35
Ngay khoảnh khắc đám người đó từng bước ép sát Tạ Lẫm—
Một viên gạch đột nhiên xé gió bay tới, “rầm” một tiếng nện mạnh xuống ngay trước chân thầy Chu.
Đá vụn bắn tung tóe, làm mấy tên lực lưỡng kia đồng loạt khựng bước.
Tất cả theo phản xạ quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy tôi cùng ba người của Bang Bài Tập đang nghênh ngang bước tới.
Bốn người tay không.
Đến cả một món vũ khí thuận tay cũng chẳng có.
Nhưng ánh mắt tôi hung dữ tới cực điểm, sắc bén như dao.
Ba tôi từng nói rồi, đánh hội đồng thứ quan trọng nhất chính là khí thế.
Tạ Lẫm vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức thay đổi.
Cậu ta nhíu mày, môi khẽ động.
Không phát ra tiếng mà chỉ mấp máy khẩu hình:
Mau đi đi.
Giây tiếp theo, tôi bước lên phía trước hai bước thật vững vàng.
Trực tiếp đứng chắn trước mặt Tạ Lẫm.
Bảo vệ cậu ta hoàn toàn phía sau lưng mình.
36
Phía sau truyền tới giọng nói đè nén tới mức gần như sụp đổ của Tạ Lẫm:
“Cậu điên à? Tôi chẳng phải bảo cậu đi rồi sao……”
Lưng tôi căng thẳng thẳng tắp, không quay đầu lại:
“Cho nên tôi mới đi tới đây đấy.”
Sắc mặt thầy Chu âm trầm khó coi, ánh mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Con nhóc kia, chuyện ở đây không liên quan tới mày. Biết điều thì cút nhanh đi, mấy anh em của tao lâu rồi chưa được khai vị đâu——”
Nghe vậy, tên tay đấm đứng gần tôi nhất lập tức nở nụ cười dâm dê rồi định tiến lên.
Nhưng còn chưa để hắn nói hết, thân hình tôi đã lao vụt đi.
Không cho đối phương kịp phản ứng, tôi nghiêng người áp sát, động tác cực kỳ dứt khoát.
Ra tay.
Khóa cổ tay.
Mượn lực xoắn mạnh.
Tên kia lập tức bị vặn tới tê dại cả cánh tay, đau tới mức rên khẽ một tiếng rồi theo bản năng khom người xuống.
Một chiêu gọn gàng sạch sẽ đó làm cả đám bên kia đồng loạt ngẩn người.
Không ai ngờ một nữ sinh nhìn thanh tú gầy gò như tôi lại có thân thủ cùng lá gan cứng tới vậy.
37
Ánh mắt tôi lạnh lẽo hung hãn:
“Trùng hợp thật đấy.”
“Nắm đấm của mấy anh em tôi cũng lâu rồi chưa thấy máu.”
Nói xong, tôi quay đầu nhìn anh Long bên cạnh, cố ý dùng giọng đầy vẻ kính nể:
“Anh Long, anh cũng biết mà, trong bang tụi mình em là đứa đánh kém nhất.”
“Nếu thật sự động thủ, vẫn phải nhờ mấy anh trấn bãi.”
Lời vừa dứt, ngoài mặt tôi vẫn bình tĩnh như thường, nhưng trong lòng tim đã đập như trống trận.
Thật ra cú vừa rồi chẳng qua chỉ chiếm lợi thế đánh úp.
Nếu thật sự lao vào đánh cứng—
Chúng tôi căn bản không có lấy nửa phần thắng.
Tôi âm thầm toát mồ hôi lạnh, trong lòng điên cuồng niệm:
Anh Long ơi anh hiểu ý em đi, mau phối hợp diễn kịch coi!!!
May mà anh Long lập tức hiểu ý cực nhanh.
“Hầy, biết sớm đám này yếu vậy thì tụi mình khỏi cần gọi hơn ba mươi anh em tới đứng phía sau chống lưng rồi.”
Vừa nghe câu đó, sắc mặt thầy Chu cùng đám tay chân bên cạnh lập tức trầm xuống.
Đẹp.
Kế hoạch thông.
38
Thấy tình hình không ổn, thầy Chu cố tỏ ra bình tĩnh, bắt đầu đánh bài tình cảm muốn khuyên tôi đừng nhúng tay vào.
“Cô bé, chuyện này không liên quan tới cháu.
Cháu không cần phải lội vũng nước đục này đâu. Mau dẫn người rời đi đi, tránh tự rước phiền phức vào thân.”
