Anh ta cho rằng mấy lời này có thể dọa được tôi.

“Xong chưa?”

“Ngôn Khê, em đừng nghĩ tôi không dám.”

“Hứa Thừa Hạo.”

Tôi chậm rãi nhìn anh ta.

“Anh thật sự cho rằng mình hiểu rõ cơ cấu cổ phần của công ty này sao?”

Anh ta khựng lại.

“Tám phần trăm cổ phần trong tay anh…”

“Là năm đó lúc kết hôn tôi cho anh.”

“Nhưng anh có biết…”

“Bản thân tôi đang nắm bao nhiêu không?”

“Những cổ đông nhỏ mà anh cùng Lục Viễn Minh tiếp xúc cộng lại còn chưa tới mười hai phần trăm.”

“Trong khi cá nhân tôi nắm giữ sáu mươi bảy phần trăm cổ phần.”

“Cho dù anh có kéo thêm bao nhiêu người bên ngoài…”

“Số phiếu trong tay các anh cũng không đủ để mở nổi một cuộc họp cổ đông hợp lệ.”

Sắc mặt Hứa Thừa Hạo từng chút từng chút thay đổi.

“Anh biết vì sao bao nhiêu năm nay…”

“Tất cả quyết định quan trọng của công ty đều do một mình tôi quyết không?”

“Bởi vì từ ngày đầu tiên…”

“Công ty này vốn dĩ đã là của riêng tôi.”

“Tưởng mình là Phó tổng sao?”

“Không.”

“Anh chỉ là một quân cờ…”

“Mà tôi cho phép ngồi ở vị trí đó.”

Tôi đứng dậy, vòng qua bàn làm việc bước tới trước mặt anh ta.

“Chuyện bên phía Lục Viễn Minh…”

“Tôi biết hết rồi.”

“Lịch sử máy tính của anh.”

“Email trao đổi.”

“Thời gian gặp mặt.”

“Địa điểm gặp mặt.”

“Toàn bộ đều nằm trong tay bộ phận pháp chế.”

“Anh còn muốn đứng đây mặc cả điều kiện với tôi?”

Hứa Thừa Hạo vô thức lùi lại một bước.

“Còn nhóm nhà đầu tư mà anh vừa nhắc tới…”

“Tôi nói cho anh biết.”

“Một nửa trong số họ đã nhận điện thoại từ đội pháp lý của tôi rồi.”

“Anh đoán xem…”

“Sau khi biết anh từng chiếm dụng tiền công ty…”

“Họ còn dám dính líu tới anh nữa không?”

Sắc mặt Hứa Thừa Hạo hoàn toàn xám ngoét.

“Cố Ngôn Khê… em không thể làm như vậy.”

Tôi nhìn anh ta.

“Tôi đã nói rồi.”

“Lần cuối cùng.”

“Ký hay không ký?”

Tay Hứa Thừa Hạo bắt đầu run lên.

Ánh mắt anh ta chuyển từ mặt tôi sang bản thỏa thuận trên bàn, rồi lại nhìn ngược trở về.

Cuối cùng…

Anh ta bước tới, cầm cây bút lên.

Lúc ký tên, đầu bút ở nét cuối cùng khựng mạnh một cái, kéo ra một đường xiêu vẹo méo mó trên giấy.

Ký xong, anh ta ném mạnh cây bút xuống bàn.

“Cố Ngôn Khê.”

“Chuyện khiến tôi hối hận nhất đời này…”

“Chính là quen biết em.

Tôi bình thản nhìn anh ta.

“Đi đi, tài xế Hứa.”

“Từ hôm nay trở đi…”

“Anh không còn bất kỳ quan hệ nào với tập đoàn Lan Đình nữa.”

Hứa Thừa Hạo xoay người rời đi.

Không quay đầu lại.

Sau khi cửa đóng, thư ký Dương bước vào.

“Cố tổng, anh ta ký rồi?”

“Ký rồi.”

“Bên pháp chế khi nào bắt đầu?”

“Hôm nay.”

“Khởi động đồng thời hai hướng.”

“Thu hồi một ngàn bốn trăm vạn tiền công ty.”

“Và truy cứu trách nhiệm làm rò rỉ bí mật thương mại.”

“Còn phía Chung Uyển Tình?”

“Hai căn nhà và chiếc xe dưới tên cô ta đều được mua bằng tiền công ty.”

“Bảo pháp chế gửi công văn.”

“Cho cô ta ba mươi ngày để hoàn trả toàn bộ tài sản.”

“Nếu không…”

“Tiến hành khởi kiện dân sự.”

“Đã rõ.”

Sau khi thư ký Dương rời đi, tôi tựa lưng vào ghế, khẽ nhắm mắt lại.

Ba năm.

Từ một thực tập sinh chẳng có gì…

Đến Phó tổng của tập đoàn.

Có nhà.

Có xe.

Có cổ phần.

Tôi cho anh ta tất cả.

Mà anh ta lại dùng chính những thứ tôi cho để nuôi người phụ nữ khác.

Bây giờ…

Tôi lấy lại toàn bộ.

Một đồng cũng không chừa.

Điện thoại vang lên một tiếng ting.

Là tin nhắn của Tống Niệm.

“Video ở buổi giới thiệu sản phẩm vẫn còn đang hot lắm.”

“Có vài bên truyền thông trong ngành muốn phỏng vấn cậu, nhận không?”

“Không nhận.”

“Xử lý kín thôi.”

“Được.” Tống Niệm trả lời rất nhanh. “À còn nữa.”

“Bên Lục Viễn Minh có biến.”

“Hôm nay hắn ta nộp đơn nghỉ việc khỏi tập đoàn Khánh Phong rồi.”

“Nghỉ việc?”

“Ừ.”

“Nghe nói ông chủ Khánh Phong biết chuyện hắn ta âm thầm làm mấy trò này nên trực tiếp đá hắn ra ngoài.”

“Khánh Phong không muốn đối đầu trực diện với Lan Đình.”

“Lục Viễn Minh bị đem ra làm quân cờ bỏ đi rồi.”

“Hứa Thừa Hạo biết chưa?”

“Chắc vẫn chưa.”

“Cái ô che lớn nhất của anh ta vừa sập.”

“Đợi lúc anh ta biết chắc thú vị lắm.”

Tôi đặt điện thoại xuống.

Từng người một.

Không ai thoát được cả.

Sau khi ký đơn ly hôn, Hứa Thừa Hạo không dọn đi ngay.

Anh ta ở lì trong nhà thêm hai ngày.

Suốt ngày nhốt mình trong phòng cho khách không chịu ra ngoài.

Dì Lưu nói anh ta gần như không ăn uống gì.

Thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng đập phá đồ vật từ trong phòng vọng ra.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...