61
Đợi tới lúc cả đám nhìn về phía cậu ta, cậu ta mới hờ hững mở miệng:
“665.”
Lại thêm một khoảng im lặng.
Người đầu tiên phản ứng được vẫn là anh Long:
“665!!! TẠ LẪM MÀY CÓ CÒN LÀ NGƯỜI KHÔNG VẬY!!!”
Đàn em A:
“Anh Lẫm đỉnh khoản giả vờ luôn đấy, thi cao vậy mà nhịn tới giờ mới nói!!!”
“Tiếng Anh một trăm bốn mươi mốt.”
Cậu ta nói.
“Cũng bình thường thôi.”
“Bình thường cái đầu anh ấy!!!”
Giọng đàn em B trực tiếp vỡ luôn.
“Ngày xưa anh tiếng Anh được có chín điểm!!! Chín điểm đấy!!! Anh còn nói bình thường hả???”
Khóe môi Tạ Lẫm hơi cong lên.
Sau đó tới lượt tôi.
Bốn người đồng thời im bặt.
Bốn đôi mắt chăm chăm nhìn màn hình.
Anh Long căng thẳng tới mức nín cả thở, đàn em A ở đầu bên kia chắp hai tay trước ngực như đang cầu nguyện.
62
“713.”
Tôi nói.
Im lặng.
Sau đó cả nhóm hoàn toàn phát điên.
Anh Long bật khỏi ghế, bật mạnh quá nên đầu trực tiếp bay khỏi khung hình, chỉ còn lộ mỗi cái cằm.
Đàn em A giơ điện thoại qua đầu rồi chạy vòng vòng trong phòng.
Màn hình video của đàn em B bắt đầu rung lắc dữ dội, kèm theo tiếng:
“A Á Á Á Á Á——”
với tiếng bước chân loạn xạ.
Ban đầu tôi vốn đã bình tĩnh rồi, kết quả lại bị bọn họ làm cho cười tới nhe hết cả răng.
Điện thoại đột nhiên vang lên.
—— Là Tạ Lẫm gọi tới.
Giọng cậu ta lười biếng truyền qua đầu dây:
“Chúc mừng nhé, thủ khoa thành phố.”
Tôi:
“Cậu bị bệnh à? Chẳng phải đang mở video rồi sao?”
Cậu ta khẽ cười:
“Thì sao?”
“Tôi cứ thích gọi riêng nói với cậu đấy.”
63
Sau khi chuyện này lan truyền ra ngoài—
Vì chiến tích tôi không chỉ tự mình trở thành thủ khoa thành phố, còn tiện tay kéo ra một đứa đậu 985 cùng ba đứa đậu 211 thật sự quá khủng bố.
Phóng viên trực tiếp xông tới nhà tôi phỏng vấn kinh nghiệm giáo dục của ba mẹ tôi.
Ban đầu tôi còn sợ ba tôi lên hình sẽ run.
Sự thật chứng minh là tôi nghĩ nhiều rồi.
Ông đặc biệt mặc nguyên bộ đồ kinh điển của mình—
Áo sơ mi hoa.
Quần skinny.
Giày đậu.
Tóc vuốt bóng loáng.
Đối diện camera còn lắc nguyên một bộ động tác giang hồ tiêu chuẩn.
Sau đó chân thành nói:
“Chuyện giáo dục trẻ con mà cũng cần nghiên cứu à?”
“Con cái chẳng phải tự nhiên sẽ thành tài sao? Con nhà mấy người không vậy à?”
“Con gái tôi ấy hả, may mà từ nhỏ tôi còn cản nó học thêm đấy. Không thì giờ chẳng biết nó thi được bao nhiêu điểm nữa!”
64
Tiệc liên hoan lớp sau kỳ thi đại học, Tạ Lẫm không tới.
Hôm nay là tiệc mừng đỗ đại học của cậu ta, không thoát ra được.
Địa điểm liên hoan được chọn ở quán lẩu gần trường.
Ông chủ quen mặt chúng tôi, vừa thấy cả đám bước vào đã tặng thêm hai đĩa thịt cừu.
“Chúc mấy đứa tiền đồ như gấm nhé.”
Ông ấy cười nói.
Hơn năm mươi học sinh trong lớp ngồi kín cả quán.
Ngay cả những bạn bình thường không thân cũng bắt đầu cụng ly nói chuyện, giống như muốn nói hết những điều ba năm qua chưa từng nói trong một đêm.
