“Anh Hạo, ráng nhịn thêm chút nữa. Số tiền trước đó anh chuyển đi cô ta không tra ra được đầu mối đâu. Đợi sóng gió qua rồi chúng ta sẽ…”

Tin nhắn chỉ hiện tới đó rồi bị cắt mất.

Tôi đứng ngoài cửa nhìn hai giây.

Không động vào điện thoại của anh ta.

Chỉ xoay người trở về phòng ngủ.

Trước khi đóng cửa, tôi gửi cho thư ký Dương một tin nhắn.

“Ngày mai thông báo cho toàn bộ quản lý cấp trung, cấp cao cùng đại diện đối tác.”

“Buổi giới thiệu sản phẩm nội bộ quý tới tuần sau vẫn tiến hành đúng kế hoạch.”

“Ngoài ra…”

“Đem toàn bộ báo cáo kiểm tra phụ sản của Chung Uyển Tình và hồ sơ điều tra Tống Niệm gửi tới làm thành file trình chiếu.”

“Chuẩn bị sẵn định dạng có thể chiếu trực tiếp.”

Gửi xong, tôi đặt điện thoại xuống bên gối.

Hứa Thừa Hạo…

Anh thật sự nghĩ mình diễn rất đạt sao?

Ngay cả kịch bản…

Anh còn chưa cầm đúng nữa là.

Ngày diễn ra buổi giới thiệu sản phẩm.

Hơn một trăm người có mặt.

Bao gồm quản lý cấp trung, cấp cao của tập đoàn cùng đại diện các đối tác hợp tác.

Hứa Thừa Hạo với thân phận tài xế xe đưa đón đương nhiên không có tư cách tham dự.

Nhưng Chung Uyển Tình lại xuất hiện.

Không biết ai đã tiết lộ tin tức cho cô ta.

Cô ta mặc một chiếc váy trắng, đứng gần khu vực check-in, dáng vẻ yếu đuối lại yên lặng.

Mấy đại diện đối tác không biết chuyện còn đang nhỏ giọng bàn tán.

“Cô kia là ai vậy?”

“Nghe nói là trợ lý từng dính tin đồn với Phó tổng Hứa.”

“Hình như cô ta đang mang thai.”

Chung Uyển Tình giả vờ như không nghe thấy.

Nhưng khóe môi lại mang theo ý cười mờ nhạt không giấu nổi.

Cô ta tới đây…

Chính là để tất cả mọi người nhìn thấy mình.

Một “nạn nhân”.

Công khai đứng ngay trên sân nhà của tôi.

Nếu tôi không động tới cô ta…

Thì sẽ thành tôi lấy lớn hiếp nhỏ.

Nếu tôi động tới…

Thì lập tức bị chụp cái mũ “tư bản chèn ép nhân viên mang thai”.

Dù đi thế nào…

Người có lợi cũng là cô ta.

Đáng tiếc…

Cô ta không biết trong tay tôi đang giữ một lá bài đủ để khiến cô ta thua sạch.

Mười lăm phút trước khi buổi họp bắt đầu.

Tôi bảo thư ký Dương chuyển quyền điều khiển màn hình chính sang điện thoại của tôi.

Sau đó bước lên sân khấu.

“Trước khi bắt đầu…”

“Tôi muốn xử lý một chuyện nội bộ trước.”

Cả hội trường lập tức yên tĩnh.

Hơn một trăm ánh mắt đồng loạt nhìn về phía tôi.

Tôi gật đầu với thư ký Dương.

Ngay sau đó…

Trên màn hình lớn xuất hiện một bản báo cáo kiểm tra.

Báo cáo khám phụ sản của Chung Uyển Tình.

Ngày tháng.

Họ tên.

Hạng mục kiểm tra.

Kết quả.

Tất cả đều rõ ràng.

Ở cột kết luận chỉ có bốn chữ:

“Không phát hiện mang thai.”

Trong hội trường lập tức vang lên tiếng bàn tán xì xào.

Sắc mặt Chung Uyển Tình trắng bệch ngay tức khắc.

Tôi bình thản lên tiếng.

“Đây là báo cáo kiểm tra tại bệnh viện phụ sản của cô Chung Uyển Tình vào một tuần trước.”

“Kết quả cho thấy cô ấy hoàn toàn không mang thai.”

“Nói cách khác…”

“Những lời cô ấy từng nói với chồng tôi cùng các bài đăng công khai trên mạng về việc ‘mang thai’…”

“Đều là giả.”

Cả hội trường im phăng phắc.

Toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía Chung Uyển Tình đứng ở góc phòng.

Môi cô ta run lên không ngừng.

Tôi tiếp tục nói.

“Ngoài ra…”

“Tôi còn có một bản điều tra khác.”

Màn hình lập tức chuyển sang trang tiếp theo.

Hồ sơ đổi tên của Chung Uyển Tình.

Lý lịch công ty cũ.

Toàn bộ quá trình vụ ngoại tình trước kia.

Cả chi tiết khoản tiền dàn xếp riêng.

Từng trang từng trang hiện lên.

“Chung Uyển Tình, tên cũ là Chung Tiểu Mạn.”

“Ba năm trước từng dùng thủ đoạn tương tự để tiếp cận một quản lý cấp cao đã có gia đình ở công ty cũ.”

“Sau khi bị vợ đối phương phát hiện, cô ta nhận ba mươi vạn tiền dàn xếp rồi nghỉ việc.”

“Lần này…”

“Cô ta đổi tên, bước vào công ty của tôi.”

“Tiếp tục dùng đúng một phương thức cũ để tiếp cận chồng tôi.”

“Một ngàn bốn trăm vạn tiền công ty bị chuyển vào tài khoản cá nhân của cô ta.”

“Dùng để mua hai căn nhà và một chiếc xe.”

“Việc mang thai là giả.”

“Cái danh nạn nhân cũng là giả.”

“Đây không phải ngoại tình.”

“Mà là một vụ lừa đảo có kế hoạch.”

Cả hội trường yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng điều hòa vận hành.

Chung Uyển Tình đứng trong góc.

Trên mặt đã không còn chút huyết sắc nào.

“Cô nói bậy!”

Cô ta đột nhiên hét lên.

“Cô không có quyền công khai đời tư của tôi!”

“Tôi sẽ kiện cô!”

Tôi nhìn cô ta, ánh mắt lạnh nhạt.

“Kiện tôi?”

“Cứ việc.”

“Nhưng trước đó…”

“Tôi khuyên cô nên hỏi luật sư của mình xem.”

“Giữa việc dùng mang thai giả để lừa lấy lòng tin…”

“Và phối hợp chuyển một ngàn bốn trăm vạn tiền công ty…”

“Rốt cuộc ai mới là người nên bị truy cứu trách nhiệm hơn.”

Chung Uyển Tình đứng sững tại chỗ.

Cả hội trường…

Không một ai đứng ra nói giúp cô ta lấy một câu.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...