69
Yết hầu cậu ta đột nhiên chuyển động lên xuống một cái.
“Giang Nịnh.”
Giọng cậu ta hạ thấp xuống.
Thấp đến mức giống như bị ép ra từ nơi sâu nhất trong cổ họng.
“Đừng như vậy.”
“Tôi sợ tôi không nhịn được.”
“Không nhịn được cái gì?”
Tôi nghe thấy chính mình hỏi vậy.
Giọng mềm đến mức không giống tôi chút nào.
Cậu ta nhìn vào mắt tôi.
Ánh mắt chậm rãi trượt từ mắt tôi xuống môi tôi rồi dừng lại ở đó.
“Không nhịn được muốn hôn cậu.”
70
Tim tôi hụt mất một nhịp.
Tôi nhìn cậu ta.
Nhìn đôi môi đỏ của cậu ta.
Đột nhiên cảm thấy—
Rất muốn hôn.
Sau đó miệng tôi còn hành động nhanh hơn cả đầu óc.
“Vậy thì đừng nhịn nữa.”
“Vừa hay… tôi cũng muốn hôn cậu.”
71
Tôi còn chưa nói hết câu.
Nụ hôn của cậu ta đã rơi xuống.
Cậu ta hôn rất chậm.
Giống như lần đầu tiên ăn một viên kẹo, không biết nên bắt đầu từ đâu.
Ban đầu chỉ khẽ chạm vào khóe môi tôi.
Sau đó là môi trên.
Cuối cùng mới hoàn toàn phủ xuống.
Rồi dần dần—
Từ thăm dò biến thành chiếm lấy.
Từ cẩn thận dè dặt biến thành bất chấp tất cả.
Hơi thở nóng bỏng của cậu ta phả lên mặt tôi.
Tay cậu ta từ bên eo chậm rãi trượt ra sau lưng, ôm chặt cả người tôi vào lòng.
72
Không biết qua bao lâu.
Cuối cùng cậu ta cũng buông tôi ra.
Trán chạm trán.
Chóp mũi cọ nhẹ vào mũi tôi.
Vừa khẽ thở dốc vừa hỏi:
“Vừa rồi là ai hôn tôi thế?”
Tôi giơ tay:
“Là tôi.”
Cậu ta giữ lấy bàn tay tôi đang giơ lên rồi kéo xuống, năm ngón tay đan xuyên qua kẽ tay tôi, siết chặt lại.
Cậu ta khẽ cười:
“Cậu là ai?”
Tôi nghĩ một chút:
“Thủ khoa thành phố.”
Cậu ta bật cười lớn hơn:
“Còn gì nữa?”
“Giang Nịnh.”
“Ừm, còn nữa?”
“… Mẹ nuôi của cậu.”
73
“……”
“Nói sai nữa thì sau này không cho cậu hôn đâu.”
Ngón tay cái của cậu ta nhẹ nhàng vuốt lên mu bàn tay tôi.
Không mạnh.
Nhưng mang theo chút ý uy hiếp.
Trong đầu tôi chợt lóe lên một tia sáng, vui tới mức vô thức nhích lại gần hơn một chút, gần tới mức môi gần như chạm vào khóe môi cậu ta.
“… Ừm… bạn gái của cậu.”
Cậu ta im lặng một giây.
Sau đó cúi đầu hôn nhẹ lên môi tôi một cái.
Lại hôn thêm một cái nữa.
Giống như đóng dấu xác nhận.
“Thông minh thật.”
“Đáp đúng rồi.”
“Nhưng sau này không được uống rượu với đàn ông khác nữa.”
Cánh tay cậu ta siết chặt hơn một chút, ôm trọn tôi thật chặt vào lòng.
“Dáng vẻ lúc cậu say quá mức mê người.”
“Nếu để đàn ông khác nhìn thấy chắc tôi phát điên mất.”
Cậu ta nghĩ nghĩ rồi bổ sung thêm:
“Phụ nữ cũng không được!!!!”
74
Sau khi Giang Nịnh đi ra ngoài, Trương Long cứ cảm thấy không yên tâm.
Con nhóc đó đi đứng còn lảo đảo như vậy, bên ngoài lại tối om, lỡ ngã thì làm sao?
Bình thường cô ấy cũng chẳng uống rượu mấy.
Giờ chắc khó chịu muốn chết rồi.
Phải mua cái gì giải rượu cho cô ấy mới được.
Hắn uống liền một cốc nước lọc để tỉnh rượu, uống gấp quá còn bị sặc một cái.
Sau đó lập tức chạy ra khỏi quán.
Khu này hắn quen đường.
Đi qua hai ngã tư phía trước là có cửa hàng tiện lợi.
Lúc mua hắn đứng chọn rất lâu.
Đại ca không thích vị thuốc.
Thích nhất là vị dâu tây.
Thế nên hắn nhét gói kẹo mềm giải rượu vị dâu vào túi rồi quay về.
75
Lúc rẽ qua góc đường đó—
Hắn nhìn thấy rồi.
Dưới ánh đèn đường.
