42
Trên đường về nhà, hai người sóng vai đi dưới ánh đèn đường.
Bóng kéo dài thật dài.
Suốt cả đoạn đường không ai nói gì.
Chỉ có tiếng bước chân vang lên rõ ràng trong màn đêm yên tĩnh.
Đi khoảng mười phút, cậu ta đột nhiên lên tiếng.
“Cậu… không hỏi lý do à?”
Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta một cái.
Dáng vẻ mím môi của cậu ta lúc này giống hệt một đứa trẻ.
“Không sao.”
“Ai cũng có bí mật của riêng mình.”
“Không muốn nói thì không cần nói.”
Tạ Lẫm ngẩn người nhìn tôi, đáy mắt thoáng qua chút kinh ngạc.
Cậu ta im lặng rất lâu rất lâu.
Sau đó đột nhiên mở miệng:
“Hôm nay… là sinh nhật anh tôi.”
“Tôi… không dám về nhà.”
“Tôi sợ anh ấy nhìn thấy bộ dạng này của tôi sẽ thất vọng.”
Hơi thở tôi khựng lại một nhịp.
43
Cậu ta cúi đầu xuống.
Tóc mái rũ xuống che gần nửa khuôn mặt.
“Anh tôi là người tốt nhất trên đời.”
“Anh ấy chưa từng nổi giận với tôi. Tôi thi được bốn mươi điểm, anh ấy chưa bao giờ hỏi tại sao tôi thi kém như vậy.”
“Anh ấy luôn nói… ‘Bài này thật ra không khó đâu, anh giảng cho em nhé.’”
Cậu ta dừng lại một chút, giống như đang nhớ lại giọng nói ấy.
“Lần duy nhất anh ấy nổi giận là khi tôi đánh nhau ở trường, đánh gãy sống mũi người ta.”
“Anh ấy dẫn tôi từ trường về nhà, suốt cả đường không nói một câu.”
“Sau khi về tới nhà, anh ấy đứng ngoài ban công, quay lưng về phía tôi, đứng rất lâu.”
“Tôi còn tưởng anh ấy sắp mắng tôi rồi.”
“Nhưng lúc quay người lại… mắt anh ấy đỏ hoe.”
“Anh ấy nói—— Tạ Lẫm, em có thể để anh bớt lo một chút được không?”
Nói tới đây, bả vai cậu ta đột nhiên co rụt lại, giống như vừa bị ai đó tát một cái từ xa.
Cậu ta không nói tiếp nữa.
Chỉ cúi đầu.
Một giọt nước mắt “tách” một cái rơi xuống đất.
44
Rất lâu sau cậu ta mới mở miệng lại, giọng khàn đặc.
“Sau đó… anh ấy bị bệnh.”
“Bệnh nặng tới mức sắp chết.”
“Khi đó ngày nào tôi cũng ở bệnh viện trông anh ấy.”
“Nhìn anh ấy hôm nay gầy hơn hôm qua một chút.”
“Ngày mai lại gầy hơn hôm nay một chút.”
“Cuối cùng gầy tới mức ngay cả sức giơ tay cũng không còn.”
“Tôi thật sự rất hận bản thân.”
“Hận tại sao người chết không phải là tôi.”
“Lúc sắp đi, anh ấy nắm tay tôi nói… sau này nhà họ Tạ giao cho tôi.”
“Nhưng tôi là cái thá gì chứ…”
“Dù tôi có cố gắng thế nào… tôi cũng không thể trở thành người như anh ấy.”
Nước mắt cậu ta giống như vỡ đê, không ngừng rơi xuống.
“Tôi căn bản không muốn làm cái thái tử gia chó má này!!!”
“Tôi chỉ muốn làm đứa em trai vô lo vô nghĩ của anh ấy thôi…”
45
Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của cậu ta, giơ tay vỗ nhẹ lên sau đầu cậu ta một cái.
“Nếu tôi là anh cậu, nhìn thấy bộ dạng hôm nay của cậu, chắc chắn sẽ tự hào lắm.”
Cậu ta ngẩn người:
“… Cái gì?”
“Cậu đã giúp những cô gái đó.”
Tôi nói.
“Giúp những cô gái từng bị tên cặn bã đó bắt nạt.”
“Cũng giúp cả những cô gái sau này có thể bị hắn hại.”
Cậu ta không nói gì.
Chỉ dùng đôi mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm tôi.
“Mỗi người đều khác nhau.”
“Anh cậu rất tốt.”
“Cậu cũng rất tốt.”
“Cậu không phải Tạ Dữ phiên bản thất bại.”
“Mà là Tạ Lẫm đã rất tuyệt rồi.”
Hàng mi cậu ta run mạnh một cái.
“Đi thôi, về nhà.”
Tôi trực tiếp bước về phía trước.
“Đi theo chứ.”
46
Lúc đẩy cửa vào nhà, ba tôi đang cuộn mình trên sofa xem TV.
Tôi thay giày rồi đi vào trong.
“Ba, con về rồi.”
“Ừ.”
Mắt ba tôi vẫn không rời khỏi TV.
“Con dẫn bạn học về nhà.”
“Ừ.”
“Nam.”
Tay ba tôi khựng lại.
Sau đó ông bật khỏi sofa với tốc độ mà cả đời này tôi chưa từng thấy bao giờ.
Ông đứng trước sofa, mắt sáng rực đầy kích động, ánh nhìn đảo qua đảo lại giữa tôi và Tạ Lẫm.
“Con gái!!! Cuối cùng con cũng yêu sớm rồi!!!”
“Ba con chuẩn bị cho ngày này lâu lắm rồi đấy!!!”
47
“Ba không phản đối yêu sớm đâu nhé! Không yêu sớm nữa là lên đại học luôn rồi! Lên đại học còn gọi gì là yêu sớm nữa? Cái đó gọi là hoàng hôn luyến ái!”
“Nhưng trong lúc yêu đương nhất định phải giữ ranh giới và điểm mấu chốt!!”
Tôi:
“……”
“Mà con trực tiếp dẫn người về nhà thế này có phải hơi ngông rồi không?”
Ba tôi đánh giá Tạ Lẫm từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới nhìn ngược lên.
“Không báo trước tiếng nào đã dẫn về rồi, ba chẳng có chút chuẩn bị tâm lý nào cả——”
“Để ba nhìn kỹ con rể tương lai của ba xem nào——”
Tôi hít sâu một hơi.
“Ba.”
“Đây là bạn cùng bàn của con, cũng là con trai Tổng giám đốc Lý. Con đang phụ đạo cho cậu ấy.”
Ba tôi cực kỳ thất vọng ngồi phịch trở lại sofa.
“Sao không nói sớm.”
“Làm phí hết cả biểu cảm của ba.”
48
Hai giờ sáng.
Tôi rón rén lẻn ra khỏi phòng, mò tới trước bàn học trong thư phòng, ngồi xuống mở đề toán ra.
Bút còn chưa cầm vững thì phía sau đã vang lên một giọng nói khàn khàn.
“… Cậu đang làm gì đấy?”
Tôi cứng đờ người.
Tạ Lẫm dựa ở cửa thư phòng, tóc tai rối tung.
Cậu ta liếc nhìn tờ đề trước mặt tôi, rồi lại nhìn đồng hồ treo tường.
“Hai giờ sáng.”
Cậu ta nói.
“Cậu dậy lén làm đề à?”
Chaporia
Bình Luận (0)