Hứa Thừa Hạo à…
Anh bị người ta lừa đến xoay vòng vòng mà còn đứng ra chắn đạn thay cô ta.
Đúng là ngu hết thuốc chữa.
“Giữ kỹ bản báo cáo kiểm tra này.”
“Sau này sẽ có ích.”
“Vâng.”
Sau khi thư ký Dương rời đi, tôi mở lại bài đăng của Chung Uyển Tình.
Viết rất có bài bản.
Trái một câu “bảo vệ bản thân và đứa bé”.
Phải một câu “bị đối xử bất công”.
Mấy tài khoản chuyên hóng drama địa phương đã bắt đầu chia sẻ ảnh chụp màn hình bài viết của cô ta, kèm tiêu đề kiểu như:
“Tư bản chèn ép nhân viên nhỏ.”
Dư luận đang dần nghiêng sang phía bất lợi cho tôi.
Đúng là có tâm cơ.
Nhưng vở diễn càng lớn…
Lúc lật xe mới càng thú vị.
Tôi mở danh bạ, tìm đến một số điện thoại.
Tống Niệm.
Bạn cùng phòng đại học của tôi.
Hiện tại là đối tác của một công ty PR thương hiệu.
Tôi nhắn qua.
“Có đó không? Nhờ cậu một chuyện.”
Ba giây sau cô ấy trả lời.
“Ủa? Đại tiểu thư chủ động tìm mình cơ à? Hiếm thật đấy.”
“Có gì nói luôn.”
“Giúp mình điều tra một người.”
“Chung Uyển Tình, hai mươi sáu tuổi, trợ lý ở tập đoàn Lan Đình.”
“Mình muốn toàn bộ bối cảnh và quá khứ của cô ta.”
“Càng chi tiết càng tốt.”
“Bao lâu?”
“Trong vòng ba ngày.”
“Được.”
“Chuyện của cậu, mình ưu tiên số một.”
Ba ngày sau.
Hứa Thừa Hạo không tới ký đơn ly hôn.
Ngược lại còn gửi cho tôi một đoạn tin nhắn rất dài.
“Ngôn Khê, anh đã suy nghĩ rất lâu.”
“Anh biết mình sai rồi, nhưng anh không muốn từ bỏ cuộc hôn nhân này.”
“Đứa bé của Chung Uyển Tình, anh sẽ bảo cô ta xử lý.”
“Nhà cửa xe cộ anh cũng sẽ tìm cách lấy lại.”
“Em cho anh thêm chút thời gian.”
“Anh nhất định sẽ làm được.”
Tôi đọc xong, chỉ trả lời bốn chữ.
“Thời gian hết rồi.”
Sau đó bảo thư ký Dương gửi thẳng thư luật sư cho anh ta.
Chiều hôm ấy, Hứa Thừa Hạo không đến công ty.
Tôi cũng chẳng quan tâm anh ta đi đâu.
Cũng trong ngày hôm đó, Tống Niệm gửi toàn bộ kết quả điều tra tới cho tôi.
Một tập hồ sơ rất dày.
Tôi đọc từ đầu đến cuối.
Chung Uyển Tình.
Tên cũ là Chung Tiểu Mạn.
Ba năm trước từng làm hành chính ở một công ty khác.
Sau đó qua lại với một giám đốc đã có gia đình của công ty đó.
Chuyện bị vợ của người kia phát hiện, làm ầm đến tận công ty.
Cuối cùng hai bên dàn xếp riêng.
Người đàn ông kia đưa cho cô ta ba mươi vạn.
Chung Tiểu Mạn nghỉ việc.
Sau đó đổi tên từ Chung Tiểu Mạn thành Chung Uyển Tình.
Rồi nhảy việc vào tập đoàn Lan Đình.
Mục tiêu:
Hứa Thừa Hạo.
Lộ trình:
Trợ lý.
Mập mờ.
Thế chỗ.
Y hệt lần trước.
Người phụ nữ này…
Là dân chuyên nghiệp.
Tôi khép tập hồ sơ lại.
Tống Niệm nhắn thêm một câu.
“Ông chồng của cậu đúng là bị người ta xem như heo để thịt.”
“Lần trước ba mươi vạn là đủ đuổi đi.”
“Lần này một ngàn bốn trăm vạn.”
“Khẩu vị tăng không ít đâu.”
“Có cần mình tung hết đống này ra ngoài không?”
Tôi trả lời cô ấy.
“Chưa tới lúc.”
“Đợi một sân khấu thích hợp đã.”
Từ hôm đó, Hứa Thừa Hạo bắt đầu mỗi ngày đúng giờ lái xe đưa đón.
Không đi muộn.
Không về sớm.
Trên hệ thống điều phối, điểm đánh giá của anh ta vẫn luôn duy trì trên mức đạt yêu cầu.
Anh ta cũng không còn nói những lời quá đáng nữa.
Càng không dám ngồi trong xe chửi bới như trước.
Tan làm sẽ đúng giờ về nhà, ngoan ngoãn ngủ ở phòng cho khách, không đi tìm Chung Uyển Tình nữa.
Ngay cả lúc ăn cơm cũng chủ động giúp tôi lấy bát đũa.
Nhìn bề ngoài…
Có vẻ như anh ta thật sự đang hối lỗi.
Có một tối, anh ta gõ cửa phòng tôi.
“Ngôn Khê, anh pha cho em một ly trà hoa.”
Tôi mở cửa.
Anh ta bưng ly trà đứng ngoài, vẻ mặt đầy thành khẩn.
“Ngôn Khê, anh biết khoảng thời gian này đã khiến em phải chịu nhiều uất ức.”
“Anh thật sự đang thay đổi.”
“Em có thể cho anh thêm chút thời gian được không?”
Tôi nhận lấy ly trà.
“Hôm nay đủ số chuyến rồi?”
“Đủ rồi.”
“Điểm đánh giá?”
“Toàn bộ đều là năm sao.”
“Ừ.”
“Về nghỉ đi.”
Tôi đóng cửa lại.
Nếu mọi chuyện chỉ dừng ở đó…
Có lẽ tôi thật sự sẽ cân nhắc cho anh ta một cơ hội.
Nhưng ngay đêm hôm ấy.
Lúc Hứa Thừa Hạo đang tắm trong phòng khách, điện thoại đặt trên tủ đầu giường bất ngờ sáng lên.
Tôi đi ngang qua cửa phòng.
Cửa không đóng kín.
Màn hình hiện lên một dòng tin nhắn xem trước.
Người gửi:
Uyển Tình.
Chaporia
Bình Luận (0)