Giang Nịnh và Tạ Lẫm.
Đang hôn nhau.
Tay họ đan chặt vào nhau.
Ánh đèn rơi xuống người hai người, kéo bóng họ in trên mặt đất.
Chồng lên nhau thành một thể.
Giống như chẳng ai có thể tách họ ra được nữa.
Hắn đứng ở đó rất lâu.
Hộp kẹo trong tay bị siết tới biến dạng, lớp vỏ nhựa phát ra tiếng động khe khẽ.
Lúc xé bao ra, giấy nhựa vang lên một tiếng “rẹt”.
Hắn bẻ một viên kẹo bỏ vào miệng mình.
Đắng quá.
Rõ ràng trên bao bì ghi là vị dâu tây.
Nhưng lại đắng đến vậy.
76
Hắn quay người bỏ đi.
Đi được hai bước lại dừng lại.
Dùng mu bàn tay lau mạnh mắt mình.
Mẹ nó, cái loại kẹo rách này sao lại khó ăn tới vậy?
Lần sau không mua cái hãng này cho đại ca nữa.
Đột nhiên hắn nhớ tới một chuyện—
Mùa đông năm ngoái, lúc Giang Nịnh đứng chặn ở cổng trường bắt người ta làm đề, ngày nào hắn cũng mua cho cô một ly sữa dừa nóng.
Lúc nhận lấy, cô từng nói một câu:
“Anh Long, sau này anh nhất định sẽ là bạn trai tuyệt thế luôn ấy.”
Khi đó hắn không nói gì.
Hắn nhớ tới trước đây bạn gái cũ nào cũng chê hắn là người bạn trai tệ nhất từng quen.
Không biết quan tâm.
Không biết chăm sóc.
Hoàn toàn không biết yêu người khác.
Hóa ra không phải hắn không biết yêu.
Mà là chưa gặp được người khiến hắn muốn yêu thôi.
Ngoại truyện: Cám Dỗ Về Nhà
Năm hai đại học, dưới sự mặt dày bám riết không buông của Tạ Lẫm, cuối cùng tôi cũng kéo cậu ta vào group gia đình mình.
Tên nhóm là “Cám Dỗ Về Nhà”.
Ba tôi đặt.
Ông bảo nghe có kịch tính.
Thỉnh thoảng ông lại lên nhóm hồi tưởng thanh xuân, đăng video múa giang hồ tự sáng tạo của mình.
Background vĩnh viễn là bãi đỗ xe cơ quan.
Nhạc nền vĩnh viễn là kiểu nhạc remix quê mùa “đùng cha đùng chát”.
Lần nào tôi cũng không khách sáo:
“Bài tập phục hồi tai biến của ông nội con còn đẹp hơn cái này.”
Mẹ tôi:
“Nếu ông rảnh quá thì đi gánh phân đầu làng đi.”
Ba tôi không phục, tag Tạ Lẫm:
Tiểu Tạ thấy thế nào?
Tạ Lẫm lập tức bắt đầu chế độ nịnh bố vợ điên cuồng.
“Động tác múa của chú đúng là mượt như mây trôi nước chảy.”
“Biên đạo cực kỳ sáng tạo.”
“Động tác này cháu học suốt một tuần mới bắt chước được chút da lông.”
Cậu ta thậm chí còn quay luôn video bản thân lắc lư theo rồi gửi vào nhóm.
Mặc vest.
Đeo cà vạt.
Trong văn phòng tổng giám đốc nghiêm túc lắc hoa tay.
Hai giây sau ba tôi trả lời:
Tiểu Tạ không tệ.
Tạ Lẫm:
Cảm ơn chú đã khen!!!
“Hôm nay cháu còn nhìn thấy chú trực ban dưới công ty nữa, đúng là đội trưởng bảo vệ đẹp trai nhất cháu từng gặp!!!”
Ba tôi trả lời:
Khiêm tốn thôi.
Ba giây sau, ông gửi thêm một tấm selfie.
Mặc đồng phục bảo vệ.
Chống nạnh.
Đứng thẳng như cây cột điện.
Tôi:
Đúng là núi thấp gặp nước thúi tri âm tri kỷ mà!!!
Mắng trong nhóm xong tôi vẫn chưa thấy đủ, trực tiếp mở khung chat riêng với Tạ Lẫm:
Cậu bị bệnh à?
Cậu ta trả lời ngay lập tức:
Vợ à, nhịn thêm chút nữa đi, em sắp cưa đổ bố vợ rồi!!!
Tôi:
Tôi cũng sắp đá cậu rồi đấy!!!
Tạ Lẫm:
Mẹ em nói nếu em không cưới được chị thì bà sẽ đánh chết em, sau đó quyên hết tiền trong nhà đi. Vợ à, nể mặt mấy chục tỷ đó mà thương em chút đi.
Tôi:
…… Được rồi, nhưng sau này cấm lắc hoa tay trong nhà!!!!
Tạ Lẫm:
Tuân lệnh! Vợ đại nhân kính yêu của em!!!
(Hết truyện)
Chaporia
Bình Luận (0)