“Tất cả là tại con Cố Niệm, một con đàn bà bị tống ra khỏi nhà mà quyền lực ghê gớm thế. Chắc chắn là nó đứng sau giật dây. Nhưng mấy bà yên tâm, chồng tôi bảo rồi, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, dăm ba cái thủ đoạn của công ty nhỏ không lật đổ được trời đâu. Đợi qua cơn sóng gió này, tôi chống mắt lên xem con ranh đó ngông cuồng được bao lâu.”
Công ty nhỏ.
Đến tận lúc này bà ta vẫn tưởng Lan Đình là “công ty nhỏ”.
Tôi lưu lại đoạn tin nhắn đó, ghi chú ngày tháng.
Không vội. Cứ để đạn bay thêm một lúc.
Nhưng chuyện khiến Tiền Tố Phương thực sự mất chỗ đứng lại xảy ra vào tuần thứ ba.
Một người phụ nữ tên Trần Nhã đã tìm đến tôi.
Trần Nhã là bạn thân chơi chung mười mấy năm với Tiền Tố Phương, cũng là bà chủ một viện thẩm mỹ có tiếng trong thành phố.
Quan hệ của bà ta và Tiền Tố Phương luôn rất gắn bó, kiểu tình chị em plastic “có phúc cùng hưởng, có chửi cùng chửi”.
Nhưng hôm nay bà ta tìm tôi, không phải để xin xỏ cho bạn mình.
“Cô Cố,” bà ta ngồi đối diện tôi, tay siết chặt chiếc túi xách hàng hiệu, nét mặt căng thẳng: “Có một chuyện tôi buộc phải nói với cô.”
“Nói đi.”
“Tố Phương… dạo này đi rêu rao nói xấu cô khắp nơi. Không chỉ nói cô, mà nói cả mẹ cô.”
“Nói gì?”
“Nói…” Trần Nhã liếc tôi, không dám nói hết.
“Không sao đâu, chị cứ nói.”
“Bà ấy bảo mẹ cô là ‘trọc phú’, bảo Tập đoàn Lan Đình ‘chẳng có gì to tát’, bảo hai mẹ con cô ‘ỷ thế hiếp người, tâm địa độc ác’. Còn bảo cô kết hôn ba năm toàn giả nghèo giả khổ để lừa gạt nhà họ Tống.”
Tôi chẳng phản ứng gì.
“Chưa hết,” Trần Nhã hạ giọng: “Bà ấy còn phao tin, nói sở dĩ cô gả cho Tống Diệc Chu là vì khi đó cô ‘mang tiếng xấu, không ai thèm rước’, nhà họ Tống ‘thương tình’ mới rước cô về.”
Nghe đến đây tôi bật cười.
“Mang tiếng xấu, không ai thèm rước?”
“Tôi cũng có tin đâu!” Trần Nhã vội vàng phân trần: “Thế nên tôi mới đến báo cho cô. Tôi chơi với Tố Phương ngần ấy năm, tính bà ấy thế nào tôi còn lạ gì. Trước kia bà ấy chửi cô tôi không tiện xen vào, nhưng bây giờ lôi cả mẹ cô vào… tôi thấy quá đáng lắm.”
Bà ta ngừng một chút, dò xét nhìn tôi.
“Hơn nữa, viện thẩm mỹ của tôi tháng sau định vay một khoản để mua thiết bị máy móc qua một công ty tài chính trong thành phố. Công ty đó hình như có liên quan đến Lan Đình… Tôi sợ chuyện của Tố Phương sẽ liên lụy đến tôi.”
Thì ra là thế.
Trần Nhã chẳng phải trượng nghĩa gì, mà là sợ bị vạ lây.
Nhưng dù xuất phát từ mục đích gì, bà ta cũng mang đến một thông tin: Tiền Tố Phương đang bịa đặt bôi nhọ tôi sau lưng, và mức độ ảnh hưởng đang lan rộng.
“Trần tổng, cảm ơn chị đã cho tôi biết những chuyện này.” Tôi nói: “Khoản vay của chị sẽ không bị ảnh hưởng đâu, chị yên tâm.”
Bà ta thở phào nhẹ nhõm.
“Tuy nhiên,” tôi nhìn bà ta: “Nếu lần sau Tiền Tố Phương lại nói những lời này trước mặt chị, chị giúp tôi một việc được không?”
“Việc gì?”
“Ghi âm.”
Trần Nhã do dự ba giây. Sau đó gật đầu.
Bà ta đi rồi, tôi gọi điện cho Hàn Minh.
“Luật sư Hàn, chuẩn bị sẵn hồ sơ khởi kiện tội xâm phạm danh dự. Tư liệu tôi sẽ gửi dần cho anh, bao gồm những phát ngôn sai lệch của Tiền Tố Phương ở mọi nơi, hành vi làm tay trong của Tưởng Mỹ Kỳ, và video Tiền Tố Anh đến công ty tôi làm loạn.”
“Rõ. Khi nào thì dùng?”
