Ta lười phí lời với hắn, trực tiếp xoay người đi về phía thiên điện của mình.

“Phó Thanh Hoan.”

Giọng nói cao ngạo của Mộ Dung Hoài vang lên phía sau lưng.

“Cô cũng không phải người tuyệt tình.”

“Nếu ngươi thật sự muốn tiếp tục ở lại Đông cung hầu hạ cô, vậy cũng không phải hoàn toàn không có cách.”

“Chỉ cần ngươi tự xin làm thiếp, nhường vị trí chính phi cho Chỉ Vu.”

Ta bật cười, quay đầu nhìn hắn:

“Lúc ngươi lắc đầu, có bị đôi tai heo của mình quạt trúng không?”

Mộ Dung Hoài sửng sốt:

“Ngươi có ý gì?”

Tên tiểu thái giám phía sau ta rất lanh lợi, lập tức cung kính khom người:

“Hồi phế Thái tử điện hạ, ý của Hoàng thái nữ là…đầu ngài là đầu heo.”

Mộ Dung Hoài lập tức nổi trận lôi đình:

“Phó Thanh Hoan, ngươi thật to gan! Dám mở miệng sỉ nhục cô!”

“Ngươi… ngươi…”

Hắn chỉ thẳng vào ta, tức đến mức thất khiếu bốc khói.

“Ngươi đừng tưởng phụ hoàng chỉ thuận miệng nâng đỡ ngươi vài câu lúc đang nổi nóng thì ngươi thật sự có thể cầm lông gà làm lệnh tiễn!”

“Ta mới là hài tử duy nhất của phụ hoàng! Cho dù ta không làm Thái tử nữa, vậy cũng chưa đến lượt một nữ nhi ngoại thần như ngươi!”

“Dám tự xưng Hoàng thái nữ, ta thấy người của Phó gia các ngươi đúng là sống đủ rồi!”

Tiểu thái giám sợ đến mức lập tức im bặt.

Ta nhún vai, hoàn toàn không để tâm:

“Tùy ngươi muốn nói thế nào thì nói, tạm biệt, ta phải đi nghỉ ngơi đây.”

Sắc mặt Mộ Dung Hoài lập tức trở nên vô cùng khó coi, hắn bước lên một bước, mạnh tay túm lấy cánh tay ta:

“Ngươi còn muốn nghỉ ngơi?”

“Ngươi ghen tuông vô độ, còn dám chống đối Thái tử, vậy mà vẫn muốn nghỉ ngơi?”

Hắn phất tay:

“Người đâu! Áp giải Phó thị đến từ đường, quỳ trước liệt tổ liệt tông cho cô, bắt nàng ta phải tự kiểm điểm cho đàng hoàng!”

Đám thị vệ Đông cung vẫn chưa nhận được tin tức, lập tức không biết sống c /hết mà xông vào định bắt ta.

Tên tiểu thái giám hoảng hốt chắn ngay trước mặt ta:

“To gan! Ngươi… ngươi sao dám bắt Hoàng thái nữ điện hạ đi quỳ từ đường?”

Mộ Dung Hoài cười lạnh một tiếng:

“Người đâu, kéo tên nội thị không biết sống c /hết này xuống xử t /ử.

Tiểu thái giám kia nhìn nhiều nhất cũng chỉ mới mười một mười hai tuổi, lập tức bị đám thị vệ cao lớn vạm vỡ xách bổng lên như xách gà con, lưỡi đ/ao ngang ngược kề sát cổ.

Sắc mặt ta lập tức thay đổi:

“Mộ Dung Hoài, hà tất gì phải so đo với một đứa trẻ!”

Mộ Dung Hoài cười đến tàn nhẫn:

“Một tên hoạn quan nho nhỏ, ta muốn g /iết thì g /iết, ngươi có thể làm gì được ta?”

Hắn nhướng mày đầy thích thú:

“Sao nào, muốn cứu hắn?”

Hắn hất cằm về phía từ đường.

Ta hít sâu một hơi:

“Ta có thể quỳ, nhưng hậu quả của việc ta quỳ xuống hôm nay, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?”

Mộ Dung Hoài khinh thường bật cười:

“Một nữ nhi ngoại thần mà thôi, ta là quân, ngươi là thần, hôm nay ta cứ muốn phạt quỳ đấy, ngươi có thể làm gì?”

Ta nhìn gương mặt ngông cuồng của hắn, đột nhiên bật cười, gật đầu:

“Được, vậy ta chiều theo ý ngươi.”

Ta kéo tiểu thái giám về phía mình che chở, sau đó tự bước vào từ đường, trực tiếp quỳ xuống.

Giang Chỉ Vu nép trong lòng Mộ Dung Hoài, giọng điệu mềm yếu dịu dàng:

“Tỷ tỷ, người nói chuyện với Thái tử điện hạ như vậy thật sự không đúng.”

“Lấy chồng theo chồng, lấy quân làm cương thường, chúng ta làm thê thiếp đương nhiên phải lấy nhu thuận làm đầu.”

Nàng ta cắn môi, giống như đã hạ quyết tâm nào đó, từ trong ngực lấy ra một quyển Nữ tắc:

“Tỷ tỷ, để sau này người không phạm sai nữa, muội muội đặc biệt mang Nữ tắc tới cho tỷ học tập thật tốt.”

Mộ Dung Hoài gật đầu, vô cùng tán đồng:

“Chỉ Vu thật chu đáo, ngươi liền chép một nghìn lần quyển Nữ tắc này đi, học cho tốt đạo lý bên trong!”

Ta tức đến bật cười, đúng là một đôi tiện nhân.

Mộ Dung Hoài cùng Giang Chỉ Vu rời đi.

Tiểu thái giám ngồi xổm bên cạnh ta, nức nở khóc:

“Để Hoàng thái nữ điện hạ phải chịu uất ức rồi, tiếp theo phải làm sao đây? Nô tài cũng không ra ngoài được, không có cách nào bẩm báo với bệ hạ…”

Ta dịu dàng cười cười:

“Không sao, ngươi lên đệm nằm tạm một đêm trước đi, Mộ Dung Hoài muốn phạt ta, vậy thì ta sẽ để hắn phạt cho thật tốt.”

Chỉ cần cái giá này, Mộ Dung Hoài chịu nổi là được.

Ta âm thầm cười lạnh trong lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...