Tôi không tiếp lời ông ta.
Ánh mắt lướt qua mấy tên tay đấm phía sau, giọng đầy vẻ tò mò:
“Mấy anh em này, rốt cuộc tên cặn bã đó trả các anh bao nhiêu tiền mà đáng để các anh liều mạng tới làm chuyện này vậy?”
Tôi hất cằm về phía Tạ Lẫm.
“Tôi chỉ mới phụ đạo cho cậu ta ba ngày tiếng Anh thôi mà mẹ cậu ta đã trực tiếp cho tôi một triệu làm quà cảm ơn rồi.”
Vừa nghe câu đó, ánh mắt mấy người kia lập tức thay đổi.
Ngay lúc này, tôi cố ý che miệng, làm bộ kinh ngạc kêu lên:
“Mấy anh… không phải tới giờ vẫn chưa biết cậu ta là ai đấy chứ?”
“Cậu ta là con trai độc nhất của tập đoàn Tạ thị, họ hàng nội ngoại năm đời toàn là người! có! tiền!”
“Mang điện thoại cả rồi đúng không? Mau lên mạng tra thử địa vị của tập đoàn Tạ thị ở Bắc Kinh đi.”
“Hôm nay các anh dám động vào cậu ta một ngón tay thôi, nhà họ Tạ sẽ tha cho các anh chắc?”
Mặt thầy Chu từ trắng bệch chuyển sang tím như gan heo.
“Các người—— các người đừng nghe con nhỏ đó nói nhảm! Đánh đi! Mau đánh cho tôi!”
Tôi nhàn nhạt lên tiếng:
“Giờ rút lui vẫn còn kịp.”
“Anh em lăn lộn ngoài xã hội với nhau, ai cũng chẳng dễ dàng gì.”
“Hôm nay tụi tôi coi như chưa từng nhìn thấy các anh.”
“Chỉ nhìn thấy duy nhất một tên cặn bã họ Chu thôi.”
39
Lời vừa dứt.
Năm tên lực lưỡng kia—
Đi hết sạch.
Trong con hẻm cụt trống rỗng, chỉ còn lại một mình thầy Chu cô độc không ai cứu nổi.
Hai chân ông ta run bần bật không kiểm soát được, ánh mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm tôi cùng anh Long.
“Bịch.”
Ông ta trực tiếp quỳ sụp xuống đất, điên cuồng dập đầu với chúng tôi.
“Tôi sai rồi… tôi thật sự biết sai rồi… xin các người tha cho tôi đi…”
Tôi lạnh lùng cụp mắt nhìn ông ta, nhấc chân lên rồi đạp mạnh xuống giữa hai chân ông ta—
“Loại đồ chỉ dùng để hại con gái nhà người ta thì giữ lại làm gì nữa nhỉ~”
“A Á Á Á Á——!!!”
Tiếng hét thê lương vang vọng khắp con hẻm.
40
Chân tôi dừng lại vững vàng giữa không trung, hoàn toàn không thật sự đạp xuống.
Một mùi khai nồng nặc lập tức xộc thẳng lên óc, tôi theo phản xạ bịt mũi lùi ra sau.
Tôi nhìn theo mùi đó.
Giữa háng ông ta đã ướt đẫm một mảng lớn, chất lỏng còn đang nhỏ tong tong xuống đất.
Gan bé hơn cả con gà.
Bị dọa đến mức đái ra quần luôn rồi.
41
Làm biên bản ở đồn cảnh sát xong thì trời đã tối hẳn.
Gió đêm mang theo chút lạnh lướt qua.
Tôi đang cúi đầu xử lý vết thương cho Tạ Lẫm thì cổ tay đột nhiên bị cậu ta nắm lấy.
Lực không mạnh.
Nhưng lại mang theo chút run rẩy khó phát hiện.
Cậu ta cúi đầu, giọng trầm thấp buồn bực:
“Giang Nịnh.”
“Hôm nay tôi không muốn về nhà.”
Trong giọng nói không còn vẻ ngang ngược hay khó chịu thường ngày nữa.
Chỉ còn lại sự yếu đuối và bất lực hiếm thấy.
Tôi không hỏi lý do.
Chỉ giơ tay lên, vỗ nhẹ mu bàn tay cậu ta, cố ý dùng giọng thoải mái:
“Được thôi.”
“Vậy thì theo mẹ nuôi về nhà.”
Chaporia
Bình Luận (0)