“Đợi tín hiệu.”
Tín hiệu đến nhanh hơn tôi tưởng tượng.
Chỉ hai ngày sau chuyến viếng thăm của Trần Nhã, Tiền Tố Phương đã làm một chuyện khiến tất cả mọi người trợn tròn mắt.
Bà ta dùng một tài khoản ẩn danh mới lập, đăng một bài “bóc phốt” dài thò lò trên diễn đàn đời sống lớn nhất thành phố.
Tiêu đề: “Vạch trần bộ mặt thật của thiên kim một doanh nghiệp nọ, ỷ vào quyền thế của mẹ để trả thù gia đình chồng cũ.”
Bài viết bịa ra một câu chuyện sống động như thật. Rằng “cô gái nọ” giấu giếm gia cảnh trước khi cưới, cố tình giả nghèo sau khi kết hôn, ly hôn xong thì thao túng công ty của mẹ để trả thù nhà chồng, hòng chiếm đoạt tài sản của chồng cũ.
Trong bài không nhắc đích danh, nhưng mô tả chi tiết chính xác đến mức “công ty bất động sản nọ”, “tập đoàn đầu tư nọ”, người thạo tin chỉ cần nhìn lướt qua là biết đang nói ai.
Bài viết đăng chưa đầy 2 tiếng đã lọt top trending.
Khu vực bình luận chia làm hai phe: Một phe chửi rủa “cô gái nọ” ỷ thế hiếp người, phe còn lại thì hả hê “nhà chồng cũ đáng đời”.
Tôi cầm điện thoại đọc bài viết từ đầu đến cuối. Rồi gọi một cuộc điện thoại.
“Luật sư Hàn, có tín hiệu rồi.”
“Tiến hành thế nào đây?”
“Hai bước. Bước 1: Yêu cầu đội PR chốt ngay lập tức mọi thông tin của bài đăng này, khóa cứng địa chỉ IP, thông tin đăng ký, thời gian đăng bài. Bước 2: 10 giờ sáng mai, anh đại diện cho tôi đăng một bài tuyên bố trên cùng diễn đàn đó. Trong tuyên bố chỉ để lại đúng 3 thứ: Hình ảnh camera vụ Tiền Tố Anh làm giả sao kê ngân hàng đi làm loạn; lịch sử chuyển khoản cho tay trong Tưởng Mỹ Kỳ; và biên bản giám định chữ ký về việc Tống Diệc Chu giả mạo chữ ký của tôi để vay 1,5 triệu tệ.”
“Đã rõ.
Giọng điệu của bản tuyên bố ra sao?”
“Không chửi bới, không giải thích, chỉ tung bằng chứng. Câu cuối cùng chốt hạ thế này: ‘Toàn bộ tài liệu trên đã được giao cho đội ngũ luật sư, chúng tôi bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý đối với các cá nhân liên quan.’”
“Rõ.”
10 giờ sáng hôm sau, bản tuyên bố của Hàn Minh xuất hiện đúng giờ trên diễn đàn.
Không dài dòng văn tự, không than nghèo kể khổ.
Chỉ có ba bằng chứng sắt đá và một câu chốt hạ sắc lẹm.
Hiệu ứng lập tức bùng nổ.
Chỉ trong hai tiếng, khu vực bình luận của bài đăng gốc bị lật ngược hoàn toàn.
Những người trước đó chửi rủa tôi biến mất tăm hoặc vội vã quay xe.
Những bình luận mới đồng loạt lên án: “Bà mẹ chồng này ác độc quá vậy?”, “Làm giả chữ ký vay tiền nuôi tiểu tam mà còn mặt mũi đi kiện cáo?”, “Con Tưởng Mỹ Kỳ kia ghê tởm thế, sống chó vậy ai chơi.”
Bài đăng ẩn danh của Tiền Tố Phương bị quản trị viên dán nhãn “Nghi ngờ sai sự thật”, lượt truy cập tăng vọt lên 100 ngàn chỉ trong nửa ngày.
Nhưng độ hot càng cao, Tiền Tố Phương càng thảm. Bởi vì tất cả mọi người đều đang xem bằng chứng.
Và mọi mũi dùi đều chĩa thẳng vào nhà họ Tống.
Chiều hôm đó, Trần Nhã gửi tin nhắn đến.
“Cô Cố, Tố Phương vừa gọi cho tôi xong. Bà ấy phát điên rồi, bảo cô lên mạng bịa chuyện bôi nhọ bà ấy. Còn đòi tìm luật sư kiện cô.”
“Bà ta còn nói gì nữa không?”
“Có. Bà ấy bảo…”
Trần Nhã gửi qua một đoạn ghi âm.
Tôi mở lên nghe. Giọng Tiền Tố Phương the thé, dồn dập.
