, trên đầu chằng chịt dây điện lộn xộn.

Tôi nhìn thấy Tạ Lẫm.

Cậu ta dựa lưng vào tường, bị năm sáu người đàn ông trưởng thành vây ở giữa.

Tay trái đang đè lên mu bàn tay phải, chất lỏng màu sẫm từ kẽ tay chảy xuống từng giọt.

Ống tay áo hoodie đen đã thẫm đi một mảng lớn.

Người đàn ông đứng đối diện cậu ta mặc chiếc sơ mi nhăn nhúm, đeo kính.

“Tạ Lẫm, lúc mày dựa vào gia thế nhà mình làm tao thân bại danh liệt, hủy sạch tiền đồ, mày có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?”

32

“Tôi hủy tiền đồ của ông?”

Giọng Tạ Lẫm đè nén cơn giận dữ.

“Ông đã làm cái gì, trong lòng ông tự biết.”

“Tao làm cái gì?”

Người đàn ông cười lạnh, tiến lên một bước bóp mạnh cằm Tạ Lẫm.

“Nếu tao thật sự làm gì, vậy tại sao mày không đường đường chính chính tố cáo tao?”

“Ban đầu thì giả chữ ký hiệu trưởng muốn đuổi việc tao không thành, sau đó trực tiếp dựa vào nhà có tiền ép hiệu trưởng đuổi tao!”

“Còn tung tin tất cả trường học ở Bắc Kinh đều không được nhận tao nữa!!”

33

Ánh mắt Tạ Lẫm nhìn ông ta giống như đang nhìn một đống rác mục nát.

“Ông chẳng lẽ chưa từng sờ tay Trương Tư Kỳ?”

“Chưa từng gọi riêng Lý Vũ Đồng vào văn phòng rồi khóa cửa?”

“Hay chưa từng gửi loại tin nhắn đó cho Vương Gia Di?”

“Thầy Chu, mấy bạn nữ đó còn cần mặt mũi nên không dám phản kháng loại khốn nạn như ông.”

“Nhưng tôi dám!”

Sắc mặt thầy Chu thay đổi.

Biến thành vẻ dữ tợn méo mó như bị đâm trúng chỗ đau.

Nhưng rất nhanh ông ta lại bật cười, ghé sát bên tai Tạ Lẫm, từng chữ đều đầy châm chọc.

“Mày thật sự cho rằng mình là thái tử nhà họ Tạ à?”

“Nếu không phải anh trai mày Tạ Dữ chết rồi, mày nghĩ tới lượt mày chắc?”

“Ai mà không biết mày chỉ là thứ không lên nổi mặt bàn!”

Con ngươi Tạ Lẫm co rút mạnh.

Thầy Chu bắt được phản ứng đó, giống như cá mập ngửi thấy mùi máu, tiếp tục ép sát thêm một bước.

“Anh mày Tạ Dữ, mười sáu tuổi được tuyển thẳng vào lớp thiếu niên Thanh Hoa, mười tám tuổi tự viết luận văn đăng trên tạp chí hạt nhân Bắc Kinh, hai mươi tuổi được MIT tuyển thẳng học bổng toàn phần——”

“Toàn thành phố, toàn giới nhà giàu Bắc Kinh ai mà không biết nhà họ Tạ sinh ra một thiên tài?”

33

Giọng thầy Chu đột nhiên đổi khác, lạnh lẽo như dao.

“Còn mày thì sao?”

“Bị ghi lỗi lớn, bị khuyên thôi học, bị ba mày đày tới cái trường rách này—— Tạ Lẫm, mày còn không xứng xách giày cho anh mày!!”

“Lúc anh mày còn sống, mày chỉ là cái bóng.”

“Anh mày chết rồi, mày mới bị đẩy ra trước mặt để làm cái gọi là ‘thái tử gia’.”

“Nhưng mày xứng à?”

Tạ Lẫm dựa vào tường, đứng im không nhúc nhích.

Cậu ta không phản bác.

Đôi mắt đẹp dần phủ một tầng hơi nước.

Nhưng tay phải lại siết chặt tới mức gân xanh nổi lên, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Chất lỏng đỏ sẫm theo kẽ tay nhỏ xuống từng giọt.

Cậu ta đang nhịn.

Nhịn không để mình bật khóc trước mặt thứ cặn bã này.

34

Thầy Chu đứng thẳng người, lùi về sau hai bước, đảo mắt nhìn quanh đám người mình mang tới—

Năm người đàn ông trưởng thành, ai nấy vai u thịt bắp, thậm chí có kẻ còn cầm cả gậy trong tay.

“Dù sao giờ tao cũng chẳng còn gì để mất nữa!”

Giọng ông ta đột nhiên cao vọt lên, mang theo sự điên cuồng kiểu cá chết lưới rách.

“Mất việc, nợ ngập đầu tiền nhà, vợ cũng ly hôn với tao rồi—— tao chẳng còn cái gì hết!”

“Tạ Lẫm, mày hủy đời tao, vậy tao cũng sẽ không để mày sống yên!”

Ông ta phất tay.

“Đánh cho tao! Đánh tàn phế tao chịu trách nhiệm!”

Năm tên đàn ông kia động đậy.

Một tên rút từ bên hông ra cây baton, “cạch” một tiếng vung bật ra.

Ánh bạc lóe lên dưới ngọn đèn đường u tối.

Hai tên khác siết nắm đấm tiến lại gần, còn một tên vòng sang bên hông Tạ Lẫm, chặn sạch mọi đường lui.

Theo bản năng, Tạ Lẫm giơ cánh tay chưa bị thương lên chắn trước mặt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...