Tôi bị ép uống rất nhiều rượu.
“Thủ khoa! Kính cậu một ly!”
“Giang Nịnh! Sau này phát đạt đừng quên tụi này nhé!”
“Nào nào nào, ly này nhất định phải uống——”
Anh Long ngồi bên cạnh điên cuồng chắn rượu giúp tôi.
“Này này này đủ rồi đấy, cô ấy uống không nổi nhiều vậy đâu——”
65
Nhưng hắn chắn chẳng có tác dụng gì.
Người quá đông.
Hết đợt này tới đợt khác như sóng biển tràn tới.
Sau đó ngay cả anh Long cũng chẳng lo nổi cho tôi nữa, bản thân hắn cũng bị chuốc mấy vòng liên tục.
Lúc đầu óc tôi bắt đầu choáng váng, Tạ Lẫm gửi tới một tin nhắn:
“Uống ít thôi.”
Tôi trả lời một chữ:
“Ồ.”
Sau đó tiếp tục uống.
Uống được một lúc, đầu óc tôi bắt đầu mơ mơ màng màng, âm thanh xung quanh cũng trở nên xa xôi mơ hồ.
Tôi chống tay lên bàn đứng dậy.
“Đại ca đi đâu vậy?”
Anh Long hỏi tôi.
“Ra ngoài hóng gió.”
Tôi nghe thấy chính mình trả lời như vậy rồi lảo đảo bước ra ngoài.
Bước chân không còn vững nữa.
66
Lúc gió đêm ngoài cửa quán thổi tới, đầu óc tôi cuối cùng cũng tỉnh táo được một chút.
Nhưng cũng chỉ là một chút thôi.
Đèn đường rất sáng.
Sáng tới mức hơi chói mắt.
Tôi nheo mắt, dựa lên cây cột trước cửa, hít sâu một hơi.
Trong không khí là mùi vị rất đặc trưng của mùa hè—
Mùi nhựa đường nóng hầm hập.
Mùi khói từ quán nướng phía xa.
Còn có hương hoa dành dành không biết từ sân nhà ai bay tới.
Sau đó tôi nhìn thấy Tạ Lẫm.
Cậu ta đứng dưới đèn đường, mặc chiếc sơ mi đen, tay áo xắn tới cẳng tay.
Đẹp đến mức không chân thực.
Lúc nhìn thấy tôi, cậu ta hơi nhíu mày.
“Cậu uống bao nhiêu rồi?”
67
Nghe giọng hình như hơi giận.
Tôi muốn trả lời cậu ta.
Nhưng miệng không còn nghe lời tôi nữa.
Chân cũng vậy.
Tôi bước lên trước một bước, đầu gối mềm nhũn, cả người trực tiếp ngã về phía trước.
Cậu ta đỡ lấy tôi.
Cánh tay vòng qua sau lưng tôi, một tay giữ bên eo, trực tiếp ôm trọn cả người tôi vào lòng.
Mặt tôi đập lên ngực cậu ta, ngửi thấy trên người cậu ta có mùi gỗ thông nhàn nhạt.
Thằng nhóc thúi này còn xịt nước hoa nữa.
Ăn diện cho ai xem vậy?
Cơ thể cậu ta rất nóng, xuyên qua lớp sơ mi truyền sang, nóng tới mức đầu tôi càng choáng hơn.
Tôi mơ màng ngẩng đầu lên.
“Sao cậu lại ở đây? Chẳng phải đang dự tiệc mừng đỗ đại học à?”
68
Mặt cậu ta ở rất gần tôi.
Cậu ta cúi đầu nhìn tôi đang rúc trong lòng mình.
“Đối thủ quá mạnh.”
Cậu ta nói.
“Nếu tôi không tới, tôi sợ sẽ thua.”
Tôi ngốc nghếch nhìn cậu ta.
“Ai cơ? Chẳng phải thi xong rồi sao?”
Đột nhiên cậu ta bật cười.
Hàng mi dưới ánh đèn đường chớp chớp.
“Hóa ra cậu cũng có lúc ngốc như vậy.”
Tôi cũng nhìn cậu ta cười.
Cậu ta cười đẹp thật.
Đẹp đến mức tôi nhịn không được đưa tay sờ lên mặt cậu ta.
“Cậu đẹp thật đấy.”
Chaporia
Bình Luận (0)