“Nó dám tung mấy thứ đó lên mạng! Vu khống! Toàn là vu khống! Cái khoản vay 1,5 triệu đó căn bản đâu phải ý của Diệc Chu, là con ranh Bạch Lộ tự bày trò! Còn con Tưởng Mỹ Kỳ theo dõi nó thì có làm sao? Trước đây nó cũng chỉ là con nhỏ làm thuê, tao giám sát nó thì có gì sai? Nó lấy quyền gì mà bóc phốt tao? Đợi đấy, tao sẽ không tha cho nó đâu!”
Tôi nghe đi nghe lại hai lần. Sau đó chuyển tiếp đoạn ghi âm cho Hàn Minh.
“Luật sư Hàn, Tiền Tố Phương đã tự miệng thừa nhận 3 việc. Thứ nhất, Tưởng Mỹ Kỳ đúng là tay trong do bà ta sắp xếp. Thứ hai, bà ta biết trước chuyện vay 1,5 triệu tệ. Thứ ba, bà ta đang đe dọa tiếp tục trả thù tôi.”
“Đoạn ghi âm này có dùng được không?” Hàn Minh hỏi.
“Cứ lưu lại đã.”
“Còn một việc cô nên biết,” Hàn Minh nói: “Địa chỉ IP của bài đăng ẩn danh trên diễn đàn đã được tra ra. Số điện thoại đăng ký tài khoản là của Tiền Tố Anh. Nhưng thiết bị đăng bài lại hiển thị đang kết nối với mạng wifi nhà Tiền Tố Phương.”
“Nói cách khác, bài viết là do Tiền Tố Phương giật dây, Tiền Tố Anh thực hiện.”
“Đúng thế.”
“Tốt. Giữ kín mấy thông tin này, lúc nào cần sẽ gom lại dùng một mẻ.”
Tôi cúp máy.
Ngoài trời đang lất phất mưa phùn.
Đến nước này, Tiền Tố Phương đã hoàn toàn sụp đổ về mặt dư luận.
Nhưng với tính cách của con người này, bà ta sẽ không vì một lần lật xe mà chịu thua. Bà ta sẽ càng lồng lộn hơn.
Bà ta chắc chắn sẽ làm thêm một chuyện ngu xuẩn nữa.
Tôi chỉ việc chờ đợi.
Quả nhiên.
Đến ngày thứ tư, Tiền Tố Phương làm một chuyện mà ngay cả Tống Kiến Nghiệp cũng không lường trước được.
Bà ta đăng thẳng lên vòng bạn bè WeChat, tag đích danh Bạch Lộ.
“@Bạch Lộ: Mày xem chuyện tốt mày làm đi! Vụ vay 1,5 triệu tệ bung bét cho cả thiên hạ biết rồi đấy! Mày tưởng mày là ai? Không có con trai tao thì mày là cái thá gì? Tao nói cho mày biết, từ hôm nay mày đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Tống nữa!”
Bạch Lộ lập tức nhảy vào bình luận: “Dì ơi, trước đây chẳng phải dì bảo sẽ ủng hộ con hết mình sao? Chuyện vay tiền anh Diệc Chu đã bàn bạc với dì rồi, lúc đó dì còn khen con dám nghĩ dám làm mà.”
Tiền Tố Phương vặc lại: “Tao khen mày lúc nào? Mày bớt ngậm máu phun người đi! Khoản tiền đó là tự mày muốn có, không liên quan gì đến nhà tao!”
Bạch Lộ cũng không vừa, đáp trả cực gắt: “Vậy con còn giữ tin nhắn WeChat dì nhắn với con đây này, dì có muốn con tung lên cho mọi người cùng xem không?”
Tiền Tố Phương im bặt.
Nhưng cuộc khẩu chiến này đã bị vài người nhanh tay chụp lại màn hình.
Trình Tuyết lập tức gửi ảnh chụp cho tôi xem.
Bạch Lộ và Tiền Tố Phương, chính thức cắn xé nhau. Và màn “chó cắn chó” này đang phơi bày cho cả thiên hạ xem.
Tôi đọc xong ảnh chụp, chỉ thốt lên 4 chữ: “Đúng như dự đoán.”
“Tống Diệc Chu có thái độ gì?” Tôi hỏi.
Trình Tuyết nói: “Im lặng. Hắn không công khai lên tiếng. Nhưng theo tai mắt báo lại, hôm qua hắn và Bạch Lộ đã cãi nhau một trận long trời lở đất. Bạch Lộ bắt hắn phải đứng ra bênh vực cô ta, hắn gắt lên ‘Đang lúc nước sôi lửa bỏng này em đừng có gây thêm chuyện nữa’. Bạch Lộ tức tối ném luôn điện thoại.”
“Bọn họ chưa chia tay à?”
“Chưa, nhưng sắp rồi.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Vết nứt nội bộ nhà họ Tống đang tự động mở rộng với tốc độ mà tôi chẳng cần phải nhúng tay vào.
Việc tôi phải làm, chỉ là canh đúng thời điểm, đẩy thêm một cú.
Và thời cơ thích hợp đó, rất nhanh đã tới.
Cuối tuần đầu tiên của tháng Một.
Chaporia
Bình Luận (0)