Chung Uyển Tình đột ngột xoay người bỏ chạy.

Tiếng giày cao gót nện gấp gáp lên sàn nhà vang vọng khắp hội trường.

Không ai đuổi theo.

Cũng chẳng ai ngăn lại.

Mãi đến khi bóng dáng cô ta biến mất khỏi cửa lớn hội trường, tôi mới chậm rãi lên tiếng.

“Được rồi.”

“Buổi giới thiệu sản phẩm chính thức bắt đầu.”

Lần này vang lên dưới khán đài…

Không còn là những tràng pháo tay xã giao nữa.

Mà là tiếng vỗ tay thật sự.

Sau khi buổi họp kết thúc, Tống Niệm gọi điện cho tôi.

“Làm đẹp lắm.”

“Có người quay lại video hiện trường rồi, giờ đang truyền khắp các nhóm trong ngành.”

“Cảm ơn nhé.”

“Đừng khách sáo với mình.” Tống Niệm cười một tiếng rồi đột nhiên đổi giọng. “À đúng rồi, còn một chuyện cậu phải chú ý.”

“Chuyện gì?”

“Ông chồng cũ của cậu gần đây đi rất gần với một người tên Lục Viễn Minh.”

“Người này cậu biết không?”

Lục Viễn Minh.

Bạn đại học của Hứa Thừa Hạo.

Hiện tại là phó giám đốc bộ phận marketing của tập đoàn Khánh Phong.

Mà Khánh Phong…

Là đối thủ cạnh tranh lớn nhất trong ngành của Lan Đình.

“Họ đang bàn chuyện gì?”

“Chưa dò được cụ thể.”

“Nhưng có người nói gần đây Lục Viễn Minh liên tục mời vài quản lý cấp trung bên công ty cậu đi ăn.”

“Có vẻ đang muốn đào người… hoặc moi thông tin.”

“Mình biết rồi.”

Sau khi cúp máy, tôi khẽ bật cười lạnh.

Hứa Thừa Hạo…

Ngoài mặt thì khóc lóc nhận sai.

Sau lưng lại bắt tay với đối thủ để giở trò?

Được lắm.

Cũng có chút bản lĩnh đấy.

Tôi mở hòm thư nội bộ, gửi cho giám đốc pháp chế của tập đoàn một email mã hóa.

“Điều tra toàn bộ lịch sử liên lạc giữa Hứa Thừa Hạo với người bên ngoài trong ba tháng gần đây.”

“Đặc biệt là những người có liên quan tới tập đoàn Khánh Phong.”

“Ngoài ra…”

“Kiểm tra xem trong nội bộ công ty có ai đang tiết lộ dữ liệu thương mại chưa công khai ra bên ngoài hay không.”

“Ưu tiên cấp cao nhất.”

“Tôi muốn kết quả trong vòng ba ngày.”

Rất nhanh sau đó, giám đốc pháp chế trả lời.

“Cố tổng, đúng lúc tôi cũng đang định báo cáo với chị.”

“Tuần trước bộ phận kỹ thuật khi quét hệ thống đã phát hiện có người tải xuống ba bản kế hoạch đấu thầu chưa công khai từ mạng nội bộ.”

Tôi đặt điện thoại xuống.

Mọi chuyện còn nghiêm trọng hơn tôi tưởng.

Hứa Thừa Hạo…

Không chỉ ngoại tình.

Không chỉ tham tiền.

Anh ta còn cấu kết trong ngoài.

Hai ngày sau.

Lúc Hứa Thừa Hạo bước vào văn phòng tôi, vẻ mặt nhún nhường trước đây đã hoàn toàn biến mất.

Chuyện Chung Uyển Tình bị bóc trần giả mang thai và phốt quá khứ ngay tại buổi giới thiệu sản phẩm, anh ta chắc chắn đã xem được.

Ngay trong ngày hôm đó, rất nhiều tài khoản hóng drama đã chia sẻ video hiện trường.

“Gọi tôi tới làm gì?”

Thái độ của anh ta khác hẳn trước kia.

Không còn hèn nhát lấy lòng.

Ngược lại còn mang theo vài phần lạnh lẽo.

Xem ra sau khi lá bài Chung Uyển Tình bị phế…

Anh ta cũng chẳng buồn diễn nữa.

“Hai chuyện.”

Tôi đẩy một tờ giấy sang trước mặt anh ta.

“Thứ nhất, đơn ly hôn.”

“Lần trước anh không chịu ký, nên tôi đã để luật sư sửa lại điều khoản.”

“Xét theo hành vi chiếm dụng tài sản công ty của anh…”

“Phần phân chia tài sản vốn định cho anh cũng bị hủy bỏ.”

“Ký vào, ra đi tay trắng.”

“Nếu không ký…”

“Bản báo cáo kiểm toán sẽ được chuyển thẳng cho pháp chế xử lý theo quy trình.”

Hứa Thừa Hạo liếc qua bản thỏa thuận.

Không động vào.

“Thứ hai.”

Tôi mở một tập tài liệu khác.

“Trong ba tháng gần đây, có người tải xuống ba bản kế hoạch đấu thầu chưa công khai từ mạng nội bộ công ty.”

“Bộ phận kỹ thuật truy vết thiết bị đầu cuối…”

“Là máy tính trong văn phòng cũ của anh.”

Tay phải của anh ta khẽ run lên.

“Tôi không hiểu em đang nói gì.”

Tôi nhìn thẳng anh ta.

“Tôi đang nói…”

“Rốt cuộc anh và Lục Viễn Minh của tập đoàn Khánh Phong đang tính toán chuyện gì.”

Hứa Thừa Hạo im lặng.

Tôi chờ vài giây rồi tiếp tục.

“Hứa Thừa Hạo.”

“Cơ hội đầu tiên, anh dùng để phản bội tôi.”

“Cơ hội thứ hai, anh dùng để đâm tôi từ phía sau.”

“Bây giờ…”

“Là cơ hội cuối cùng.”

“Ký tên.”

“Rời đi.”

“Để đôi bên còn giữ chút thể diện cuối cùng.”

“Nếu không ký…”

“Kiểm toán, pháp chế và truy vết kỹ thuật sẽ cùng lúc vào cuộc.”

“Đến lúc đó…”

“Đừng nói tìm việc.”

“Ngay cả tư cách bước chân vào ngành này anh cũng sẽ không còn.”

Hứa Thừa Hạo đứng im tại chỗ.

Môi mím chặt.

Đột nhiên anh ta bật cười một tiếng.

“Cố Ngôn Khê…”

“Em thật sự nghĩ mình đã điều tra rõ hết mọi thứ rồi sao?”

“Em cho rằng Hứa Thừa Hạo tôi chỉ có chút bản lĩnh đó thôi à?”

Anh ta bước lên trước một bước.

“Em biết vì sao Lục Viễn Minh chịu giúp tôi không?”

“Trong tay cậu ta có một nhóm nhà đầu tư.”

“Bọn họ rất hứng thú với Lan Đình.”

“Không phải hợp tác…”

“Mà là thu mua.”

“Bọn họ đã bắt đầu tiếp xúc với mấy cổ đông nhỏ bên công ty em rồi.”

“Không phải ai trong số họ cũng cứng rắn như em đâu.”

“Em nghĩ chỉ cần đá tôi ra là công ty của em sẽ an toàn sao?”

Tôi nhìn anh ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...