20px

55

Tôi cố nhịn cười.

“Được rồi được rồi.”

Tôi dừng bước, lục trong cặp ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho cậu ta.

“Mẹ nuôi sao có thể không chuẩn bị quà cho con trai được.”

Cậu ta sửng sốt.

Cúi đầu nhìn cái hộp thật lâu mà không nhận.

“Cầm lấy đi.”

Cậu ta chậm rãi đưa tay nhận lấy rồi mở ra.

Bên trong là một móc khóa nhỏ—

Một chú sư tử lông cam với biểu cảm ngơ ngác đáng yêu.

Cậu ta nhìn chằm chằm con sư tử đó rất lâu.

“Đây là cái gì?”

56

Tôi nói:

“Không thấy rất giống cậu à? Trông thì hung dữ nhưng thật ra đáng yêu lắm.”

“Mua ở sạp ven đường thôi, không đáng tiền. Không thích thì vứt đi cũng được.”

Cậu ta không nói gì.

Chỉ siết chặt con sư tử nhỏ trong lòng bàn tay, lật qua lật lại nhìn mấy lần liền.

Sau đó cậu ta bật cười.

Cậu ta giơ con sư tử nhỏ lên trước mắt, lắc lắc.

“Tôi đáng yêu?”

“Ừ.”

“Hung dữ nhưng rất đáng yêu?”

“Rốt cuộc cậu có muốn không? Không muốn thì trả tôi.”

Cậu ta lập tức rụt tay về, ôm chặt con sư tử nhỏ trong lòng bàn tay như sợ tôi đổi ý.

“Quà đã tặng rồi làm gì có chuyện đòi lại.”

57

Cậu ta cẩn thận bỏ con sư tử nhỏ vào túi hoodie.

Sau đó ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào tôi.

Chóp tai đỏ bừng.

“Giang Nịnh.”

“Hửm?”

Ánh đèn đường rơi xuống đôi mắt cậu ta, sáng đến mức quá đáng.

“Cậu không phải mẹ nuôi tôi.”

“Tôi không nhận.”

“Còn nữa, sau này sữa dừa nóng của cậu để tôi bao.”

58

Sau khi bước vào học kỳ hai lớp mười hai, áp lực học tập tăng lên rất nhiều.

Tôi đã sớm lập flag với ba tôi rồi—

Không đậu Thanh Hoa thì đi học trung cấp nghề!!!

Tôi gọi Bang Bài Tập cùng Tạ Lẫm lại mở một buổi họp động viên.

“Mục tiêu của chúng ta là——”

“Toàn bộ đậu 211!!!!”

Tạ Lẫm dựa lưng vào ghế, trong tay xoay xoay con sư tử lông cam kia.

Cậu ta treo nó trên khóa kéo cặp sách, ngày nào cũng xoay tới xoay lui, xoay tới mức lông hơi trọc đi một ít.

“Cho nên kể từ hôm nay, chúng ta phải học tới chết.”

Tôi nói.

Cả đám thức trắng đêm ở quán net xem khóa học toán online.

Ngồi trong tiệm bida phân tích lực tác động vật lý.

Gào rú bài khóa tiếng Anh lệch tông trong KTV.

Ông chủ từ ban đầu kiểu “Mấy đứa tới đây làm gì”, dần biến thành “Hôm nay học môn gì”, cuối cùng thành “Cố lên thi đại học nhé”.

Trong group năm người của chúng tôi, toàn là ảnh check-in đề thi đã làm xong với phân tích lỗi sai.

59

Ngày tháng cứ thế trôi qua giữa những bộ đề và đống sách cần học thuộc.

Chúng tôi sẽ vì một bài toán mà cãi tới đỏ mặt tía tai.

Sẽ vì tiến bộ trong một bài kiểm tra nhỏ mà cùng nhau hoan hô.

Sẽ ngồi trong quán net lúc nửa đêm chia nhau một gói khoai tây chiên.

Điểm toán của anh Long từ mức lưng chừng qua môn, dần ổn định trên một trăm mười điểm.

Nền tảng của hai tên đàn em càng lúc càng chắc, không còn nhìn câu trắc nghiệm đơn giản mà đờ người nữa.

Tiếng Anh của Tạ Lẫm tăng vọt như tên lửa, chậm rãi xông lên một trăm ba mươi điểm, thỉnh thoảng còn chen được vào top năm mươi toàn khối.

Còn tôi…

Cũng liên tục phá kỷ lục điểm số của chính mình.

Khoảng cách tới Thanh Hoa càng lúc càng gần.

Một tuần trước kỳ thi đại học, cả đám bước ra khỏi quán net.

Ánh đèn đường kéo bóng năm người chúng tôi thật dài.

Chồng lên nhau.

Giống như một mối liên kết không thể tách rời.

Anh Long hét lớn:

“Đợi thi đại học xong, em mời cả nhà đi ăn lẩu!!!”

60

Tối ngày tra điểm thi đại học, group Bang Bài Tập nổ tung.

Tám giờ tối, tôi vừa tắm xong bước ra, màn hình điện thoại đã kín đặc tin nhắn.

Anh Long hú một tiếng trong nhóm:

“Tra được rồi tra được rồi!!! Mở video call!!! Tất cả mở camera báo điểm cho tao!!!”

Đàn em A là người đầu tiên lên tiếng:

“Em… được năm trăm bảy mươi mốt.”

Cả nhóm im lặng một giây.

Sau đó anh Long là người đầu tiên gào lên:

“VỖ TAYYYYY!!!!”

Đàn em B lập tức tiếp lời:

“Em năm trăm tám mươi ba!!!”

Tiếng hoan hô lại nổ tung thêm một đợt.

Anh Long kích động tới mức đập bàn, đập mạnh tới nỗi điện thoại đổ luôn xuống, trên màn hình chỉ còn nhìn thấy trần nhà hắn.

Hắn dựng điện thoại lại, hắng giọng, biểu cảm đột nhiên nghiêm túc hẳn.

Hắn nhìn tôi:

“Em… năm trăm chín mươi mốt.”

Cả nhóm im lặng tròn hai giây.

Sau đó đàn em A và đàn em B đồng thời hét chói tai:

“ANH LONG NĂM TRĂM CHÍN MƯƠI MỐT??? HỒI LỚP MƯỜI MỘT ANH MỚI CÓ HAI TRĂM TÁM MƯƠI MÀ!!!”

Mắt anh Long đỏ hoe:

“Thế không nhìn xem tao theo ai lăn lộn à?”

Tạ Lẫm từ đầu tới cuối đều không nói gì.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...